Chương 153

“Là không mặc đồ vá, hay là không biết vá?” Nguyễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện Hiện nói câu nào cũng xát muối vào tim.

“Luy Tổ, vợ của Hoàng Đế tộc chúng tôi và thứ phi Mô Mẫu, được xem là những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vị tổ sư của máy dệt vải và máy kéo tơ, cách đây đã 4700 năm.”

Cô thao thao bất tuyệt: “Nói về dệt lụa, chiếc áo Tố Sa Đơn Y (áo lụa trơn) được khai quật hai năm trước, chỉ nặng 49 gram, thật sự đạt đến cảnh giới mỏng như cánh ve, nhẹ tựa khói sương. Kỹ thuật đó đến nay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã có 2200 năm lịch sử. Laudan à, tôi cũng nói một câu có thể ông không thích nghe, hai ngàn năm trước, cái nơi ông đang ở ấy, ngay cả liệu pháp trích máu hoang đường kia còn chưa được phát minh ra đâu.”

Laudan: “...” Cái vụ trích máu này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không bỏ qua được hay gì?

Hắn ta hừ lạnh: “Huy hoàng đến mấy cũng là quá khứ rồi, cô phải thừa nhận rằng ngành dệt may của Hoa Quốc hiện giờ rất tồi tệ, vô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng tồi tệ. Từ màu sắc, chất liệu cho đến thành phẩm may mặc, Nguyễn à, nói thật cho cô hay, chúng làm tổn thương con mắt của tôi.”

Nguyễn Hiện Hiện lắc đầu, cuối cùng cũng vào chủ đề chính. Cô tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc: “Dan, ông không biết sao? Chúng tôi hiện đang kế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thừa tay nghề của tổ tiên, nghiên cứu chế tạo một loại trang phục nhẹ như không nhưng khả năng giữ ấm lại vượt xa cả áo bông.”

Laudan không tin. Đừng nói là Laudan, ngay cả những vị khách nước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoài vốn đang uể oải trên xe cũng phải ngoái nhìn.

Giả Vĩnh Quân ngồi cạnh cửa sổ cứ kéo tay áo Nguyễn Hiện Hiện, trán đã vã mồ hôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lạnh. Con ơi là con, trước khi chém gió thì làm ơn nháp trước có được không?

Đừng nói là tỉnh Hắc, mà cả Hoa Quốc này lấy đâu ra loại quần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ áo nhẹ như không mà lại giữ ấm tốt ngang áo bông cơ chứ?

Nguyễn Hiện Hiện bình tĩnh gạt tay ông ấy ra.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Bây giờ không có nhưng sắp có ngay!

Đối diện với ánh mắt nghi ngờ của mọi người, cô “chậc chậc” hai tiếng với Laudan: “Ông chưa thấy qua, chỉ là vì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thân phận của ông chưa đủ tầm thôi. Dù sao thì loại quần áo tôi nói, giá thành của nó không hề rẻ.”

Laudan bắt đầu cảm thấy vô cùng hứng thú với loại quần áo mà cô nói nhưng vẫn bán tín bán nghi: “Cái gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà thân phận của tôi không được xem? Hay là vốn dĩ cô chẳng có gì, đứng đây lừa tôi đúng không?”

“Lừa ông thì được ích gì? Hay là thế này, ông tiêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dùng đủ mười vạn, tôi dẫn ông đi xem, thế nào?”

Nguyễn Hiện Hiện giơ một bàn tay nhỏ lên: “Đừng nghi ngờ, tôi cũng chẳng cá cược gì với ông,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn xem thì xem, không muốn thì thôi. Áo chống rét của chúng tôi không lo không bán được.”

Xe dừng trước cửa khách sạn Tân Hồ, mọi người lưu luyến xuống xe, nhất là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Laudan, trong lòng hắn ta cứ như có cái móc câu nhỏ đang cào cấu.

Hắn ta vừa hy vọng cái gọi là áo chống rét kia thật sự tồn tại, có thể mang lại cho hắn ta một khoản thu nhập kếch xù... Lại vừa mong người phụ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữ Hoa Quốc mồm mép lanh lợi kia chỉ đang nói phét, để rồi khi lời nói dối bị vạch trần, hắn ta nhất định sẽ không nương tay mà sỉ nhục cô!

Tổ tông ơi là tổ tông! Áo chống rét nào? Nó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn đang nằm trong bụng mẹ nào vậy hả?

Vừa quay lại xe buýt, Giả Vĩnh Quân người vốn luôn điềm tĩnh cũng phải kêu trời kêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đất. Ông ấy bực bội chắp tay sau lưng đi đi lại lại trên lối đi.

Cuối cùng, ông ấy dừng lại bên cạnh Nguyễn Hiện Hiện, cau mày: “Không được! Cháu về quê ngay lập tức đi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nếu khách nước ngoài hỏi đến áo chống rét, tôi sẽ nói đó chỉ là lời nói đùa của con nít.”

“Anh tài xế, đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xưởng dệt!”

Giả Vĩnh Quân: “Đến xưởng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dệt làm gì?”

Nguyễn Hiện Hiện mỉm cười: “Đi tìm “mẹ” để​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sinh áo chống rét cho ông chứ sao!”

Giả Vĩnh Quân:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Tới xưởng dệt, người phụ trách ra tiếp đón​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là Phó xưởng Quan, tên Quan Yến.

Người phụ nữ này chưa quá 27 tuổi, nghe nói năm đó từng là hoa khôi của đoàn văn công, vì không muốn gả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho một ông già “rổ rá cạp lại” đã có hai con riêng nên đã bị người ta chèn ép trong đơn vị.

Cô ấy tức mình bỏ về quê, vào làm việc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tại xưởng dệt, năng lực vô cùng xuất sắc.

Đây đều là chuyện ngồi lê đôi mách mà Giả Vĩnh Quân đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhỏ giọng thì thầm với cô trên đường đi đến nhà kho.

Quan Yến dừng bước, trước mặt cô là nhà kho rộng lớn của xưởng dệt. Cô ấy chào ông bác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gác cửa một tiếng rồi bực bội quay đầu lại: “Thì thầm đủ chưa? Còn không mau vào đi.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.