Chương 152

Giả Vĩnh Quân từ nãy đến giờ vẫn đứng bên cạnh im lặng quan sát vở kịch này, ông ấy càng lúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ càng yêu mến đứa trẻ Nguyễn Hiện Hiện này, gặp chuyện không lùi bước, tiến lui nhịp nhàng, có chừng mực.

Haiz! Sao lại có một người bà là phần tử xấu chứ? Bằng không, nói gì thì nói ông ấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng phải giành người với Phong Quảng, đưa cô bé về Văn phòng tỉnh làm trợ lý mới được.

Ông ấy thầm thấy tiếc nuối, liếc nhìn nhóm khách nước ngoài đang thì thầm ở đằng xa rồi chuyển chủ đề: “Xe bị Tiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Vương lái đi mất rồi, chúng ta đi cùng xe với khách nước ngoài về nhé, cháu hãy nắm bắt cơ hội thật tốt.”

Đứa trẻ có năng lực thì phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tạo cơ hội cho nó!

Nguyễn Hiện Hiện lập tức hiểu ý, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt trong veo ngập tràn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẻ kính mến, hai chân đứng nghiêm: “Cháu bảo đảm sẽ không làm ông thất vọng ạ.”

Nhìn Nguyễn Hiện Hiện hòa vào đám khách nước ngoài, thoáng chốc đã trở thành “chị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đại” của nhóm, Giả Vĩnh Quân đi theo sau, bất đắc dĩ lắc đầu cười.

Xe khởi động, các vị khách nước ngoài ngồi trên xe đều có vẻ uể oải, khi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được hỏi có muốn đi xem các xưởng khác nữa không, đa số đều lắc đầu.

Sáng sớm tinh mơ vừa phải bôn ba, lại còn trải qua sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kiện đổ máu, tinh thần không tốt là điều khó tránh khỏi.

Nguyễn Hiện Hiện ngơi một lát xong, cô ngồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở giữa xe buýt bắt đầu kiếm chuyện!

Dáng ngồi của cô lười nhác, đuôi mắt nhếch lên, ném một cái nhìn đầy khiêu khích về phía Laudan cách đó không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xa. Ánh mắt đó như thể đang nói: [Đồ rác rưởi, vừa bị bà đây chọc cho cứng họng rồi chứ gì!]

Ban đầu Laudan không thèm để ý đến cô nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn thấy khó chịu, vẫn còn tức anh ách vì câu nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kia của cô: “Lúc Lý Thời Trân đang viết Bản Thảo Cương Mục thì các người mới vừa phát minh ra liệu pháp trích máu.”

Ai hiểu biết về lịch sử châu Âu thời Trung cổ đều biết, trích máu là liệu pháp điều trị chủ đạo, thụt rửa ruột là thao tác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thường gặp. Nếu lỡ chết, đó là do trích máu quá ít; còn nếu sống sót, đó là nhờ thụt rửa ruột trị được bách bệnh.

Càng nghĩ Laudan càng thấy bực bội, bèn quay đầu lại: “Này cô kia, cô nói Lý Thời Trân lợi hại như thế, vậy tại sao trình độ y​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tế của Hoa Quốc vẫn lạc hậu đến vậy? Chẳng phải ngay cả chính các người cũng đang phủ nhận và muốn xóa sổ Trung y hay sao?”

“Không, không, không!” Nguyễn Hiện Hiện thầm nghĩ con cá ngốc cuối cùng cũng cắn câu rồi, cô lắc lắc ngón tay: “Chúng tôi không gọi đó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là xóa sổ, mà là gạn đục khơi trong, giữ lại tinh hoa, để y học phát triển cùng với sự phát triển của thời đại.”

Laudan cười khẩy: “Cô nói thế mà tự mình tin được à? Là ai đã phải cầu ông lạy bà để nhận lại dây chuyền sản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xuất thuốc mà chúng tôi đã thải loại? Lại là ai vì một chút nguyên vật liệu mà phải năm lần bảy lượt thúc giục?”

Mọi người trên xe đều đang lắng nghe đầy thích thú, ánh mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầy vẻ trêu chọc không ngừng đảo qua lại giữa hai người.

Lời của Laudan tuy khó nghe nhưng đó cũng là sự thật. Tại hội chợ giao thương Quảng Chu lần trước, năm xưởng dược phẩm vì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một dây chuyền sản xuất bị thải loại trong tay khách nước ngoài mà suýt nữa đã ẩu đả ngay trước bàn dân thiên hạ.

Lạc hậu thì sẽ bị đánh, chỉ có không ngừng tự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cường mới có thể đứng vững ở thế bất bại.

Trong tương lai, Hoa Quốc chỉ mất vài chục năm ngắn ngủi để đuổi kịp, thậm chí vượt qua cả nước ngoài và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện đang sống trong thời kỳ khốn khó này cũng không cảm thấy đó là điều đáng xấu hổ.

Thời kỳ gian khổ nhất cũng đã qua rồi, người xưa thường nói, mập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trước không gọi là mập, mập sau mới là mập đến sập giường.

Nguyễn Hiện Hiện nhìn Laudan đầy thắc mắc: “Thước có chỗ dài, tấc có chỗ ngắn. Nếu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông không có gì cần cầu cạnh, vậy ông chạy đến Hoa Quốc để làm gì?”

Giả Vĩnh Quân suýt chút nữa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là vỗ tay tán thưởng!

Laudan nghẹn họng nhưng hắn ta không phục: “Thước có chỗ dài à, tôi chẳng thấy các​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người dài ở chỗ nào, kinh tế thì lạc hậu, người dân thì nghèo khổ.”

Hắn ta chỉ tay ra khung cảnh đang lùi lại ngoài cửa sổ và những người dân lướt qua: “Cô nhìn xem, trên người bọn họ đang mặc cái gì? Nguyễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ à, nói câu này có thể cô không thích nghe, chứ ngay cả kẻ ăn mày nhặt rác ở chỗ chúng tôi cũng không mặc quần áo chắp vá.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.