Chương 449: Giữ Chân Du Thần Y
Điều khiến Du Bách Thảo kinh ngạc hơn cả là lời phê phía sau bài văn đó: "Dùng câu 'luận tích bất luận tâm' ở đây chưa phù hợp".
Tiếp theo là một đoạn dài giải thích chi tiết ý nghĩa của câu nói này, và phía sau là phần sửa bài của học sinh.
Ông cầm bài văn xem một lúc lâu, một học sinh khác bên cạnh vội vàng đưa bài của mình sang: "Thầy Du, thầy xem bài của con này, điểm cao hơn bạn ấy đấy."
Học sinh này viết: Giữa hè là thời điểm nóng nhất trong năm, sau đó trời sẽ chuyển lạnh, đúng như câu "vật cực tất phản, nguyệt mãn tắc khuy" (vật cùng cực tất sẽ quay trái lại, trăng tròn rồi sẽ khuyết). Chữa bệnh kê đơn cũng vậy, muốn nhanh chóng trừ bỏ gốc bệnh thì phải dùng t.h.u.ố.c mạnh, nhưng t.h.u.ố.c mạnh lại hại thân... vân vân và mây mây. Cuối cùng kết luận: Chữa bệnh và làm người đều phải tùy nơi, tùy lúc, tùy người mà hành xử.
Du Bách Thảo thầm khen: Viết hay lắm! Chữa bệnh chính là như vậy, không thể ham nhanh mà không màng đến cơ thể người bệnh.
Ông xem một bài thấy hay, xem bài khác thấy càng hay hơn, bài nào cũng hay.
Chữ viết của bọn trẻ tuy còn non nớt, nhưng tư tưởng toát ra từ những bài văn đã khiến ông kinh ngạc không thôi.
Ông cầm mấy bài văn đi tìm các giáo viên khác.
Chu tú tài vừa xong việc tháng này, đang nghỉ ngơi uống trà, thấy ông đến vội vàng kính cẩn mời ngồi, rót trà.
"Du tiền bối." Ông nhìn thấy xấp giấy trong tay Du Bách Thảo: “Ngài cũng xem bài thi của bọn trẻ rồi à? Tháng này bọn chúng thi cũng được lắm."
"Đâu chỉ là được?" Du Bách Thảo rung rung xấp giấy: “Sự thông tuệ này, tư duy này, học hành t.ử tế vài năm nữa là có thể đi thi công danh được rồi."
Chu tú tài trong lòng dù yêu quý bọn trẻ đến đâu, ngoài mặt vẫn rất khiêm tốn: "Đâu có, toàn lũ nghịch ngợm cả đấy. Đây này, vừa thi xong là chẳng chữ nào vào đầu nữa, chưa về nhà mà đã bàn nhau đi đâu chơi rồi."
Du Bách Thảo không kìm được lại nói: "Ta thấy những đứa trẻ này rất có thiên phú, cực kỳ thông minh. Các ông tìm đâu ra nhiều hạt giống tốt thế này?"
"Tiền bối hiểu lầm rồi. Đám học sinh này, nhất là khối bốn, ngoài mấy đứa trẻ mồ côi ra thì còn lại đều là con em huyện Tiểu Trạch chúng ta cả. Trò Hà Chính kia nhà ngay trong huyện, cha nó là người bán hàng rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm. Những đứa khác đa phần là con nhà nông. À đúng rồi, chỉ có Chương Tầm Thiện, cha trò ấy từng đi học biết chữ, nhưng không có công danh."
"Đều là trẻ con trong huyện cả sao?"
Chu tú tài gật đầu: "Khối ba cũng loanh quanh mấy huyện lân cận thôi. Đến năm ngoái và năm kia tuyển sinh, danh tiếng Sơn trưởng vang xa, mới có thương nhân nơi khác, hiệp khách giang hồ gửi con đến. Trong số đó có thể cũng có con nhà y thuật gia truyền."
Du Bách Thảo xem lại bài văn lần nữa, vẫn không thể tin nổi.
Chu tú tài cũng ghé vào xem: "Bài này là của Điền Mẫn, con bé có chút thông minh vặt, nhưng cũng ham chơi, thường xuyên xúi giục các bạn đừng học hành liều mạng quá..." Nói đến đây ông bật cười: “Nó hay bảo với các bạn là thi cử xếp theo thứ hạng, mọi người cùng nỗ lực thì kết quả cuối cùng cũng giống như mọi người cùng không nỗ lực thôi."
Lời này cũng chẳng sai, có điều chẳng ai nghe nó cả.
Báo hại con bé cũng buộc phải cắm đầu vào học... Cái vẻ mặt ấm ức đó buồn cười lắm.
Nhắc đến học sinh, Chu tú tài thao thao bất tuyệt: "Bài này của Hà Chính, trò ấy cứ muốn làm đại sư huynh, nhưng bốn năm nay cũng chẳng mấy lần đứng nhất. Lần này lại đứng nhất, đủ cho trò ấy vui mấy ngày rồi."
"Chương Tầm Thiện viết chữ đẹp nhất, ta có hỏi qua, trò ấy bảo ngày thường treo cục cân vào cổ tay để luyện chữ, nghỉ ở nhà cũng luyện. Thiên phú của trò ấy không phải tốt nhất, nhưng luôn cần cù nghiêm túc nhất, cũng xứng đáng làm lớp trưởng, học sinh đôi khi còn gọi trò ấy là đại sư tỷ."
Du Bách Thảo nghe xong đột nhiên thở dài, làm Chu tú tài giật mình: "Ta nói sai chỗ nào sao?... Hay là, ta mắc bệnh nan y gì rồi?"
"Ta còn chưa bắt mạch, sao biết ông có bệnh hay không?" Thần y cũng phải vọng văn vấn thiết, làm gì có chuyện nhìn một cái là biết có bệnh.
"Thế thì tốt, thế thì tốt." Chủ yếu là vị đại thần y này chạy đến tìm mình, tự nhiên thở dài thườn thượt nghe đáng sợ thật.
Du Bách Thảo giải thích: "Ta thở dài là vì tiếc nuối, lẽ ra ta nên đến xem sớm hơn."
"Bây giờ cũng chưa muộn mà!" Chu tú tài dốc hết sức muốn giữ thần y lại thư viện: “Sơn trưởng lại mở thêm một trường Tiểu học số 2 ở Trì quận, hai bên đều cần cô ấy, cô ấy thực sự phân thân thiếu thuật. Nếu ngài có thể ở lại thư viện thì tốt quá. Hơn nữa Sơn trưởng cứ nhắc mãi, nói ngài là thầy của cô ấy, nay cô ấy nhận đệ t.ử mới biết làm thầy không dễ, hối hận ngày xưa theo ngài không chăm chỉ hơn..."
Ông nhắm mắt bịa chuyện.
Du Bách Thảo bị ông chọc cười: "Thôi đi, ta còn hiểu Sơn trưởng của các ông hơn ông đấy. Cái đồ... hừ, biết đâu đợi cô ấy về, lại bắt ta nhận cô ấy làm thầy cũng nên."
"Sao có thể thế được..." Chu tú tài lau mồ hôi: “Sơn trưởng chắc chắn là người tôn sư trọng đạo."
Du Bách Thảo: "Ông chưa quen cô ấy sớm đấy thôi, mấy năm trước cô ấy đâu có dễ nói chuyện như bây giờ. Lúc đó ta muốn nhận cô ấy làm đồ đệ, cô ấy không chịu, còn lu loa lên là học y không cứu được muôn dân, đòi đi học võ. Giờ làm người đứng đầu một phái rồi, hành xử tự nhiên chín chắn hơn. Ông cũng không cần nói khéo khuyên ta, ta quả thực định ở lại đây một thời gian."
Chu tú tài cười hề hề: "Ây da, tiền bối tuệ nhãn như đuốc, chút mánh lới của ta sao qua mắt được ngài."
"Ta đến tìm ông là muốn biết đám học sinh này được tuyển chọn vào thế nào."
Chu tú tài bèn kể lại tường tận các yêu cầu tuyển sinh, chương trình học, thi cử của thư viện.
Những điều này giáo viên, hộ viện, học sinh trong trường đều rõ, thậm chí người dân dưới núi, dân làng lân cận cũng biết, chẳng phải bí mật gì.
Trước đây cũng có người muốn học theo cách làm của thư viện, nhưng vừa nghe ngóng chi phí ăn ở hàng ngày, lương giáo viên hộ viện là bỏ cuộc ngay. Không có gì khác, quá tốn kém.
Đám học sinh này tuy có thể làm chút việc vặt ở bệnh viện, nhưng tiền nuôi một học sinh ít nhất cũng đủ thuê mười ông lang tay nghề khá, cho dù sau này chúng học thành tài, vào bệnh viện chẳng phải vẫn làm công việc của lang trung sao?
Bỏ ra nhiều tiền như thế, ngoài việc đào tạo cho bệnh viện một lứa lang trung thì còn được cái gì?
Nghĩ kiểu gì cũng thấy không đáng, phàm là người biết tính toán đều biết vụ làm ăn này chỉ có lỗ.
Chu tú tài lại nói: "Tiền bối, ngài đừng thấy mở thư viện tốn kém, nhưng lũ trẻ này trưởng thành rồi đều giúp được cho thư viện. Chúng được Sơn trưởng đào tạo ra, lẽ nào lại không báo đáp thư viện."
Thậm chí cả đời này chúng đều sẽ mang dấu ấn của thư viện, đây chính là cái gọi là xuất thân, chúng đi đến đâu cũng không thể quên mình bước ra từ nơi này.
Du Bách Thảo xua tay: "Mấy cái này ta hiểu cả, ta nếu quan tâm đến tiền tài thì đã chẳng hành tẩu giang hồ."
Như Hồi Xuân Cốc, tìm một nơi tích lũy sản nghiệp cũng được, hay đến kinh thành chuyên chữa bệnh cho quý nhân để xây dựng quyền thế cũng xong, làm gì chẳng nhàn hạ hơn lăn lộn giang hồ?
Ông ngẫm nghĩ một chút: "Ý của ông là, đám học sinh này học xong năm năm 'tiểu học', còn phải học tiếp 'trung học'? Vậy ta có thể mở một môn học ở 'trung học' không?"
"Cầu còn không được ấy chứ ạ!" Tuy chưa hỏi qua Sơn trưởng, nhưng Chu tú tài tin chắc Sơn trưởng sẽ không từ chối. Đến mấy hộ viện còn được mở môn tự chọn, bậc tiền bối như Du thần y sao có thể bị từ chối được?
"Vậy thì tốt, bọn chúng có vài năm nền tảng rồi, học môn của ta chắc sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
