Chương16

Đầu óc ong

lên một tiếng, vạn vạn không nghĩ tới Huệ phi lại nói ra một câu như vậy, máu

toàn thân ta giống như chảy về trên mặt, hai má đỏ hồng giống như muốn vỡ ra vậy.

Ta nghĩ vạn lần cũng không thể nào đoán ra được chân tướng sự việc là như vậy…

không thể suy nghĩ được! bất quá trong lòng ta cũng có chút suy nghĩ thắc mắc,

công phu bắt mạch của cổ đại lại có thể có công năng cao như vậy?

Vụng trộm

liếc Dận Tự một cái, ta thấy sắc mặt của hắn biến đen, hai gân xanh trên trán nổi

lên, hàm cắn chặt lại, không nói được một lời.

Nghi phi tự

mình đi tới, nâng đỡ ta đứng dậy, thương tiếc nói: “ Minh Tuệ nha đầu ngốc này,

bị ủy khuất to lớn như vậy mà cũng không nói ra. Nếu không phải là lần này La thái

y bắt mạch phát hiện ra manh mối, ngươi còn muốn giấu giếm chúng ta cả đời, sau

đó đem theo cái tiếng không thể sinh con cả đời sao?”

Ta cúi đầu,

nhất thời không biết nói gì, nói cái đề tài như vậy, lại nói trước mặt nhiều

người, ta thật sự là rất thẹn thùng nha.

“ Ngươi

cũng đừng có lo lắng!” Nghi phi lôi ta ngồi ở trên ghế, ôn hòa nói: “ Ta đã lấy

phương thuốc ở chỗ La đại phu rồi, hắn nói độc này cũng không khó giải!”

“ Độc?” Lần

này ta hoàn toàn kinh ngạc, Dận Tự cũng đứng lên, không thể tin được nhìn ta: “

Minh Tuệ, nàng trúng độc sao?”

“ Như thế

nào, các ngươi cũng không biết sao?” Biểu hiện của Huệ phi cực kỳ khiếp sợ, bỗng

dưng lại chuyển sang buồn bực: “ nếu là không biết, thì tại sao hai ngươi đã

thành thân hai năm vẫn chưa viên phòng?”

Sắc mặt của

Dận Tự đột nhiên thay đổi, đi nhanh tới trước mặt của Huệ phi, lớn tiếng hỏi: “

Ngạch nương, đến tột cùng thì Minh Tuệ trúng loại độc gì?”

Huệ Phi đôi

mắt lạnh lùng, nghiến răng nghiến lợi nói: “ Hạc Linh Xuân!”

“Thử hỏi

phù du bối, ninh biết quy Hạc Niên.” Dận Tự thấp giọng tự nói, quay đầu nhìn về

phía ta, theo trong mắt hắn, ta nhìn thấy là xin lỗi, hơn nữa, tựa hồ như có

mang theo vài phần… May mắn.

Mấy người đều

trầm mặc không nói lời nào, đợi một lúc lâu sau, ta thật sự nhịn không được sợ

hãi hỏi: “ Khi nào thì ta chết?”

Nghi phi

không nhịn được, phù một tiếng nở nụ cười. Ta lại nhìn Huệ phi và Lương tần,

trên mặt đều có chút ý cười, ta thật sự nghi hoặc nhìn Dận Tự, hắn thế nhưng lại

khụ một tiếng quay đầu đi, sắc mặt có chút phiếm hồng.

Nghi phi tức

giận nói: ” đây là chuyện của hai ngươi, chính mình trở về cân nhắc đi!”

Lương tần

cười nói: “ Đừng sợ, độc này không dễ dàng lấy đi mạng người đâu!” ta cẩn thận

suy nghĩ một lúc, xác thực ta cho tới bây giờ cũng không có cảm thấy chỗ nào

không khỏe, hẳn là đó không phải loại độc gì nguy hiểm. Nhưng nó có tác dụng

gì? Vì sao sắc mặt của mọi người lại lạ như vậy?

Huệ phi thấy

ta ngây thơ, nói với Dận Tự: “ Lão Bát, độc này tất nhiên là bị người ở trong

phủ của ngươi hạ, chiếu theo thời gian xem, tự nhiên chính là lúc đại hôn của

hai ngươi. Ngươi trở về trong phủ hảo hảo mà sửa trị một phen, tất cả muốn tạo

phản rồi!” Bà lại cười khụ một tiếng, nói: “ Thuận tiện, nói cho Minh Tuệ biết

đây là loại dược gì?”

Dận Tự quỳ

một gối xuống, đối với ba người thành khẩn nói: “ Thỉnh Nghi phi nương nương,

Huệ ngạch nương, ngạch nương yên tâm, con sẽ đi tìm La thái y lấy giải dược,

sau đó sẽ hồi phủ tra rõ, rất nhiên sẽ cấp cho Minh Tuệ một cái công đạo!”

Ta khỏi Dực

Khôn cung, Dận Tự muốn đi Thái y viện, phân phó Liễu Nhi, Phương Nhi và Liên Hỉ

đưa ta xuất cung, đi tới cửa Thuận Trinh, thì ta thấy hai chiếc xe ngựa, ta

đánh giá một chút, một chiếc chắc là của Dận Tự, một chiếc khác là của…

Lúc này,

bên trong màn của chiếc xe kia vươn ra một bàn tay trắng nõn thon dài, ngón tay

cái đeo một chiếc nhẫn phỉ thúy trong suốt, giữa buổi trưa tỏa ánh sáng rực rỡ

giống như một hồ nước xanh trong. Ngay sau đó màn xe bị đẩy ra, bên trong bước

xuống một người, người đã sớm phải xuất cung: Dận Đường.

Hắn vội

vàng đi tới hỏi: “ Bát tẩu, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Bát ca đâu? Hắn

vì sao không đi ra cùng tẩu?”

Ta có chút

xấu hổ, sự thật này thật đúng là quá khó nói. Trầm ngâm một lát, ta khẽ cười

nói: “ Bát gia đi Thái y viện. Một chút nữa sẽ đi ra!”

“Thái Y Viện?”

hắn từng chữ một lập lại “ Chẳng lẽ là thân thể Bát tẩu có bệnh gì sao?” Hắn rất

nhanh đánh giá ta vài lần, còn có chút nghi hoặc hỏi.

“ Cửu gia,

ta có chút chuyện không rõ, có thể thỉnh giáo ngươi sao?” Ta không biết phải

đáp lại hắn như thế nào, đột nhiên nhớ tới một chuyện, đơn giản hỏi hắn một

chút sẽ tốt lắm!

Hắn híp mắt

lại, cười yếu ớt hỏi: “ Thỉnh giáo thì không dám, Bát tẩu có việc gì thì cứ hỏi,

ta biết thì sẽ giải đáp cho tẩu!”

“ Hạc Linh

Xuân là độc dược gì?”

Khi câu hỏi

của ta vừa ra khỏi miệng, thì chỉ thấy Dận Đường tựa hồ như là bị sặc, ánh mắt

hắn mở to, mặt trướng đỏ bừng, chỉ vào người của ta lắp bắp nói không ra lời.

“ Hay là

ngươi cũng không biết?” Ta nhìn hắn “ Hoặc là, độc này là loại độc rất khó lường

sao?”

Hắn vuốt vuốt

ngực, bình tĩnh một lát rồi hỏi: “ Truyền thuyết nói đây là yêu vật tà môn, tẩu

tại sao lại nghe tới nó?”

“ Thái y

nói, độc ta trúng chính là Hạc Linh Xuân!” Ta nhìn hắn, nhẹ nhàng bâng quơ nói.

“ Cái gì?”

Sắc mặt của Dận Đường đột biến “ Là ai hạ dược?”

“ Ta làm

sao biết? Nếu biết ai là kẻ kê đơn, thì ta cũng không tới mức hôm nay mới biết

là mình bị hạ độc!” Ta cười khổ lắc đầu.

“ Thuốc này

sẽ không làm chết người đi?” Trước mắt ta lo lắng nhất vẫn là vấn đề này.

Hắn ngừng một

chút mới nói: “ Ách, vấn đề này…” Hắn lại tạm ngừng “ Độc này cần có chút

nguyên nhân, chỉ cần không động tới nó, nó sẽ không phát độc!”

“ vậy

nguyên nhân dẫn tới là gì?” Ta vội hỏi. Chê cười, chuyện này rất trọng yếu nha,

quan hệ tới việc ta có thể hay không bị chết yểu nha.

“ Bát ca

đang tới, tẩu hỏi bát ca thì tốt lắm!”Dận Đường nói xong, hướng phía sau ta thi

lễ, rồi vội vàng nhảy lên xe ngựa, xe lập tức quay đầu, nghênh ngang mà đi.

Trong lòng

ta thầm nghĩ, cái gì mà lại khó mở miệng tới như vậy? Xoay người, ta chỉ thấy Dận

Tự đã ra tới cửa cung, tiểu thái giám ở phía sau trong tay mang theo mấy túi

thuốc, đang rất nhanh chạy tới chỗ ta.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.