Chương 10

Đã

rất nhiều lần nó từ chối Dương vì thấy tình cảm của mình dành cậu còn chưa đủ lớn

để gọi là thích chứ nói gì đến yêu. Mà một mối quan hệ sẽ chẳng đi về đâu khi một

người yêu mà một người không, sẽ thật buồn cười khi yêu đơn phương người yêu của

chính mình... nó không muốn nắm lấy tay cuuar người mà mình chỉ coi là bạn trên

một con đường không biết tên...

Nhưng

hình như nó dễ mềm lòng lắm...khi thấy cậu buồn thì nó cũng chẳng thoải mái,

cái cảm giác đó cũng tệ không kém gì cái cảm giác như là mình đang làm sai điều

gì đó, nó thấy mình như người đang mang tội vậy.

“Em

phải làm sao đây khi mà cậu ta cứ như vậy hả anh?con trai ai cũng như vậy chắc?

Người đâu mà chỉ biết nghĩ đến bảm thân mà không thèm nghĩ đến cảm xúc của người

khác. Rõ là em đã nói chỉ coi cậu ta là bạn mà cậu ta cứ đòi em cho cậu ta cơ hội,

anh bảo em có cơ hội gì để mà cho đi bây giờ?” nó ngồi bên cạnh giường của anh

trai nhăn nhó than thở, kể cũng buồn cười khi mà nó cứ ngồi than vãn như thế,

lúc thì như trẻ con lúc thì lại như bà cô đã có chồng.

Thế

là nó cứ ngồi cạnh anh mình khóc dở mếu dở cả buổi chiều, chắc đó cũng là lí do

vì sao nó có thể im lặng lâu như vậy khi ở trường ( thì ở nhà nói nhiều rồi đến

trường  còn đâu hơi sức để mà nói nữa)

“Gía

như con cũng có thể tâm sự với bố thoải mái khi con tâm sự với Yun, con gái...”

thể bạn sẽ thắc lí do vì sao bố lúc nào cũng xuất hiện bên cạnh nó mà không hề

thấy bòng dáng của mẹ, bởi mẹ không yêu thương nó...

Tất

cả nguyên do vì sao mẹ không yêu thương nó như yêu thương anh mình đang được bố

nó ra sức bảo vệ từng ngày. Ông luôn cố gắng để bí mật đó là mãi mãi hoặc lâu

nhất có thể... ông sợ sẽ làm ó tổn thương, ông sợ mình sẽ không thực hiện được

lời hứa năm xưa với người ấy...

Gió

mỏng manh nên dễ tổn thương...

Lần

này Bông cũng chẳng cho nó lời khuyên nào được... bình thường rắc rối của người

khác nó có thể tìm ra hướng giải quyết 

nhanh chóng và hiệu quả nhất vậy mà đến chuyện của mình thì lại chịu bó

tay...

“Mày

bảo tao phải làm sao đây? Nó làm như vậy tao cứ thấy khó chịu thế nào ấy, cứ

như mình có lỗi” nó vừa uống trà sữa vừa than vãn với Bông mặc dù biết rằng sẽ

chẳng có tác dụng gì, có khi chỉ thêm rối tung lên thôi...

“Thế

thì mày cứ đồng ý làm người yêu nó đi... à mà không được, không được, mày nhất

quyết không được đồng ý. Nó xấu hệt con gấy vậy” Bông vừa nói vừa tưởng tượng

ra thảm cảnh gì đó trong đầu rồi rú ầm lên....

“Mày

thấy tao có giống kiểu con gái chọn người yêu qua ngoại hình không? Tao không đồng

ý cũng do tao không có tình cảm thôi...”

Đấy,

vì Bông mà bây giờ nó lại phải suy nghĩ thêm về chuyện nhỡ không may cậu hiểu lầm

nó chọn người yêu qua ngoại hình nên mới từ chối chứ không phải là nó không có

tình cảm với cậu thì chết...

Bực

mình vì rắc rối không những không được gỡ bỏ mà còn bị vò thêm cho ngày càng rối

tung rối mù lên nữa, nó hút một mạch hết sạch ly trà sữa của mình rồi con gọi

thêm rất nhiều kem để hạ hỏa, mùa thu trời không nóng như mùa hè nhưng cũng

không đến mức lạnh như mùa đôbg để mà không ăn được kem (nói thì nói vậy thôi

chứ chúng nó toàn rủ nhau mùa đông đi ăn kem cuộn)

Thay

vì ăn kem thì Bông sẽ ăn một cái pizza loại nhỏ vì cổ họng của cô không được “sịn”

như của nó, cô dễ bị mất giọng chứ không như nó ăn cả tá kem xong vẫn có thể

hét lên đầy uy lực khi tức giận.

Vừa

lúc đang ăn nó sững sờ khi thấy Hạnh Bị chạy từ bên trong ra, vừa chạy vừa khóc

nức nở rồi va cả vào bàn ghế nữa. Lúc sau nó cũng thấy Huy Vũ đi từ bên trong

ra vừa đi vừ nói chuyện vui vẻ với em gái xinh xắn đáng yêu bên cạnh và cứ như

là vừa rồi chưa có chuyện gì xảy ra vậy. Cả hai đức chúng nó vừa nhìn là đã hiểu

ra mọi chuyện...

Nó không

ngờ anh lại là người xấu xa, sở khanh như vậy...không kịp suy nghĩ gì nhiều nó

bỏ ly kem đang ăn dở ở lại bàn cùng với Bông để đuổi theo Bi, nó nghĩ với tâm

trạng hiện giờ thì thật nguy hiểm khi để cho con bé đi một mình ngoài đường

đông.

Bông

cũng đang định đuổi theo nhưng bị phục vụ giữ lại vì chưa trả tiền, sau một hồi

lục tung tất cả các túi nó nhận ra rằng ví tiền của mình đã không cánh mà bay,

cô cười trừ nhìn anh phục vụ rồi ngồi lại bàn “em

đợi bạn quay lại ạ!”

“ừ,

vậy em có muốn ăn thêm gì không?” nó chỉ biết cười thôi, tiền đã không thấy đôi

rồi thì ăn uống gì nữa chẳng biết.

“Dạ

thôi, em ăn cũng nhiều rồi, anh cho em xin ly nước lọc.”


Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.