Chương 11

“Này!

Mấy bác già rồi mà sao vẫn có những hành động đáng xấu hổ như vậy hả?” Nó vội

vàng chạy lại khi thấy một đám đàn ông đang vây quanh Bi, con bé chẳng biết làm

gì ngoài việc đứng khóc. Chắc nó không nhận thức được chuyện gì đang xảy ra

đâu, nếu có thì cũng mơ hồ lắm thôi...

“Này!

Em gái hết chuyện để làm à mà đi xen vào chuyện của người khác? Hay đi chơi

chung với bọn anh đi nha?!” nó bây giờ cũng đang dần bị biến thành đối tượng

trêu chọc của đám người đó. Một tên cao, gầy nhòm và đen nhẻm nở một nụ cười thật

là khả ố với nó. Nhưng mấy gã đó hôm nay gặp phải nó thì không may rồi “

Thế chẳng lẽ mấy bác già nghĩ tôi ngu hay sao mà xông vào đây khi chưa có sự

chuẩn bị? Tôi đã gọi cảnh sát rồi.” Vừa dứt lời thì tiếng còi báo của xe cảnh

sát réo ngày một gần (ngày càng lớn),mấy gã đó nghe thấy thế thì bỏ chạy toán

loạn, có tên rơi cả dép mà chẳng dám quay lại nhặt.

“Bạn

gọi cảnh sát thật à?” Bi lúc này có vẻ bình tĩnh hơn rồi và giật mình khi còi

xe cảnh sát cứ réo mãi không thôi.

Lúc

này nó mới cẩn thận đi ra lấy cái điện thoại được gài trên lắp thùng rác công cộng

và tắt báo thức đi.

“Chỉ

là báo thức thôi mà!” nó nhìn cô cười típ mắt, nhìn thấy nó cười Bin cũng cười

theo mặc dù mắt còn ướt đẫm “Lần

đầu thấy Vy cười.”

tảng lờ đi câu nói của cô “Mà

để tớ đưa bạn về nha?”

Bi

từ chối và nói bây giờ cô đã ổn hơn và có thể tự về nhà một mình. Hơn ai hết nó

hiểu bây giờ tâm trạng của Bi đang rất tồi tệ và cô chỉ muốn ở một mình.

Lúc

này nó mới chợt nhớ ra là Bông vẫn đang ở quán kem trong tình trạng không một

xu trong túi (vì sợ Bông tranh trả tiền nên nó đã nén giấu ví tiền của cô đi)

“Chắc

mày giận tao lắm!”

Chạy

một mạch trở lại quán thì nó thấy Bông vẫn đang ngồi đó và nhấm nháp ly nước lọc...

“Vẫn

còn biết đường mà quay lại đấy hả? Tao tưởng mày phải chạy theo con bé đó về

nhà rồi giao tận tay bố mẹ nó chứ?!” Bông bắt đầu giở giọng giận dỗi.

“Thôi

mà... tao hứa, tao đảm bảo là sẽ không có lần sau nữa đâu. Thề luôn!” nó ngồi

xuống bàn rồi còn thề thốt cứ như là người yêu của Bông vậy...

Thực

ra thì Bông không bực mình vì bị nó bỏ lại quán để chạy theo Bi mà bực mình vì

nó toàn đi lo chuyện của người khác. Như vậy thì sẽ khổ, sẽ chẳng thể sống cuộc

sống bình yên được, lúc nào cũng phải tất bật với rắc rối của người khác...


Bông

có việc phải đi trước nên nó về một mình, lúc đi qua cửa hàng hoa thì nó bị hút

bởi mùi hương đặc trương của hoa tường vi lạnh, đó là một loại hoa khá hiếm và

khó chiều, nó được lai ghét giữa hoa tường vi và cây bạc hà nên ngoài mùi hương

thơm dịu ngọt nó còn thoảng hương bạc hà man mát nữa...

Anh

trai nó rất thích loài hoa này nên đã đặt mua trên một trang mạng chìm ở Đức,

hơn một tháng vẫn không nhận được hoa thì cả nhà ai cũng nghĩ rằng anh nó bị lừa

nhưng đúng một tuần sau thì hoa được gửi tới nhà. Một chậu hoa nhỏ xinh với

nhưng bông hoa tường vi có kích thước nhỏ hơn bình thường có màu xanh trời pha

thêm chút chắm ở chỗ cánh hoa gần nhị. Hương thôm của nó nhẹ nhàng lan tóa khắp

cả nhà...

Anh

nó rất thích và chăm sóc chậu hoa ấy rất cẩn thận. Có lần phải đi thi học sinh

giỏi quốc gia một tuần không ở nhà được nên anh nhờ nó chăm hoa hộ thì cả tuần ấy

nó quên không tưới nước cho hoa. Kết quả là khi anh nó về đến nhà thì chậu hoa

tươi đã trở thành chậu củi khô ( tuy vậy nhưng nó vẫn đặt chậu củi khô ấy ở

trong phòng mình)

Tuy

không bị mắng và anh đã nói là không sao, không giận nó nhưng vì thấy có lỗi

nên nó khóc rất nhiều và đã nhịn ăn cả tuần.

khẽ đẩy cửa bước vào cửa hàng...

“Xin

chào!” không thấy ai nên nó mở lời chào để đánh động. Khi thấy nhau thì cả nó

và cị chủ đều nạc nhiên vì họ có quen nhau từ trước, chị chủ là bạn của anh nó

hồi cấp 3, đến gần hết lớp 11 thì anh nó không còn cơ hội để di học nữa...

“Em

chào chị!” nó mỉm cười bước lại...

“Ừ,

Hà Vy càng lớn càng xinh xắn nhỉ?” dù biết rằng đó chỉ là một lời khen mang

tính chất xã giao nhưng nó vẫn vui lắm chứ.

Tiếp

theo đó chị Lam-chị chủ ngập ngừng hỏi tiếp “Anh

của em...khỏe chứ?”

“Dạ,

bác sỹ nói anh em đang có chuyển biến tốt và sẽ sớm tỉnh lại thôi” nó cười nhạt,

cả hai im lặng một chút rồi nó tiếp lời “Đi

qua đây em có ngửi thấy mùi của tường vi lạnh nên ghé qua mua để đặt vào phòng

của anh Yun, anh ấy sẽ thích lắm và sẽ nhanh tỉnh lại hơn...em hy vọng thế...”

nó cúi đầu xuống nhìn chằm chằm vào đôi giày búp bê của mình vì không biết phải

nói gì hơn nữa...

“Thực

ra chị không có ý định bán nó đâu nhưng nếu nó có thể giúp cho Yun mau hồi phục

thì chị tặng lại nó cho cậu ấy. Thay cho một lời cảm ơn. Chuyển lời giúp chị

nhé?” vừa nói chị vừa đặt chậu hoa vào tay nó, thật chẳng ra sao khi mà nó chỉ

cảm ơn rồi đi về luôn, không cả mời chị ấy đến nhà chơi...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.