Chương 9

Nó đung đưa trên con đường đầy nắng và gió những

ngày thu, mặc dù còn rất sớm nhưng nắng đã kịp trải dài trên khắp các con đường,

vì là nắng buổi sớm và có gió nữa nên rất dịu. Nắng gió vẽ lên nền trời xanh một

nụ cười, một nụ cười tưởng như đã là kí ức nay lại một lần nữa tìm về...

Hôm nay, em sẽ nói

những điều

Vì sao

bao lâu nay em quá khó hiểu

Vì sao em

không vui khi nhìn thấy anh

Đang kề

vai đi bên ai

Em không

vui, nhưng cố giả vờ

Rằng em

không yêu anh.

...

Ghét con tim em đã

thuộc về ai

Mà sao chẳng

khi nào nghe lời em

Yêu dại

khờ, dù có khi...

Giả vờ

không yêu...

Nhưng

lòng đau....

Lòng đau..

vừa đi vừa vu vơ những câu hát chợt hiện nên trong đầu, nhưng tự nhiên hình ảnh

của Dương lại hiện lên khiến cho nó mất hứng hát hò, không phải vì ghét cậu mà

là nó thấy ghét chính bản thân mình...

Chẳng

phải vừa rồi nó vẫn nhớ tới Huy Vũ sao bây giờ lại là Dương? Nó sợ mình sẽ

thích, à không, có tình cảm với cả hai người mất, nói là có tình cảm là bởi nó

không thấy thích mà lại cảm chẳng thấy yêu, bây giờ là vậy...

Cảm

xúc trái tim thì chẳng làm sao để điều khiển được nên nó rất sợ khi nghĩ đến việc

rồi một ngày nó sẽ đem lòng yêu cả hai, nó sợ mình sẽ thành một đứa con gái

tham lam. Nó thấy sợ khi nghĩ đến thảm cảnh của mối tình này. Nó biết nhừng người

có trái tim lăng nhang thì chẳng bao giờ có được hạnh phúc.

Người

ta đã nói hạnh phúc là con đường mà ta đang đi chứ không phải là đích đến nơi

cuối đường, vậy nên nó làm sao có thể hạnh phúc khi trái tim lại rẽ ngang cả

hai con đường?

Đúng

lúc đó nó gặp Huy Vũ, mỉm cười rồi nó thở phào nhẹ nhõm, anh đang đèo Hạnh Bi,

vẫn cười đùa hạnh phúc như vài năm trước nhưng trái tim của nó đã chẳng còn đau

nữa, nó không thấy buồn và cũng chẳng còn khóc nữa. Có lẽ lời giải thích đơn giản

nhất là mối tình đơn phương của nó đã đặt dấu chấm rồi. Khi thấy họ hạnh phúc một

cảm giác vô cùng thanh thản tìm đến nơi tâm hồn nó...

chợt hiểu ra rằng, anh chỉ là quá khứ, chỉ là kí ức và đôi khi chúng vẫn tìm về

với chúng ta, vì thế mà thỉnh thoảng hình ảnh của anh vẫn hiện hữu trong đầu nó

là điều tất nhiên.

Gió

trong trẻo và thuần khiết...

Nhưng

nó vẫn chưa sẵn sàng để chấp nhận lời yêu của Dương, nó cần thời gian để điều

chỉnh lại cảm xúc của mình, có lẽ vậy...

“Chờ

tao nhé! Chỉ một chút nữa thôi!” nó mỉm cười thì thầm vào nắng, vào gió...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.