Chương 55: Vị Kỷ: Mơ Hồ Và Cuốn Hút
Tạ Sùng lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Mâu Văn: “Đừng chỉ kính mỗi anh trai Tạ của em, nâng ly một lần đi.” Nhắn xong, anh khẽ đá chân cô dưới gầm bàn ra hiệu nhìn điện thoại.
Mâu Văn mở máy, suýt chút nữa bật cười thành tiếng. “Anh trai Tạ”, anh dám nói thật.
“Đâu phải em mời khách, em nâng ly liệu có hợp lý không?” Mâu Văn hỏi.
“Ai mời chẳng được, ai mời thì cũng là sân chơi của em hết.” Tạ Sùng nói. Anh thừa biết cô có năng lực này, chỉ là không rõ cô có đủ gan hay không thôi.
Nhưng Mâu Văn lại là kiểu người chỉ cần được chỉ hướng là dám bóp cò, cô đứng bật dậy nâng ly. Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía cô, cô liền vỗ trán một cái: “Ôi chao, căng thẳng quá, tôi định nói gì quên mất rồi.”
Biết diễn thật. Tạ Sùng thầm liếc cô một cái. Anh thậm chí bắt đầu phục cô: trông cô vừa có nét thanh thuần, vừa có sự chân thành, việc cô chủ động nâng ly không hề tạo cảm giác tranh giành hào quang của chủ tiệc, ngược lại còn khiến mọi người thấy rất dễ chịu.
“Cảm ơn lời mời của Tư lệnh Phương, cũng rất vinh hạnh được làm quen với các sếp ở đây. Tôi mới chân ướt chân ráo vào nghề, còn nhiều điều chưa biết, sau này mong mọi người chiếu cố nhiều hơn. Ly này tôi xin cạn trước, các sếp cứ tùy ý ạ.” Mâu Văn giơ tay là muốn cạn, Tạ Sùng ngồi bên liền lên tiếng: “Lần đầu tiên thấy có người kính rượu kiểu này đấy, chẳng thèm đợi người khác nâng ly cùng.”
“Các sếp uống hay không cũng được, không muốn uống thì uống nước cũng không sao.” Mặt Mâu Văn đỏ bừng, trông ngây ngô.
Tạ Sùng lại đứng dậy, nâng ly nói: “Ở đây làm gì có sếp nào tiếc với cô một chén rượu? Mấy sếp tiếc chén rượu của cô thì đã chẳng ngồi trên bàn này.” Chỉ một câu đã khiến mọi người đều phải nâng ly, vui vẻ uống một ngụm nhỏ để nể mặt Mâu Văn.
Tiểu Cố thấy hai người kẻ tung người hứng thật thú vị. Người có đầu óc sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào, giống như lúc này Mâu Văn đã cầm ly rượu đi từng bàn kính rượu rồi kết bạn liên lạc.
Cô thật sự quá giỏi, không hề e dè bất kỳ ai, cũng chẳng có chút tự ti nào. Cô không giống những người khác khi gặp nhân vật lớn sẽ rụt rè nói: “Xin chào, tôi có thể kết bạn được không?”
Mâu Văn lại vừa đùa vừa như ra lệnh: “Sếp Lương, bây giờ mời anh lấy điện thoại ra, chúng ta kết bạn nhé.”
Có người bên cạnh bật cười, cô liền nói: “Đừng sốt ruột, sếp Triệu, lát nữa sẽ đến lượt anh.”
Kiểu người như Mâu Văn ở những bữa tiệc rượu rất dễ tạo thiện cảm. Thực ra trên bàn tiệc người ta lại ngại nhất những người quá co rúm, không dám thả lỏng. Các sếp đâu phải không biết đùa, ai cũng từng trải, hoàn toàn có thể đánh giá tiềm năng của một người qua cách ăn nói.
Lời nói và phong thái của Mâu Văn chính là đại diện cho tương lai của cô.
Tư lệnh Phương chỉ vào cô rồi nói: “Chuyên viên hậu mãi thiết kế của chúng tôi đây là một người không hề đơn giản. Còn trẻ nhưng đầu óc linh hoạt, gan dạ, tính cách tốt, quan trọng hơn là thực lực không thể xem thường. Một số chủ nhà ở dự án mới còn mua dịch vụ thiết kế của cô ấy theo nhóm, rồi quay lại nhờ chúng tôi đánh giá tốt cho cô ấy.”
Cáo già như Tư lệnh Phương, luôn cảm thấy quan hệ giữa Mâu Văn và Tạ Sùng không hề xa lạ như hai người nói. Chỉ gặp vài lần thôi sao? Hừ, lừa người ngu thì có! Với con mắt của Tư lệnh Phương, ít nhất hai người cũng là bạn bè thân thiết. Nhiều năm trước, khi Tạ Sùng mới ngoài hai mươi tuổi, dẫn theo một đám “tiểu thiếu gia” đến mua nhà của ông, ông đã nhìn ra người này không hề đơn giản. Bao năm trôi qua, mắt nhìn ấy của ông đã được chứng minh là chính xác.
Bởi vậy hôm nay, thấy Mâu Văn xuất sắc như vậy, lại nể mặt Tạ Sùng, ông công khai đứng ra bảo chứng cho cô. Mâu Văn vội vàng nâng ly kính ông, chân thành đến mức như sắp khóc: “Cảm ơn Tư lệnh Phương, cảm ơn ông. Căn nhà tiếp theo của ông nhất định phải giao cho tôi. Tôi nhất định sẽ thiết kế để ông hài lòng.”
Ba năm ngắn ngủi, đúng là lột xác hoàn toàn.
Trong đầu Tạ Sùng đột nhiên nảy ra ý nghĩ đó. Cô của ngày xưa vốn thanh thuần, non nớt, dẫu có cái đầu thông minh nhưng vẫn mang nét ngây thơ của một cô gái trẻ. Sự ngây thơ đó thường sẽ bị xã hội mài mòn đi từng chút một, phải mất năm năm, bảy năm, cho đến khi ngoài ba mươi mới bước sang một chương mới của cuộc đời. Nhưng Mâu Văn lại chạy quá nhanh, sao cô có thể chạy nhanh đến thế chứ? Gần như chưa từng vì bất kỳ chuyện gì mà dừng bước bao giờ.
Tạ Sùng cảm thấy anh gần như không còn nhận ra người trước mắt này nữa rồi.
Cô là người kề cạnh gối đầu với anh, nhưng giờ lại biến thành người mà anh sắp không nhận ra nổi nữa.
Tạ Sùng cứ ngồi đó nhìn cô biểu diễn.
Cô làm việc rất có chừng mực, không quá vồ vập nhiệt tình nhưng cũng không tạo khoảng cách xa cách với ai, cứ thế khéo léo gặt hái được những thứ mình muốn trên bàn tiệc. Trông cô như thể đã trải qua hàng chục cuộc xã giao như thế này rồi, nhưng thực chất đây mới là lần đầu tiên trong đời cô.
Thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn anh qua bàn tiệc náo nhiệt, anh liền ẩn ý nhướng mày ra hiệu cho cô tiếp tục.
Tiếp tục thì tiếp tục.
Vào khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, cô nhận ra sự tập trung của anh. Cô không biết anh đang nghĩ gì, tâm trí anh dường như đang phiêu du bên ngoài cuộc rượu, nhìn xuống bọn họ từ trên cao. Thế nhưng ánh mắt anh nhìn cô lại như đang gõ mạnh vào nhịp đập trái tim cô. Cô vừa muốn anh cứ nhìn mình mãi, lại vừa sợ anh nhìn mình như vậy.
Cô dốc hết sức lực để ứng phó với những người xung quanh, đầu óc vận hành hết công suất: nên tiếp lời người ta thế nào, nên bày ra biểu cảm ra sao. Cái đầu vốn chỉ quen vùi vào biển đề thi giờ đây đã biết vận dụng linh hoạt tri thức vào cuộc sống thực tế rồi.
Dĩ nhiên trên bàn rượu cũng có kẻ không tử tế, định đưa tay đặt lên vai Mâu Văn, cô liền thuận tay gạt xuống rồi đặt sang vai người ngồi bên cạnh, nói: “Mọi người là bạn tốt thì nên vai kề vai.”
Sự cự tuyệt khéo léo và phóng khoáng của cô đã giúp cô giành được sự tôn trọng. Tiểu Cố nghĩ: Đàn ông ấy mà, không xơ múi được gì là tự khắc sẽ đánh giá cao và muốn đọ trí tuệ với bạn ngay.
Thật nực cười làm sao.
Chốn danh lợi này khiến cả hai người họ đều thấy mệt mỏi, nhưng đều chịu đựng được. Giữa buổi, Tiểu Cố đi cùng Mâu Văn vào nhà vệ sinh. Lúc này đã là đêm muộn, nhà hàng sắp đóng cửa, hành lang tối om om, đứng từ đằng xa vẫn có thể nghe thấy tiếng huyên náo vọng ra từ phòng bao.
Họ coi như trốn được ra ngoài, tựa lưng vào tường thở hắt ra một hơi dài. Mâu Văn lúc này mới được tự do hít thở.
“Sao em không đi vệ sinh ở ngay trong phòng bao?” Tiểu Cố hỏi.
Mâu Văn hạ thấp giọng bảo: “Bẩn lắm, phục vụ lau dọn không kịp luôn ấy. Với cả ở trong đó phiền quá, em muốn ra ngoài hít thở chút không khí.”
“Trời đất.” Tiểu Cố nói: “Mâu Văn em biết không? Chị cứ tưởng em thích mấy dịp như thế này, nhìn em chẳng có gì là thấy phiền cả.”
“Em thấy phiền thật đấy.” Mâu Văn nói: “Phiền quá đi mất, bao giờ em mới có thể thích đến thì đến, thích đi thì đi trên bàn tiệc, chẳng cần phải nể mặt ai nhỉ? Ba năm, cho em thêm ba năm nữa được không?”
Tiểu Cố hiểu ý cô: Ba năm, bước lên một nấc thang mới, nắm giữ nhiều quyền lực và tiếng nói hơn. Đến lúc đó cô muốn ăn hay không, muốn uống hay không cũng chẳng có ai dám so kè với cô nữa. Chỉ cần là cô làm thì đều sẽ là đúng đắn.
Con người ta chẳng phải đều bước đi từng bước từng bước một như thế sao? Làm gì có ai lật người một cái là bay xa mười vạn tám nghìn dặm được! Trên đời này làm gì có Tôn Ngộ Không thứ hai cơ chứ!
“Sẽ được thôi.” Tiểu Cố bảo: “Chị nhìn tình hình này, chẳng cần đến ba năm đâu.”
Hai người đang đứng trò chuyện thì thấy phía cuối hành lang có một bóng người cao lớn đang bước về phía họ. Tiếng giày da nện xuống nền hành lang trống trải phát ra những tiếng động trầm đục, dứt khoát. Dáng người anh thẳng tắp, bước đi hiên ngang vững chãi.
Họ ngừng nói chuyện, dán mắt vào bóng người đó.
Anh đi ngược sáng, nhưng Mâu Văn chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay: Đó chính là anh Tạ xuất chúng của cô. Cả một bàn tiệc toàn là những nhân vật danh giá giàu có, nhưng chỉ có một mình Tạ Sùng là nổi bật nhất.
Tạ Sùng bước đến gần thì dừng lại, đứng tựa lưng vào tường nhìn hai người họ.
Người ở trong tối, người ở ngoài sáng, anh chiếm trọn ưu thế, nhìn rõ biểu cảm trên mặt Mâu Văn. Còn cô thì lại chẳng nhìn rõ nổi anh.
Mâu Văn không thích cái nhìn bất bình đẳng này, cô liền ngoảnh mặt đi nơi khác.
Tạ Sùng lại bước về phía cô, lúc sắp đến gần, Tiểu Cố liền bảo: “Chị qua bên kia nhé, chắc chồng em có gì muốn dặn dò.”
Tiểu Cố rất tinh tế, cô ấy đứng cách xa vài mét, không nghe cũng không nhìn cuộc trò chuyện giữa hai vợ chồng họ. Nếu cô ấy mà đứng nhìn thì chắc chắn lại tự thấy mình thừa thãi.
Bước chân Tạ Sùng áp sát lại gần, cô có phần hoảng hốt vội lùi lại phía sau ba bước, trốn vào trong góc khuất hành lang, anh cũng dứt khoát rảo bước bám theo ba bước, chặn cô ở đó.
“Uống khá nhỉ.” Tạ Sùng dùng mu bàn tay áp nhẹ vào má cô, làn da cô lúc này đã nóng rực lên rồi. Mâu Văn cứ uống rượu là hiện rõ mồn một lên mặt, ngặt nỗi vẻ đỏ mặt ấy lại càng làm tăng thêm vài phần yêu kiều, suốt bữa tiệc luôn có người lén lút dán mắt vào cô.
Một cô gái trẻ trung, sống động, thú vị và đáng yêu lúc nào cũng dễ dàng chạm trúng sóng radar của đám già khọm kia, cứ như thể nhìn thêm một cái là họ có thể hồi xuân được không bằng. Tạ Sùng hận không thể móc mắt bọn họ ra quăng cho chó ăn, như thế cũng đỡ làm khổ cho mấy bà vợ già ở nhà họ.
Nhưng anh sẽ không nhắc nhở Mâu Văn chú ý đến đám đàn ông đó.
Anh biết cô tự có năng lực phân định và xử lý tốt mọi chuyện, lúc này rõ ràng anh chỉ là nhân vật làm nền cho cô trong những dịp thế này mà thôi. Cô thậm chí còn chẳng cần anh làm chỗ dựa cho mình.
Mâu Văn đứng yên đó không nhúc nhích.
Đây là lần đầu tiên cô thực sự được chứng kiến một mặt khác của Tạ Sùng.
Một mặt khác mà cô thấy quá đỗi xa lạ.
Anh ngồi ở vị trí chủ tọa nhưng rất ít khi mở lời, dáng vẻ vô cùng lịch sự và xa cách, nhưng lại như đang nắm quyền kiểm soát mọi chuyện. Chẳng giống như cô thân phận thấp kém lời nói nhẹ tựa lông hồng, lúc nào cũng phải vắt óc nghĩ cách dẫn dắt bầu không khí, anh chỉ cần ngồi đó, thỉnh thoảng buông một câu là đã vô cùng có trọng lượng rồi.
Mâu Văn thấy mình có hơi ngớ ngẩn.
Cô cảm thấy Tạ Sùng như thế này, sức cuốn hút dường như còn lớn hơn hẳn anh khi ở nhà nhiều.
Tạ Sùng như thế lại tiến lên thêm một bước về phía cô, khiến lưng cô dính khít chặt vào bức tường. Đầu ngón tay anh như có như không đặt lên cổ cô, rồi sau đó cả bàn tay siết nhẹ lấy cổ cô, ép cô phải ngẩng mặt lên.
Cô nhìn anh, điều khác biệt hoàn toàn so với mọi lần trước đây là, lần này cô hy vọng anh dốc hết sức lực với cô. Cô cũng không rõ nữa, cứ như thể đang mong đợi anh sẽ xé toạc mình ra vậy.
Cô kiễng gót chân hôn anh, anh cố tình đưa lưỡi ra trêu đùa, cô rượt đuổi theo muốn ngậm lấy nhưng anh lại né tránh, bỏ lửng bờ môi cô đang hé mở.
“Em mơ đẹp nhỉ.” Tạ Sùng hôn khẽ vào khóe môi cô một cái, rồi mới buông cô ra, nói: “Đủ rồi thì về thôi. Phần sau cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
“Ồ được.”
Mâu Văn thực sự tìm cớ rồi rời đi luôn.
Trên đường tiễn Tiểu Cố về nhà, hai người ngồi ở hàng ghế sau cùng nhau rà soát lại chiến tích ngày hôm nay. Họ thu hoạch được rất nhiều, quyết định thời gian tới sẽ lần lượt đi thăm từng người một. Mâu Văn đã nếm được vị ngọt của việc thầu thiết kế theo nhóm của toà nhà, nhưng cô thấy vẫn chưa đủ ngọt, cô muốn tiến xa hơn nữa.
“Em phải nhanh chóng tuyển thêm người.” Mâu Văn nói: “Nếu không hai chúng ta mệt chết mất.”
“Chứ còn gì.” Tiểu Cố bảo: “Ai mà ngờ được có ngày chị cũng được đi ăn tiệc xã giao thương mại cơ chứ! Mệt rã rời, nhưng chị thấy Tạ Sùng chẳng có gì là mệt mỏi cả. Suốt cả bữa tiệc, đôi mắt cậu ấy cứ rực sáng lên.”
Mâu Văn cười, sực nhớ ra chuyện gì liền nói với Tiểu Cố: “Lạ thật đấy, sao giờ em lại thích anh ấy ở bàn tiệc hơn so với anh ấy ở nhà nhỉ?”
Tiểu Cố cố gắng theo mạch suy nghĩ của cô: “Liệu có phải vì người ở nhà chỉ đáp ứng nhu cầu muốn có một chỗ dựa của em, còn người ở bàn tiệc lại cho em nhìn thấy tương lai không?”
Tiểu Cố nói phát đã trúng thiên cơ.
Đúng vậy, hình như là thế.
“Bởi vì em cũng đang trưởng thành mà.” Tiểu Cố bảo: “Con người ta ở những giai đoạn khác nhau thì nhu cầu đều không giống nhau. Chẳng hạn như chị trước khi kết hôn chỉ muốn có một chỗ dung thân ở Bắc Kinh, sinh con xong thì mong anh ta có thu nhập cao chút, lúc chị mệt mỏi rã rời thì mong anh ta biết lo toan cho gia đình… Đến khi chị phát hiện ra anh ta chẳng đáp ứng nổi cho chị một điều gì cả, chị chỉ muốn ly hôn.”
“Nên là đối với chúng ta, cái gì có lợi cho bản thân vào lúc này thì chúng ta sẽ chọn cái đó sao?” Mâu Văn hỏi. Cô suy nghĩ một lát rồi lại bảo: “Kiểu phụ nữ như chúng ta mà sống ở thời xưa thì có bị nhốt lồng heo thả trôi sông không?” Mâu Văn nói xong liền vội vàng “phì” một cái: “Xã hội cũ quái ác!”
Nói xong tự bật cười trước.
Suốt dọc đường đi cô cứ mãi nghĩ đến dáng vẻ Tạ Sùng khoanh tay ngồi ở đó, dùng đôi mắt sắc bén như chim ưng để nhìn cô, rồi lại có một khoảnh khắc nhớ đến đầu ngón tay anh áp trên cổ cô, bàn chân anh dưới gầm bàn khẽ móc vào bắp chân cô.
Mâu Văn nhớ anh quá.
Cô vừa muốn anh xé vụn cô, lại vừa muốn xé vụn anh. Cô đã nảy sinh một tình yêu hoàn toàn khác biệt với anh.
Lúc Tạ Sùng bước vào cửa nhà, Mâu Văn đứng bật dậy từ trên ghế sofa bước về phía anh. Anh hỏi: “Sao em vẫn chưa ngủ?”
Mâu Văn tiến lại gần anh từng bước từng bước, cô ngửi thấy trên người anh vương hơi lạnh lạnh lẽo của đêm đông, hòa lẫn với hương nước hoa nam trầm tĩnh, cô sắp vì mùi hương đó mà choáng váng đầu óc rồi. Cô bước đến trước mặt anh, túm chặt lấy cổ áo anh kéo mạnh xuống bắt anh phải cúi đầu, rồi cô ngậm chặt lấy môi anh.
Nụ hôn của cô vô cùng vội vã, thô bạo gặm nhấm bờ môi anh.
Tạ Sùng đã lâu lắm rồi không thấy cô như thế này, bờ môi khẽ né tránh cô: “Để anh cởi áo khoác đã.”
Bàn tay Mâu Văn túm lấy cổ áo măng tô của anh ra sức kéo mạnh xuống dưới một cách hỗn loạn, cô thực sự không thể khống chế nổi nữa rồi, anh đành phải lật người một cái ấn chặt cô lên cánh cửa, cúi người cởi phăng chiếc áo măng tô cashmere ra.
Cô quấn chặt lấy anh, vội vã c** th*t l*ng của anh.
Tạ Sùng để mặc cô, còn đôi mắt anh thì vẫn cứ luôn nhìn cô chăm chú, anh nhìn thấy muôn vàn tình yêu lưu chuyển trong đôi mắt cô, d*c v*ng trong lòng khó mà bình lặng. Anh hôn lên môi cô một cách mạnh mẽ.
“Tạ Sùng.” Mâu Văn áp sát vào tai anh nhỏ giọng nói: “Ngay tại đây, em muốn anh làm luôn bây giờ, ngay tại đây.”
Cả hai đều điên rồi.
Trước đây, bất kể thế nào họ vẫn còn dè dặt, sợ đối phương nhìn thấy hết con người mình nên cố ý che giấu, hoặc cảm thấy ngượng ngùng. Rất nhiều chuyện muốn làm nhưng lại ngần ngại, không dám buông bỏ hết mình; rất nhiều lời muốn nói nhưng mãi không thốt nên lời.
Thế nhưng trong đêm nay, mọi thứ đều diễn ra một cách vô thức, đã làm và cũng đã nói.
Cô bật ra tiếng kêu dài nhất và mãnh liệt nhất kể từ khi kết hôn. Cảm xúc vừa đủ đầy vừa trống rỗng ấy cứ quẩn quanh trong cơ thể cô, mãi không chịu tan đi. Chỉ khi không ngừng đòi hỏi, hét lên, cảm giác ấy mới dần được lấp đầy.
Sau này Tạ Sùng hỏi Mâu Văn sao ngày hôm đó lại muốn như vậy?
Mâu Văn chẳng biết phải nói với anh thế nào.
Cô cảm thấy mình đã thực sự bước chân vào thế giới của người trưởng thành: Chinh phục và bị chinh phục, đều là những bài học đầy cám dỗ. Tình yêu thuần khiết lúc ban đầu đã hoàn toàn bị thay thế bằng một tình yêu vị kỷ.
Tạ Sùng không có được câu trả lời, anh cũng chẳng tìm hiểu. Chỉ có cách thuận theo suy nghĩ của mình mà làm, đáp án thật sự tự khắc sẽ có ngày nổi lên mặt nước.
Anh chính thức bàn giao công ty cho Trần Khoan Niên quản lý.
Người như Tạ Sùng thực sự cực kỳ có khí phách, chuyện anh đã quyết định sẽ không bao giờ quay đầu lại, cũng chẳng thèm si mê mấy cảm giác thành tựu hư vô kia, anh sống vô cùng tỉnh táo, vô cùng biết rõ bản thân muốn gì.
Vào ngày bàn giao công việc anh đến công ty một chuyến, thông báo đơn giản quyết định này. Các nhân viên đều vô cùng kinh ngạc. Trong lòng họ, sếp là một thương nhân cực kỳ nhiệt huyết với công việc, ngầu hết sức, anh cực kỳ có thiên phú kinh doanh, thậm chí giống như một tướng quân vậy, bách chiến bách thắng trên thương trường.
Thế mà giờ đây, anh còn trẻ như thế mà lại muốn buông trôi rồi.
“Thế sau này sếp định làm gì ạ?” Có người hỏi.
“Lui về gia đình.” Tạ Sùng nói.
“Lui về gia đình?” Người khác lại hỏi.
Nhưng anh chẳng nói thêm gì nữa.
Anh đơn giản thu dọn đồ đạc, Trần Khoan Niên sớm đã gác chéo chân nhàn nhã ngồi đợi trong văn phòng của anh. Trần Khoan Niên ngày thường cũng là cái điệu bộ cà lơ phất phơ, anh ta nói với Tạ Sùng: “Cậu đừng có trông mong ngày nào tôi cũng đến, chuyện kinh doanh của tôi cũng phải làm.”
“Anh thích làm thế nào thì làm.” Tạ Sùng bảo: “Dù sao anh cũng thừa sức dàn xếp ổn thỏa.”
“Được thôi.” Trần Khoan Niên nói: “Nếu cậu muốn tìm công việc gì đó cho vui, chỗ Loan Niệm là một sự lựa chọn không tồi đấy.”
Tạ Sùng trợn mắt một cái.
Anh thu dọn đồ đạc xong liền bước ra khỏi văn phòng, không cả ngoảnh đầu lại.
Anh lái xe di chuyển trên những con phố trong mùa đông giá rét của Bắc Kinh, ánh nắng xuyên qua cửa kính xe rọi chiếu lên một nửa gương mặt anh, mang đến cảm giác như vừa tranh thủ được chút nhàn rỗi hiếm hoi giữa cuộc đời bận rộn. Khi xe chạy đến con đường dẫn vào khu dân cư, anh nhìn thấy Mâu Văn đang khoác áo phao, thoải mái trò chuyện với một người đàn ông ở shophouse bên đường.
Người đàn ông lái một chiếc xe hạng sang cỡ trung khiêm tốn, đường nét gương mặt đoan chính, trông cũng ra gì. Trước đây Tạ Sùng từng tra cứu về anh ấy, lúc này lập tức nhớ ra ngay, đây chính là Chu Hàn Bách có quan hệ rất tốt với Mâu Văn, từng đến Thanh Đảo chơi cùng họ.
Tạ Sùng không thích Chu Hàn Bách, lại càng không thích Mâu Văn khi ở bên cạnh Chu Hàn Bách.
Vì trông cô có vẻ vui quá lố rồi.
Mình beta lại về nhân vật Tư lệnh Phương ha.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
