Chương 9
“Tổ tiên trẫm lấy con cháu ra dụ ngươi?”
“Ừ.”
“…”
Lão quốc sư cúi đầu.
Bỗng nhiên cảm thấy tiên đế khai quốc rất biết tính toán.
Hoàng hậu lại hỏi “Vậy vì sao Ninh Ninh vẫn gặp nguy hiểm?”
Tạ Vô Cực nhìn Cố Ninh Ninh.
Tiểu cô nương đang ngơ ngác nghe câu chuyện về một người có tên gần giống mình.
“Bởi vì phong ấn cũ vẫn nhớ linh hồn nàng.”
“Quỷ Môn từng được đóng bằng hồn nàng.”
“Một khi nàng tái sinh…”
“Nó sẽ muốn kéo nàng trở về.”
Hoàng hậu sắc mặt trắng bệch.
“Có cách nào không?”
“Có.”
“Cách gì?”
Tạ Vô Cực không trả lời ngay.
Hắn nhìn Ninh Ninh rất lâu.
“Trước mười tám tuổi.”
“Không để nàng c//hết.”
“Sau đó?”
“Mười tám tuổi, linh hồn nàng hoàn toàn ổn định.”
“Ta sẽ cắt liên kết giữa nàng và Quỷ Môn.”
Hoàng đế hỏi “Nguy hiểm không?”
“Có.”
“Cho ai?”
Tạ Vô Cực không đáp.
Nhưng mọi người đều hiểu.
Cho hắn.
Cố Trường Uyên bỗng cảm thấy trong lòng rất phức tạp.
Hắn ghét Tạ Vô Cực muốn cướp con gái.
Nhưng nếu không có hắn.
Ninh Ninh có lẽ đã c//hết đêm qua.
Đúng lúc không khí nặng nề.
Cố Ninh Ninh bỗng giơ tay.
“A Cửu.”
“Ừ.”
“Người trong tranh là Ninh Ninh sao?”
“Không phải.”
“Giống mà.”
“Nàng là nàng.”
Tạ Vô Cực nói rất chậm.
“Không phải bất kỳ ai khác.”
Hoàng hậu ngẩng đầu.
Ánh mắt hơi thay đổi.
Nàng vốn lo Tạ Vô Cực chỉ xem con gái mình như người thay thế của Cố Ninh năm xưa.
Nhưng câu nói ấy khiến nàng hiểu.
Hắn nhớ người cũ.
Nhưng chưa từng ép Cố Ninh Ninh phải trở thành người cũ.
Tiểu cô nương không hiểu nhiều như vậy.
Nàng chỉ chỉ vào bức tranh.
“Ninh Ninh sau này đẹp vậy sao?”
Tạ Vô Cực nhìn nàng.
“Đẹp hơn.”
Ninh Ninh lập tức vui vẻ.
Hoàng đế: “…”
Hắn lại cảm thấy tên này đang dụ con gái hắn.
Chương 4: Những Năm Tháng Lớn Lên
Từ năm ba tuổi đến năm mười tuổi.
Cố Ninh Ninh gặp bảy lần nguy hiểm.
Năm bốn tuổi.
Nàng rơi xuống hồ sen.
Nước hồ đột nhiên hóa đen.
Hàng trăm bàn tay quỷ từ đáy hồ kéo nàng xuống.
Tạ Vô Cực chém cạn cả hồ.
Năm năm tuổi.
Nàng bị một con rối gỗ trong lễ hội bám theo.
Con rối đó dùng giọng mẫu hậu gọi nàng vào ngõ tối.
Tạ Vô Cực bóp nát nó.
Năm sáu tuổi.
Một cung nữ bị tà vật nhập thân định đưa nàng ra khỏi cung.
Tạ Vô Cực phát hiện trước khi nàng bước qua cửa.
Năm bảy tuổi.
Sinh nhật nàng.
Bánh sinh nhật bị cắm một cây nến làm từ xương người.
Vừa đốt lên, toàn bộ tẩm điện biến thành quỷ cảnh.
Tạ Vô Cực dùng tay dập lửa.
Năm tám tuổi.
Ninh Ninh bắt đầu hiểu.
Những chuyện xảy ra quanh nàng không phải trùng hợp.
Nàng từng hỏi “A Cửu.”
“Có phải vì muội nên mọi người mới gặp nguy hiểm không?”
Tạ Vô Cực khi ấy đang chải tóc cho nàng.
Hắn dừng tay.
“Không.”
“Nhưng bọn chúng đều tìm muội.”
“Là lỗi của chúng.”
“Không phải lỗi của nàng.”
Ninh Ninh cúi đầu.
“Nhưng nếu không có muội…”
Tạ Vô Cực gõ nhẹ lên trán nàng.
“Không được nói câu đó.”
“Đau.”
“Nhớ chưa?”
“Nhớ rồi.”
“Nói lại.”
Ninh Ninh ấm ức.
“Không phải lỗi của muội.”
“Ừ.”
Năm chín tuổi.
Cố Ninh Ninh lần đầu tiên nhìn thấy Tạ Vô Cực bị thương.
Một khe nứt Quỷ Môn xuất hiện ngay trong Đông Cung.
Tạ Vô Cực dùng thân mình chắn trước nàng.
Một móng vuốt từ khe nứt xuyên qua vai hắn.
M//áu quỷ màu đen rơi xuống.
Ninh Ninh cứng đờ.
Từ nhỏ tới lớn.
Trong mắt nàng, A Cửu dường như không thể bị thương.
Hắn luôn mạnh hơn tất cả mọi người.
Nhưng hôm đó.
Nàng nhìn thấy m//áu.
“A Cửu…”
Giọng nàng run.
Tạ Vô Cực quay đầu.
“Không sao.”
“Huynh chảy m//áu.”
“Không c//hết được.”
“Nhưng đau.”
“Không đau.”
Ninh Ninh lập tức đỏ mắt.
“Huynh nói dối.”
Tạ Vô Cực im lặng.
Đêm hôm ấy.
Lần đầu tiên hắn không thể đuổi nàng về hoàng cung.
Ninh Ninh ngồi bên giường trong Quỷ Vực.
Hai tay chống cằm.
“Muội trông huynh.”
“Không cần.”
“Cần.”
“Ta không ngủ.”
“Vậy muội cũng không ngủ.”
Cuối cùng.
Tạ Vô Cực nhắm mắt.
Ninh Ninh kéo chăn lên cho hắn.
Nàng ngồi một lúc.
Rồi ngủ gục bên giường.
Nửa đêm.
Tạ Vô Cực mở mắt.
Hắn nhìn cô bé đã lớn hơn rất nhiều.
Đầu ngón tay chạm nhẹ lên mái tóc nàng.
Thời gian đối với hắn vốn không có ý nghĩa.
Một trăm năm.
Ba trăm năm.
Một nghìn năm.
Chỉ như một cái chớp mắt.
Nhưng từ khi Ninh Ninh xuất hiện.
Hắn bắt đầu biết một năm dài bao nhiêu.
Từ ba tuổi đến bốn tuổi.
Nàng cao thêm một chút.
Bốn tuổi đến năm tuổi.
Nàng đổi răng.
Sáu tuổi bắt đầu học cưỡi ngựa.
Bảy tuổi học viết tên hắn.
Tám tuổi bắt đầu biết xấu hổ, không cho hắn chải tóc nữa.
Chín tuổi…
Bắt đầu biết lo hắn đau.
Hắn bỗng sợ thời gian trôi nhanh.
Cũng sợ thời gian trôi chậm.
Bởi vì càng gần mười tám tuổi.
Nguy hiểm sẽ càng lớn.
Năm Cố Ninh Ninh mười tuổi.
Một biến cố xảy ra.
Tứ hoàng tử Cố Cảnh Dực mất tích.
Hắn đi núi Thanh Hư tìm đạo sĩ.
Ba ngày không trở về.
Một tuần không có tin.
Cuối cùng.
Một chiếc hộp được gửi vào cung.
Trong hộp là ngọc bội của hắn.
Cùng một mảnh giấy.
【Muốn người sống, giao Cố Ninh Ninh.】
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
