Chương 10
Cả hoàng cung chấn động.
Cố Trường Uyên phong tỏa tin tức.
Nhưng Ninh Ninh vẫn biết.
Nàng tìm thấy phụ hoàng trong Ngự Thư Phòng.
“Con đi.”
Hoàng đế lập tức quát “Không được!”
“Nhưng Tứ ca ở trong tay họ.”
“Trẫm sẽ cứu hắn.”
“Đã bảy ngày rồi.”
“Ninh Ninh!”
Cố Trường Uyên lần đầu tiên dùng giọng nghiêm khắc như vậy với nàng.
Tiểu cô nương đứng yên.
Mắt đỏ lên.
Nhưng không khóc.
“Phụ hoàng.”
“Tứ ca cũng là con của người.”
Một câu.
Khiến Cố Trường Uyên im lặng.
Đúng vậy.
Một bên là con gái.
Một bên cũng là con trai.
Hắn không muốn mất bất kỳ ai.
Nhưng hắn là hoàng đế.
Không thể lấy một đứa con đi đổi một đứa khác.
Đêm đó.
Cố Ninh Ninh lén rời cung.
Không ai biết.
Trừ Tạ Vô Cực.
Nàng vừa bước ra khỏi cửa thành đã nhìn thấy hắn đứng dưới cây.
“A Cửu.”
“Trở về.”
“Muội muốn cứu Tứ ca.”
“Ta đi.”
“Bọn họ muốn muội.”
“Nàng đi chỉ khiến hắn c//hết nhanh hơn.”
Ninh Ninh siết tay.
“Vậy phải làm sao?”
Tạ Vô Cực đi tới.
Hắn khoác áo choàng lên người nàng.
“Đi cùng ta.”
Hai người tới nơi hẹn.
Đó là một ngôi miếu hoang.
Cố Cảnh Dực bị trói giữa trận pháp.
Xung quanh có mười mấy người mặc áo xám.
Người đứng đầu là một lão đạo sĩ.
Ninh Ninh nhận ra hắn.
“Thanh Hư chân nhân?”
Tứ hoàng tử từng nói.
Người này là trưởng lão núi Thanh Hư.
Thanh Hư chân nhân cười.
“Công chúa điện hạ.”
“Cuối cùng người cũng tới.”
Tạ Vô Cực bước ra từ bóng tối.
Sắc mặt lão đạo sĩ lập tức thay đổi.
“Quỷ Vương!”
Tạ Vô Cực không nói.
Chỉ giơ tay.
Ầm!
Toàn bộ trận pháp nổ tung.
Cố Cảnh Dực rơi xuống.
Ninh Ninh chạy tới đỡ hắn.
“Tứ ca!”
Cố Cảnh Dực mở mắt.
Vừa nhìn thấy nàng, sắc mặt hắn lập tức biến đổi.
“Chạy!”
Quá muộn.
Một đạo phù chú từ dưới đất sáng lên.
Không phải nhắm vào Ninh Ninh.
Mà nhắm vào Tạ Vô Cực.
Hàng trăm sợi xích vàng xuất hiện.
Chúng xuyên qua thân thể Quỷ Vương.
Tạ Vô Cực khựng lại.
Thanh Hư chân nhân cười lớn.
“Cuối cùng cũng bắt được ngươi!”
Ninh Ninh quay đầu.
“A Cửu!”
Tạ Vô Cực bị xích kéo xuống.
Mặt đất nứt ra.
Một trận pháp cổ xưa xuất hiện.
Thanh Hư chân nhân nhìn Ninh Ninh.
“Công chúa.”
“Ngươi có biết vì sao Quỷ Môn luôn muốn ngươi không?”
“Không phải vì ngươi từng là vật hiến tế.”
“Bởi vì linh hồn ngươi chính là chìa khóa.”
“Hôm nay chỉ cần lấy m//áu của ngươi.”
“Dùng Quỷ Vương làm tế phẩm.”
“Chúng ta có thể mở Quỷ Môn hoàn toàn.”
Cố Cảnh Dực nghiến răng.
“Ngươi điên rồi!”
“Điên?”
Thanh Hư chân nhân bật cười.
“Các ngươi không hiểu.”
“Nhân gian chỉ sống trăm năm.”
“Quỷ Vực lại có thể trường tồn.”
“Chỉ cần dung hợp hai giới.”
“Con người cũng có thể bất tử.”
Tạ Vô Cực lạnh lùng nói “Ngu xuẩn.”
Thanh Hư chân nhân biến sắc.
“Ngươi đã bị Khốn Quỷ Trận khóa.”
“Còn dám mạnh miệng?”
Tạ Vô Cực nâng mắt.
“Trận này…”
“Ba trăm năm trước ta đã phá một lần.”
Lão đạo sĩ cứng đờ.
Ngay giây tiếp theo.
Rắc.
Một sợi xích vỡ.
Rắc.
Sợi thứ hai.
Sắc mặt Thanh Hư chân nhân trắng bệch.
“Không thể!”
Tạ Vô Cực đứng thẳng.
Từng sợi xích vàng nổ tung.
“Chạy!”
Đám áo xám lập tức bỏ chạy.
Quỷ hỏa từ mặt đất bùng lên.
Chỉ một nhịp.
Toàn bộ ngôi miếu bị bao vây.
Tạ Vô Cực đi tới trước mặt Thanh Hư chân nhân.
“Ba trăm năm trước.”
“Người bày trận hiến tế Cố Ninh.”
“Cũng mang họ Thanh Hư.”
Lão đạo sĩ trợn mắt.
“Ngươi…”
“Ngươi nhớ?”
“Ta chưa từng quên.”
Ánh mắt Tạ Vô Cực lạnh tới tận xương.
“Ta để núi Thanh Hư tồn tại ba trăm năm.”
“Vì nàng từng nói không được giết người vô tội.”
“Nhưng các ngươi…”
“Lại chạm vào nàng lần thứ hai.”
Thanh Hư chân nhân quỳ xuống.
“Quỷ Vương tha mạng!”
Ầm!
Quỷ hỏa nuốt chửng hắn.
Ninh Ninh vô thức quay mặt.
Tạ Vô Cực lập tức giơ tay che mắt nàng.
“Không nhìn.”
Đó là lần đầu tiên.
Cố Ninh Ninh hiểu rõ.
A Cửu đối với nàng dịu dàng.
Nhưng hắn chưa từng là người hiền lành.
Hắn là Quỷ Vương.
Là kẻ từng khiến tam giới run sợ.
Chỉ là tất cả sự mềm mại của hắn đều đặt lên một mình nàng.
Chương 5: Ninh Ninh Mười Sáu Tuổi
Thời gian trôi rất nhanh.
Chớp mắt.
Cố Ninh Ninh đã mười sáu tuổi.
Tiểu cô nương năm nào biến thành thiếu nữ.
Nàng vẫn thích bánh hoa quế.
Vẫn ghét củ cải.
Vẫn thích quỷ hỏa biến thành bướm.
Chỉ có một chuyện thay đổi.
Nàng không còn gọi Tạ Vô Cực tới chải tóc.
Không phải vì không thích.
Mà vì mỗi lần hắn đứng phía sau.
Ngón tay vô tình lướt qua cổ.
Nàng sẽ cảm thấy kỳ lạ.
Tim đập nhanh.
Tai nóng.
Không biết bị gì.
Ninh Ninh từng lén hỏi hoàng hậu.
“Mẫu hậu.”
“Nếu nhìn thấy một người mà tim đập nhanh là bị bệnh gì?”
Hoàng hậu đang uống trà.
Suýt sặc.
“Người nào?”
“Không có ai.”
“…”
“Ninh Ninh.”
“Dạ?”
“Con nói thật.”
“Chỉ hỏi thôi.”
Hoàng hậu nhìn gương mặt đỏ lên của con gái.
Trong lòng đã đoán được tám chín phần.
Nàng thở dài.
Ngày này cuối cùng vẫn tới.
Buổi tối.
Hoàng hậu tìm Cố Trường Uyên.
“Bệ hạ.”
“Ninh Ninh có lẽ thích Tạ Vô Cực rồi.”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
