Chương 8

Ninh Ninh lập tức sáng mắt.

“Đi đâu?”

“Quỷ Vực.”

Nàng lập tức quay đầu tìm.

“A Cửu đâu?”

Cố Trường Uyên: “…”

Con gái này.

Nghe Quỷ Vực mà không sợ.

Lại chỉ nhớ tới Tạ Vô Cực.

“Ở ngoài.”

Ninh Ninh lập tức muốn xuống giường.

Hoàng hậu giữ nàng lại.

“Ăn sáng trước.”

“Ăn xong mới đi.”

Tiểu cô nương ngoan ngoãn gật đầu.

Một canh giờ sau.

Cổng Quỷ Vực mở ra ngay giữa hoàng cung.

Không giống tưởng tượng của mọi người.

Không có núi xương.

Không có sông m//áu.

Phía sau cánh cổng là một con đường lát đá đen.

Hai bên mọc đầy hoa màu trắng.

Bầu trời vĩnh viễn là màu tím sẫm.

Xa xa có một tòa cung điện khổng lồ nằm giữa sương mù.

Cố Ninh Ninh được Tạ Vô Cực bế.

Hoàng đế, hoàng hậu, tám vị hoàng tử cùng quốc sư đều theo sau.

Vừa bước qua cổng.

Hàng nghìn quỷ binh đứng hai bên đồng loạt quỳ xuống.

“Cung nghênh vương thượng.”

Sau đó.

Ánh mắt tất cả rơi lên Cố Ninh Ninh.

Không khí im lặng hai nhịp.

Rồi đồng loạt vang lên “Cung nghênh vương phi.”

Hoàng đế lập tức đen mặt.

“Nàng mới ba tuổi!”

Hàng nghìn quỷ binh: “…”

Tạ Vô Cực bình tĩnh nói “Đổi.”

Quỷ tướng đứng đầu lập tức sửa “Cung nghênh… tiểu điện hạ.”

Cố Ninh Ninh rất vui.

Nàng vẫy tay.

“Chào mọi người.”

Đám quỷ binh vốn mặt mày dữ tợn đồng loạt cứng đờ.

Có vài con quỷ đã sống mấy trăm năm.

Lần đầu tiên được người sống chào.

Lại còn là một đứa bé ba tuổi.

Không biết nên đáp thế nào.

Một con quỷ nhỏ trong hàng ngũ vô thức giơ tay.

“Chào…”

Quỷ tướng quay sang trừng nó.

Nó lập tức cúi đầu.

Ninh Ninh nhìn thấy.

Nàng cười đến cong mắt.

“Quỷ Vực vui.”

Hoàng đế nhịn không được.

“Con mới vào chưa tới mười bước.”

“Sao đã biết vui?”

“Có hoa.”

“Hoàng cung cũng có.”

“Có bướm.”

“Hoàng cung cũng có.”

Ninh Ninh nghĩ một lát.

“Có A Cửu.”

Hoàng đế: “…”

Thua.

Tạ Vô Cực dẫn mọi người vào chính điện.

Trên tường treo vô số bức tranh.

Hoàng hậu chỉ nhìn một cái liền đứng khựng.

Trong bức tranh lớn nhất.

Là một cô gái áo trắng.

Nàng đứng dưới cây hoa lê.

Gương mặt rất giống Cố Ninh Ninh.

Không phải giống kiểu ngũ quan tương tự.

Mà là…

Nếu Cố Ninh Ninh lớn lên.

Có lẽ sẽ chính là dáng vẻ ấy.

Hoàng hậu vô thức ôm lấy con gái.

“Người này là ai?”

Tạ Vô Cực im lặng.

Hoàng đế cũng nhìn thấy.

Sắc mặt hắn thay đổi.

“Đây chính là người ngươi nói một trăm năm trước chưa trở về?”

“Ừ.”

“Là ai?”

Tạ Vô Cực nhìn bức tranh.

“Cố Ninh.”

Mọi người sửng sốt.

Cố Trường Uyên lập tức quay sang lão quốc sư.

“Trong hoàng tộc từng có người tên này?”

Quốc sư tái mặt.

“Có.”

“Bao giờ?”

“Không phải một trăm năm trước.”

“Mà là…”

“Ba trăm năm trước.”

Không khí trong đại điện lập tức đông cứng.

Quốc sư vội nói “Ba trăm năm trước, Đại Lương còn chưa lập quốc.”

“Tổ tiên hoàng tộc khi đó chỉ là một vương tộc nhỏ ở phương Bắc.”

“Trong tộc từng có một vị quận chúa tên Cố Ninh.”

“Nhưng trong gia phả ghi nàng mất năm hai mươi tuổi.”

Tạ Vô Cực nói “Không phải mất.”

Hoàng đế nhìn hắn.

“Vậy là gì?”

“Bị hiến tế.”

Từng chữ lạnh đến thấu xương.

Ba trăm năm trước.

Quỷ Môn từng mở một lần.

Nhưng khi đó không nghiêm trọng như trăm năm trước.

Một nhóm thuật sĩ phát hiện một phương pháp.

Dùng nữ tử chí âm làm vật hiến tế.

Có thể tạm thời đóng Quỷ Môn.

Cố Ninh chính là người bị chọn.

Nàng không hề biết.

Gia tộc nói với nàng rằng chỉ cần tham gia một nghi lễ cầu phúc.

Nàng tin.

Cho đến khi bị khóa trên tế đàn.

Tạ Vô Cực khi đó vẫn là Quỷ Vương.

Nhưng Quỷ Vực và nhân gian không qua lại.

Hắn vô tình gặp Cố Ninh khi nàng mười sáu tuổi.

Nàng là người đầu tiên không sợ hắn.

Là người đầu tiên dám lấy hoa cài lên tóc hắn.

Là người đầu tiên gọi hắn A Cửu.

Hai người quen nhau bốn năm.

Cố Ninh từng hứa.

“Năm ta hai mươi tuổi.”

“Chàng đến đón ta.”

“Ta theo chàng tới Quỷ Vực xem hoa.”

Tạ Vô Cực đến.

Nhưng chỉ thấy tế đàn đầy m//áu.

Cố Ninh nằm ở giữa trận pháp.

Linh hồn đã bị xé thành vô số mảnh.

Quỷ Môn đóng lại.

Nàng cũng biến mất.

Tạ Vô Cực phát điên.

Đêm đó hắn gần như san bằng toàn bộ gia tộc đã hiến tế nàng.

Nhưng trước khi c//hết, Cố Ninh từng để lại cho hắn một câu.

“Không được giết người vô tội.”

Vì vậy hắn dừng tay.

Sau đó dùng ba trăm năm đi tìm hồn phách nàng.

Nhưng linh hồn bị dùng để phong ấn Quỷ Môn không thể đầu thai bình thường.

Mỗi một mảnh hồn phách đều bị mắc kẹt trong khe nứt âm dương.

Cho tới một trăm năm trước.

Quỷ Môn lại mở.

Tạ Vô Cực cảm nhận được linh hồn Cố Ninh sắp hội tụ.

Nhưng cần một thân thể có huyết mạch giống nàng để nàng có thể tái sinh.

Vì vậy hắn ký khế ước với Cố Thừa Chiêu.

Không phải để lấy một công chúa bất kỳ.

Mà để đảm bảo một trăm năm sau.

Khi linh hồn Cố Ninh trở lại.

Hoàng tộc sẽ bảo vệ đứa trẻ ấy.

Cố Trường Uyên siết tay.

“Vậy khế ước hôn nhân…”

“Là tổ tiên trẫm viết?”

“Ừ.”

“Tại sao?”

Tạ Vô Cực lạnh nhạt nói “Hắn sợ ta không cứu Đại Lương.”

Hoàng đế: “…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.