Chương 7
Cuối cùng Cố Ninh Ninh nổi giận.
“Tại sao chuyện gì các người cũng nói A Cửu?”
Cung nữ nhìn nhau.
Bởi vì nói với bệ hạ, bệ hạ sẽ mềm lòng.
Nói với hoàng hậu, hoàng hậu cũng dễ bị công chúa ôm một cái là tha.
Nhưng Quỷ Vương thì khác.
Hắn không cần mắng.
Chỉ cần đứng trước mặt.
“Ninh Ninh.”
“Ừm…”
“Ăn củ cải.”
“Không ăn.”
“Ăn.”
“Không.”
Tạ Vô Cực nhìn nàng.
Ninh Ninh nhìn hắn.
Năm hơi thở sau.
Nàng ấm ức há miệng.
“Ăn…”
Hoàng đế đứng bên cạnh nhìn mà vô cùng phức tạp.
Rõ ràng là tình địch tương lai.
Nhưng lại dùng quá tốt.
Tháng thứ ba sau khi Quỷ Vương ở lại.
Hoàng cung xảy ra chuyện đầu tiên.
Đêm đó.
Cố Ninh Ninh đột nhiên sốt cao.
Không có dấu hiệu báo trước.
Nàng đang ngủ bỗng cả người nóng như lửa.
Thái y tới liên tục.
Thuốc uống vào không có tác dụng.
Mạch tượng lại càng lúc càng kỳ lạ.
Lúc có.
Lúc không.
Hoàng hậu ôm con gái, tay run lên.
“Ninh Ninh.”
“Ninh Ninh, mở mắt nhìn mẫu hậu.”
Tiểu cô nương không đáp.
Gương mặt nhỏ đỏ bừng.
Hơi thở yếu dần.
Hoàng đế đứng cạnh giường, sắc mặt trắng bệch.
“Thái y!”
“Rốt cuộc con bé bị gì?”
Thái y quỳ đầy đất.
Không ai trả lời được.
Đúng lúc ấy.
Tất cả nến trong phòng đồng loạt tắt.
Tạ Vô Cực xuất hiện.
Hắn chỉ nhìn Ninh Ninh một cái.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
Đó là lần đầu tiên mọi người thấy Quỷ Vương lộ ra cảm xúc rõ ràng như vậy.
Không phải lạnh lùng.
Không phải tức giận.
Mà là sợ hãi.
Hắn bước tới.
Hoàng hậu vô thức nhường đường.
Tạ Vô Cực đặt tay lên trán Ninh Ninh.
Một luồng sáng đỏ xuất hiện.
Ngay giây tiếp theo, hắn quay đầu.
“Ra ngoài.”
Hoàng đế cau mày.
“Ngươi muốn làm gì?”
“Ra ngoài.”
“Tạ Vô Cực!”
Ầm!
Cả tẩm điện rung chuyển.
Đôi mắt đỏ của Quỷ Vương bỗng trở nên đậm như m//áu.
“Ta nói.”
“Ra ngoài.”
Một luồng sát khí khủng khiếp tràn ra.
Tất cả mọi người đều biến sắc.
Hoàng hậu kéo tay hoàng đế.
“Bệ hạ.”
Nàng nhìn Tạ Vô Cực.
“Để hắn cứu Ninh Ninh.”
Hoàng đế nghiến răng.
Cuối cùng dẫn người ra ngoài.
Cánh cửa đóng lại.
Chỉ còn Tạ Vô Cực và Ninh Ninh.
Hắn xắn tay áo nàng lên.
Trên cổ tay nhỏ trắng nõn không biết từ lúc nào xuất hiện một đường chỉ đen.
Đường chỉ ấy đang chậm rãi bò lên.
Tạ Vô Cực nhìn nó.
Gương mặt không còn chút m//áu.
“Lại là thứ này.”
Hơn một nghìn năm trước.
Hắn từng nhìn thấy nó.
Khi đó.
Một cô gái mặc áo trắng nằm trong lòng hắn.
Cổ tay nàng cũng có đường chỉ đen giống hệt.
Nàng khi ấy đã hai mươi tuổi.
Mỉm cười nói với hắn.
“A Cửu.”
“Đừng sợ.”
“Ta chỉ ngủ một giấc thôi.”
Hắn không tin.
Hắn ôm nàng suốt bảy ngày.
Nhưng nàng vẫn lạnh đi.
Tạ Vô Cực nhắm mắt.
Ký ức khiến đầu ngón tay hắn run lên.
Một Quỷ Vương khiến tam giới sợ hãi.
Bàn tay lúc này lại run.
Hắn đặt tay lên ngực Ninh Ninh.
“Lần này…”
“Ta sẽ không để nàng c//hết.”
Quỷ ấn trên trán hắn xuất hiện.
Hàng nghìn sợi âm khí đỏ sẫm tràn ra.
Chúng không xâm nhập vào cơ thể Ninh Ninh.
Mà bao quanh đường chỉ đen.
Từng chút.
Từng chút kéo nó ra.
Bên ngoài.
Mọi người chỉ nghe thấy tiếng nổ liên tục.
Mây đen phủ kín hoàng thành.
Mười tám chiếc chuông đồng trong Thái Miếu đồng loạt vang lên.
Lão quốc sư chạy tới.
Vừa nhìn bầu trời, sắc mặt ông đã thay đổi.
“Bệ hạ!”
“Quỷ Vương đang dùng bản nguyên!”
Hoàng đế quay đầu.
“Bản nguyên gì?”
“Quỷ Vương là bất tử.”
“Nhưng không có nghĩa hắn không thể suy yếu.”
“Bản nguyên là căn cơ của hắn.”
“Nếu tiêu hao quá nhiều…”
“Thì sao?”
Lão quốc sư im lặng.
“Có thể rơi vào ngủ say vài trăm năm.”
Hoàng hậu siết tay.
“Vì sao hắn phải làm vậy?”
Không ai trả lời được.
Một canh giờ sau.
Cánh cửa mở ra.
Tạ Vô Cực bước ra.
Gương mặt hắn trắng hơn bình thường.
Đôi môi gần như không còn màu.
Hoàng đế lập tức tiến lên.
“Ninh Ninh thế nào?”
“Hết sốt.”
Hoàng hậu lập tức chạy vào.
Quả nhiên.
Cố Ninh Ninh đã ngủ yên.
Đường chỉ đen trên cổ tay biến mất.
Hoàng đế nhìn Tạ Vô Cực.
“Rốt cuộc đó là gì?”
Quỷ Vương không trả lời.
Hắn chỉ nói “Ngày mai đưa nàng tới Quỷ Vực.”
“Không thể.”
“Không phải hỏi ý ngươi.”
Hoàng đế lập tức nổi giận.
“Tạ Vô Cực!”
Quỷ Vương quay đầu.
Ánh mắt lần đầu tiên không có chút nhường nhịn nào.
“Nếu nàng tiếp tục ở đây.”
“Nàng sẽ c//hết.”
Một câu nói.
Khiến tất cả im lặng.
Chương 3: Bí Mật Trong Quỷ Vực
Sáng hôm sau.
Cố Ninh Ninh tỉnh lại.
Nàng không biết mình vừa đi qua Quỷ Môn Quan một vòng.
Tiểu cô nương chỉ cảm thấy người hơi mệt.
Vừa mở mắt đã nhìn thấy phụ hoàng, mẫu hậu cùng tám ca ca ngồi đầy phòng.
“A?”
Nàng ngơ ngác.
“Mọi người không đi ngủ sao?”
Hoàng hậu đỏ mắt.
“Ninh Ninh.”
Nàng ôm con gái vào lòng.
“Sau này không được làm mẫu hậu sợ như vậy nữa.”
Ninh Ninh không hiểu.
Nhưng vẫn ngoan ngoãn ôm lại nàng.
“Mẫu hậu không khóc.”
“Con ngoan.”
Cố Trường Uyên đứng cạnh giường.
Một đêm không ngủ khiến hắn trông mệt mỏi hơn hẳn.
Hắn nhìn con gái.
Cuối cùng khàn giọng nói “Hôm nay phụ hoàng đưa con đi chơi.”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
