Chương 6
“Không.”
“…”
Ninh Ninh bĩu môi.
Tạ Vô Cực nhìn nàng.
Một lát sau.
Hắn cúi xuống bế nàng lên.
“Không được chạy.”
Ninh Ninh lập tức vui vẻ.
“Được!”
Cung nữ: “…”
Quỷ Vương.
Ngài vừa từ chối được hai câu thôi mà.
Khi mọi người tới dưới lòng đất Thái Miếu, dòng chữ thứ hai đã hoàn toàn hiện rõ.
【Trước sinh nhật mười tám tuổi của vương phi, Quỷ Vương được phép ở bên cạnh bảo vệ.】
Ngay phía dưới là một hàng khác.
【Không ai được cản trở.】
Hoàng đế nhìn đến câu cuối cùng, mí mắt giật liên tục.
“Không ai được cản trở?”
“Cái khế ước này năm đó rốt cuộc do ai viết?”
Lão quốc sư quỳ bên cạnh bia đá.
Ông ta đã hơn tám mươi tuổi, tóc bạc trắng.
Sau khi kiểm tra rất lâu, sắc mặt càng lúc càng nặng nề.
“Bệ hạ.”
“Khế ước này không phải do một mình tiên đế khai quốc viết.”
Cố Trường Uyên nhíu mày.
“Ý gì?”
“Trên bia có hai loại khí tức.”
“Một là long khí của hoàng tộc.”
“Loại còn lại…”
Lão quốc sư quay sang nhìn Tạ Vô Cực.
“Là quỷ ấn.”
Hoàng đế lạnh giọng “Vậy chẳng phải vẫn là hắn ép tổ tiên trẫm ký sao?”
“Không.”
Lão quốc sư lắc đầu.
“Quỷ ấn chỉ khóa khế ước.”
“Những điều khoản bên trong đều do tiên đế khai quốc tự tay viết.”
Cả điện ngầm im lặng.
Tám vị hoàng tử đồng loạt quay sang nhìn bia đá.
Cố Cảnh Hành cau mày.
“Tổ tiên tự viết điều khoản cho phép Quỷ Vương ở bên cạnh Ninh Ninh?”
“Vâng.”
“Vì sao?”
“Thần không biết.”
Lão quốc sư đưa tay chạm lên khe nứt.
Một giọt m//áu khô từ trong khe bia rơi xuống.
Ông ta biến sắc.
“Bệ hạ.”
“Bia đá còn một tầng phong ấn.”
“Có thể mở không?”
“Không.”
“Ít nhất hiện tại không thể.”
“Cần thứ gì?”
Lão quốc sư nhìn về phía Cố Ninh Ninh.
“Có lẽ…”
“Cần m//áu của công chúa.”
Hoàng đế lập tức nói “Không được.”
Tạ Vô Cực cũng đồng thời lạnh giọng “Không được.”
Hai người nói cùng lúc.
Sau đó cùng quay sang nhìn đối phương.
Không khí lập tức trở nên kỳ lạ.
Ninh Ninh hoàn toàn không hiểu.
Nàng chỉ thấy trên bia có chữ.
“A Cửu.”
“Ừ.”
“Đây viết gì?”
“Không có gì.”
“Muội muốn biết.”
Tạ Vô Cực im lặng hai giây.
“Viết nàng phải ăn ít bánh.”
Cố Trường Uyên: “?”
Ninh Ninh trợn tròn mắt.
“Bia đá cũng biết?”
“Biết.”
Tiểu cô nương lập tức lùi lại.
Nàng nhìn bia đá bằng ánh mắt đầy đề phòng.
Thứ này thật đáng ghét.
Đêm hôm đó.
Cả hoàng cung biết một tin khiến mọi người mất ngủ.
Quỷ Vương không đi.
Không những không đi.
Hắn còn được sắp xếp ở ngay Cửu Hoa Điện bên cạnh tẩm cung của Cố Ninh Ninh.
Hoàng đế phản đối.
Hoàng hậu im lặng.
Tám vị hoàng tử phản đối dữ dội.
Nhưng bia đá chỉ hiện thêm đúng một câu.
【Khoảng cách không được vượt quá trăm trượng.】
Hoàng đế tức đến mức suýt đập bia.
Cuối cùng hắn chỉ có thể ra lệnh cho ba trăm cấm quân bao vây Cửu Hoa Điện.
Sau đó lại căn dặn các cung nữ.
“Ninh Ninh không được ở một mình với hắn.”
“Không được nhận đồ chơi.”
“Không được ăn đồ ăn hắn mang tới.”
“Không được để hắn chải tóc.”
“Không được để hắn dỗ ngủ.”
“Càng không được theo hắn tới Quỷ Vực.”
Các cung nữ đồng loạt ghi nhớ.
Ngày hôm sau.
Cố Trường Uyên vừa hạ triều liền nhận được tin.
“Bệ hạ.”
“Công chúa đang ở Cửu Hoa Điện.”
Hoàng đế lập tức đứng bật dậy.
“Trẫm không phải nói không được để con bé đi sao?”
Cung nữ cúi đầu.
“Điện hạ nói…”
“Nếu không cho đi thì người sẽ khóc.”
Hoàng đế cứng đờ.
“…Khóc chưa?”
“Chưa.”
Hắn lập tức thở phào.
“May.”
“Nhưng điện hạ đã bắt đầu đỏ mắt.”
“…”
Hoàng đế lập tức chạy tới.
Vừa bước vào Cửu Hoa Điện, hắn nhìn thấy một cảnh khiến huyết áp tăng vọt.
Tạ Vô Cực ngồi bên bàn.
Cố Ninh Ninh ngồi trước mặt hắn.
Trên bàn đặt một chiếc lược ngọc.
Tóc nàng được chia thành hai bên.
Một bên đã được chải gọn.
Bên còn lại vẫn xõa xuống vai.
Tạ Vô Cực đang cầm một sợi dây đỏ.
Hoàng đế lạnh giọng “Tạ Vô Cực.”
Hắn ngẩng đầu.
“Ngươi đang làm gì?”
“Chải tóc.”
“Trẫm đã nói không được!”
Ninh Ninh lập tức quay đầu.
“Phụ hoàng.”
“Cung nữ tỷ tỷ kéo tóc đau.”
“…”
“Nhưng A Cửu không kéo.”
Hoàng đế nhìn cung nữ.
Cung nữ lập tức quỳ xuống.
“Bệ hạ tha tội!”
Cố Trường Uyên day trán.
Tạ Vô Cực tiếp tục buộc tóc cho Ninh Ninh.
Động tác thuần thục đến mức kỳ lạ.
Hoàng đế nhìn một lát, rốt cuộc nhịn không được.
“Ngươi học ở đâu?”
Tạ Vô Cực không đáp.
Ninh Ninh nhìn vào gương.
“A Cửu.”
“Ừ.”
“Hôm nay muốn nơ vàng.”
“Đỏ đẹp hơn.”
“Vàng.”
“Đỏ.”
“Vàng.”
“…”
Cuối cùng Quỷ Vương đổi sang dây vàng.
Hoàng đế: “…”
Hắn bỗng nhận ra.
Không phải tên này giỏi chăm trẻ.
Mà là hắn căn bản chiều Ninh Ninh vô điều kiện.
Chỉ cần con bé kiên trì quá ba câu.
Quỷ Vương thua.
Một tháng sau.
Tạ Vô Cực đã hoàn toàn trở thành người quen trong hoàng cung.
Ban đầu, cung nhân thấy hắn đều sợ đến quỳ xuống.
Sau đó dần biến thành “Quỷ Vương điện hạ, công chúa hôm nay chưa uống thuốc.”
“Quỷ Vương điện hạ, công chúa lại trèo cây.”
“Quỷ Vương điện hạ, công chúa giấu củ cải dưới bàn.”
“Quỷ Vương điện hạ…”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
