Chương 3

“Ừ.”

“Tạ Vô Cực!”

Không khí trong điện lập tức căng như dây đàn.

Đại hoàng tử đã rút k//iếm hoàn toàn.

Quỷ Vương vẫn không hề để ý.

Hắn chỉ nhìn Cố Ninh Ninh.

Đúng lúc ấy…

Ọc.

Một âm thanh nhỏ vang lên.

Mọi người đồng loạt im lặng.

Cố Ninh Ninh cúi xuống nhìn bụng mình.

Sau đó nàng lại ngẩng lên nhìn phụ hoàng.

Hoàng đế cũng nhìn nàng.

“Ninh Ninh?”

Tiểu cô nương mím môi.

“Đau bụng.”

Sắc mặt hoàng đế lập tức thay đổi.

“Đau ở đâu?”

“Ở đây.”

Nàng sờ bụng nhỏ.

Hoàng đế lập tức quát “Truyền thái y!”

Bên ngoài lập tức náo loạn.

Hoàng hậu vừa nhận tin Quỷ Vương xuất hiện cũng chạy tới.

“Ninh Ninh!”

Nàng còn chưa kịp hỏi chuyện Quỷ Vương đã nghe thấy con gái đau bụng.

Hoàng hậu lập tức quên sạch tất cả.

“Sao lại đau?”

Ninh Ninh dựa vào vai phụ hoàng.

“Không biết.”

Hoàng hậu nhìn cây kẹo trong tay nàng.

Sau đó nhìn đĩa bánh hoa quế trống không trên bàn.

Nàng im lặng.

“Ninh Ninh.”

“Dạ?”

“Buổi trưa con đã ăn bao nhiêu bánh?”

“Ba cái.”

Cung nữ bên cạnh run rẩy cúi đầu.

Hoàng hậu nhìn nàng.

Cung nữ nhỏ giọng “Bẩm nương nương…”

“Công chúa ăn sáu cái.”

Cố Ninh Ninh lập tức mở to mắt.

Nàng quay đầu nhìn cung nữ.

Ánh mắt như đang hỏi Sao ngươi lại phản bội ta?

Hoàng hậu hít sâu.

“Còn kẹo?”

Cung nữ thấp giọng “Hai viên.”

Cố Ninh Ninh lập tức giơ ngón tay.

“Một viên rưỡi.”

Nàng còn rất nghiêm túc bổ sung “Nửa viên kia cho Bát ca.”

Bát hoàng tử lập tức gật đầu chứng minh.

“Đúng.”

Hoàng hậu nhắm mắt.

Quá rõ ràng rồi.

Ăn nhiều đồ ngọt đến đau bụng.

Đúng lúc ấy, Tạ Vô Cực bỗng bước tới.

Keng!

Tám thanh k//iếm đồng loạt chĩa về phía hắn.

Tạ Vô Cực dừng lại.

Hắn lạnh nhạt nhìn những thanh k//iếm trước mặt.

“Tránh.”

Đại hoàng tử lạnh lùng nói “Ngươi đừng nghĩ tới chuyện chạm vào Ninh Ninh.”

Tạ Vô Cực không để ý hắn.

Ánh mắt chỉ nhìn cô bé đang ôm bụng.

“Nàng đau.”

Hoàng đế nói “Không liên quan tới ngươi.”

Tạ Vô Cực nhìn hắn.

“Vương phi của ta đau.”

“…”

Một câu nói khiến tất cả mọi người trong điện im bặt.

Hoàng đế tức đến mức gân xanh trên trán nhảy lên.

“Nàng mới ba tuổi!”

“Ta biết.”

“Vậy thì đừng gọi nàng là vương phi!”

“Sau này sẽ là.”

“Sau này cũng chưa chắc!”

Tạ Vô Cực hơi nheo mắt.

Trong điện lập tức nổi lên một luồng gió lạnh.

Đúng lúc cuộc chiến dường như sắp bùng nổ…

Một bàn tay nhỏ đột nhiên vươn ra.

“Chú.”

Mọi người: “…”

Quỷ Vương: “…”

Cố Ninh Ninh nhìn hắn.

“Chú là ai?”

Cả điện lập tức yên tĩnh.

Không ai dám lên tiếng.

Bởi vì gọi một Quỷ Vương sống hơn nghìn năm là “chú” dường như cũng không sai.

Nhưng không hiểu sao…

Tất cả đều cảm thấy nguy hiểm.

Tạ Vô Cực nhìn nàng rất lâu.

Sau đó hắn nói “Tạ Vô Cực.”

“Ninh Ninh không hỏi tên.”

Nàng nghiêm túc sửa lại.

“Ninh Ninh hỏi chú là ai.”

Quỷ Vương im lặng hai nhịp.

“Vị hôn phu của nàng.”

Cố Ninh Ninh ngẩn người.

“Vị hôn phu là gì?”

Hoàng đế lập tức nói “Không phải thứ gì quan trọng.”

Tạ Vô Cực liếc hắn.

Hoàng đế trừng lại.

Cố Ninh Ninh càng tò mò.

Nàng quay sang nhìn mẫu hậu.

“Mẫu hậu, vị hôn phu là gì?”

Hoàng hậu mấp máy môi.

Cuối cùng đành giải thích “Là… người sau này có thể sẽ cưới con.”

Cố Ninh Ninh “ồ” một tiếng.

Sau đó quay sang nhìn Tạ Vô Cực.

Từ đầu đến chân.

Rồi từ chân lên đầu.

Tạ Vô Cực mặc nàng đ//ánh giá.

Một lát sau, tiểu công chúa nghiêm túc hỏi “Chú có tiền không?”

Hoàng đế: “?”

Hoàng hậu: “?”

Tám hoàng tử: “?”

Các đại thần: “?”

Tạ Vô Cực đáp “Có.”

“Có cung điện không?”

“Có.”

“Có đồ ăn ngon không?”

“Có.”

“Mỗi ngày được ăn bánh hoa quế không?”

Quỷ Vương nhìn đĩa bánh trống không.

“Không.”

Cố Ninh Ninh lập tức quay mặt.

“Vậy không cưới.”

“…”

Khóe miệng hoàng đế suýt nữa nhếch lên.

Không hổ là con gái hắn.

Tạ Vô Cực lại nhìn nàng.

“Nàng đau bụng vì ăn bánh.”

Cố Ninh Ninh chột dạ.

“Không phải.”

“Phải.”

“Không phải.”

“Phải.”

“…”

Cố Ninh Ninh giận rồi.

Nàng quay đầu chui vào cổ phụ hoàng.

“Không thích chú.”

Hoàng đế lập tức cười.

“Đúng, không thích.”

“Phụ hoàng cũng không thích.”

Tạ Vô Cực: “…”

Đúng lúc này thái y cuối cùng cũng chạy tới.

Sau khi bắt mạch, thái y thở phào.

“Bệ hạ yên tâm.”

“Điện hạ chỉ là ăn quá nhiều đồ ngọt nên khó tiêu.”

“Uống thuốc, xoa bụng một lát là được.”

Hoàng đế lập tức hỏi “Có nghiêm trọng không?”

“Không nghiêm trọng.”

“Có đau lâu không?”

“Khoảng nửa canh giờ.”

Hoàng đế nhíu mày.

“Nửa canh giờ quá lâu.”

Thái y: “…”

Bệ hạ.

Đau bụng vì ăn quá nhiều thôi mà.

Nhưng hắn không dám nói.

Thái y lập tức đi sắc thuốc.

Cố Ninh Ninh vẫn ôm bụng, khuôn mặt nhỏ nhăn lại.

Một lát sau.

Nàng bắt đầu rưng rưng nước mắt.

“Đau.”

Hoàng đế lập tức luống cuống.

“Phụ hoàng xoa cho con.”

Hắn vừa đặt tay lên bụng nàng thì Tạ Vô Cực bỗng nói “Không đúng chỗ.”

Hoàng đế quay đầu.

“Ngươi im miệng.”

Tạ Vô Cực bước tới.

Đại hoàng tử lại muốn cản.

Nhưng lần này Quỷ Vương chỉ giơ một ngón tay.

Tất cả thanh k//iếm trong điện lập tức bay khỏi tay mọi người.

Keng keng keng.

Đồng loạt cắm xuống đất.

Mọi người biến sắc.

Tạ Vô Cực đã đứng trước mặt hoàng đế.

Hắn nhìn Cố Ninh Ninh.

“Ta có thể làm nàng hết đau.”

Hoàng đế lập tức cảnh giác.

“Ngươi định làm gì?”

“Xoa bụng.”

“…”

Hoàng đế nhìn hắn như nhìn một kẻ đ//iên.

Một Quỷ Vương sống hơn nghìn năm.

Chạy từ Quỷ Vực tới hoàng cung.

Để xoa bụng cho một đứa trẻ?

Tạ Vô Cực dường như không cảm thấy có gì kỳ lạ.

Hắn đưa hai tay ra.

“Đưa nàng cho ta.”

Hoàng đế lập tức ôm con chặt hơn.

“Không.”

“Ta làm nàng hết đau.”

“Không.”

“Cố Trường Uyên.”

“Gọi tên trẫm cũng vô dụng.”

Hai người nhìn nhau.

Không ai chịu nhường.

Cố Ninh Ninh bị kẹp giữa hai người, bụng lại đau.

Cuối cùng nàng chịu không nổi.

“Phụ hoàng.”

“Ừ?”

“Cho chú bế.”

Hoàng đế cứng đờ.

“Ninh Ninh?”

“Chú nói chú làm hết đau.”

Tiểu cô nương rưng rưng nước mắt.

“Con muốn hết đau.”

Hoàng đế: “…”

Trái tim hắn đau hơn bụng nàng rồi.

Nhưng cuối cùng, dưới ánh mắt mong chờ của con gái, hắn vẫn miễn cưỡng buông tay.

Tạ Vô Cực đưa tay đón lấy nàng.

Khoảnh khắc tiểu công chúa rơi vào vòng tay hắn, tất cả mọi người trong điện đều nín thở.

Quỷ Vương chưa từng chạm vào người sống.

Đây là chuyện được ghi rõ trong cổ tịch.

Âm khí trên người hắn quá nặng.

Người bình thường nếu tới gần quá lâu sẽ bị lạnh đến phát bệnh.

Nhưng điều kỳ lạ là…

Khi Cố Ninh Ninh được hắn bế lên, âm khí quanh người Tạ Vô Cực lập tức biến mất.

Không những vậy.

Ngay cả bàn tay vốn lạnh như băng của hắn cũng dần trở nên ấm áp.

Tạ Vô Cực dường như đã biết cách bế trẻ từ trước.

Một tay đỡ lưng.

Một tay đỡ chân.

Tư thế vô cùng tự nhiên.

Hắn đặt lòng bàn tay lên bụng nhỏ của Cố Ninh Ninh.

Một luồng khí ấm áp nhẹ nhàng truyền vào.

Ninh Ninh vốn còn nhăn mặt bỗng chớp mắt.

“Không đau nữa.”

Hoàng hậu sửng sốt.

“Thật sao?”

“Ừm!”

Tiểu cô nương lập tức vui vẻ.

“Chú giỏi.”

Tạ Vô Cực cúi mắt.

“Không gọi chú.”

“Vậy gọi gì?”

Hắn im lặng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.