Chương 17

“Hôm nay là đại hôn.”

“Thì sao?”

“…”

Vạn quỷ phía sau đồng loạt cúi đầu.

Không ai dám cười.

Nhưng ngày hôm sau.

Cả Quỷ Vực đều biết một chuyện.

Vương thượng thật sự ngủ ở gian ngoài.

Ngoại Truyện 1: Quỷ Vương Học Làm Cha

Ba năm sau.

Quỷ Vực xảy ra đại sự.

Vương hậu có thai.

Tin tức truyền tới Đại Lương.

Hoàng đế Cố Trường Uyên đang phê tấu chương.

Hắn đứng bật dậy.

“Trẫm phải đón Ninh Ninh về!”

Lý Đức Hải: “…”

Bệ hạ.

Công chúa đã lấy chồng ba năm.

Không phải bị bắt cóc.

Nhưng không ai ngăn được.

Cố Trường Uyên trực tiếp dẫn thái y tới Quỷ Vực.

Tới nơi.

Hắn nhìn thấy Tạ Vô Cực đang đứng ngoài phòng.

Gương mặt lạnh hơn bình thường.

Hoàng đế lập tức cảnh giác.

“Ninh Ninh đâu?”

“Ngủ.”

“Con bé thế nào?”

“Không ăn được.”

“Thái y đâu?”

“Bên trong.”

“Ngươi đứng đây làm gì?”

Tạ Vô Cực im lặng.

Một lúc lâu.

“Ta vào nàng thấy phiền.”

Hoàng đế: “?”

Hắn lập tức vui.

“Cuối cùng cũng có ngày con gái trẫm chê ngươi phiền.”

Tạ Vô Cực nhìn hắn.

“Ngươi rất vui?”

“Không.”

Khóe miệng hắn đã nhếch lên.

Đúng lúc ấy.

Bên trong truyền ra giọng Ninh Ninh.

“A Cửu.”

Tạ Vô Cực lập tức quay người.

Hoàng đế: “…”

Tên này.

Vừa rồi còn lạnh như băng.

Con gái gọi một tiếng lập tức chạy vào.

Ninh Ninh nằm trên giường.

Gương mặt hơi tái.

“A Cửu.”

“Ừ.”

“Muốn ăn mận.”

“Ta đi lấy.”

“Chua.”

“Được.”

“Không quá chua.”

“Được.”

“Phải giòn.”

“Được.”

“Mà thôi.”

“Không muốn nữa.”

Tạ Vô Cực dừng lại.

Ninh Ninh nghĩ một lát.

“Muốn bánh hoa quế.”

Hắn nhìn nàng.

“Không.”

Ninh Ninh lập tức nhíu mày.

“Muội có thai.”

“Thái y nói không được ăn quá ngọt.”

“Muội chỉ ăn một cái.”

Tạ Vô Cực bình tĩnh “Một cái cuối cùng của cả đĩa?”

Ninh Ninh: “…”

Hai mươi năm.

Chuyện cũ vẫn bị nhắc.

Nàng quay mặt.

“Không thích huynh.”

Tạ Vô Cực ngồi xuống.

“Ngoan.”

“Không ngoan.”

“Ăn cháo.”

“Không ăn.”

“Ăn.”

“Không.”

Hoàng đế đứng ngoài cửa.

Bỗng cảm thấy cảnh này quen quá.

Ngày Ninh Ninh ba tuổi.

Cũng là một người dỗ.

Một người không chịu ăn.

Chỉ là tiểu cô nương năm đó đã lớn.

Còn Quỷ Vương vẫn không thay đổi.

Mười tháng sau.

Cố Ninh Ninh sinh một bé trai.

Đứa trẻ vừa ra đời.

Không khóc.

Chỉ mở một đôi mắt đỏ sẫm.

Cả phòng im lặng.

Thái y run rẩy.

“Điện hạ…”

“Vì sao không khóc?”

Tạ Vô Cực bước tới.

Hắn nhìn đứa bé.

Đứa bé cũng nhìn hắn.

Hai cha con nhìn nhau.

Sau đó.

Tạ Vô Cực nhíu mày.

“Xấu.”

“Oa!”

Đứa bé lập tức khóc vang.

Ninh Ninh: “…”

Hoàng hậu: “…”

Hoàng đế: “…”

Tất cả mọi người đồng loạt nhìn Tạ Vô Cực.

Hắn im lặng.

Ninh Ninh nghiến răng.

“Tạ Vô Cực.”

“Ừ.”

“Con vừa sinh ra.”

“Ta biết.”

“Huynh nói nó xấu?”

“Trẻ mới sinh đều xấu.”

“Oa!”

Đứa bé khóc càng lớn.

Ninh Ninh lạnh lùng “Huynh ngủ ngoài một tháng.”

Tạ Vô Cực: “…”

Đó là lần đầu tiên Quỷ Vương hiểu.

Có những lời.

Dù là sự thật.

Cũng không nên nói.

Ngoại Truyện 2: Tiểu Quỷ Vương Đi Cáo Trạng

Con trai Cố Ninh Ninh tên Tạ Cảnh An.

Năm ba tuổi.

Nó đã học được kỹ năng quan trọng nhất.

Cáo trạng.

Ngày nọ.

Tạ Vô Cực không cho nó ăn kẹo.

Tạ Cảnh An ôm gối chạy thẳng qua cổng âm dương.

Tới hoàng cung Đại Lương.

Cố Trường Uyên lúc này đã truyền ngôi cho đại hoàng tử.

Trở thành thái thượng hoàng.

Ông đang câu cá.

Một cục nhỏ mặc áo đen chạy tới.

“Ngoại công!”

Cố Trường Uyên lập tức buông cần câu.

“Cảnh An!”

“Lại đây ngoại công bế.”

Đứa bé nhào vào lòng ông.

Sau đó lập tức đỏ mắt.

“Cha bắt nạt con.”

Thái thượng hoàng nổi giận.

“Hắn làm gì?”

“Không cho con ăn kẹo.”

“…”

Cố Trường Uyên im lặng hai giây.

Sau đó nghiêm túc “Quá đáng.”

Lý Đức Hải bên cạnh: “…”

Rất quen.

Năm đó công chúa cũng vì không được ăn kẹo chạy tới Quỷ Vực cáo trạng.

Bây giờ con trai công chúa lại từ Quỷ Vực chạy về hoàng cung.

Đúng là phong thủy luân chuyển.

Một canh giờ sau.

Tạ Vô Cực xuất hiện.

Tạ Cảnh An lập tức trốn sau lưng ngoại công.

Cố Trường Uyên ôm cháu.

“Ngươi tới làm gì?”

“Đón con.”

“Không cho.”

“…”

“Nó muốn ở đây.”

Tạ Vô Cực nhìn con trai.

“Tạ Cảnh An.”

Đứa bé run lên.

Nhưng vẫn ôm cổ ngoại công.

“Con không về.”

“Ừ.”

Tạ Vô Cực quay người.

“Ninh Ninh cũng tới.”

Tạ Cảnh An lập tức ngẩng đầu.

“Mẹ?”

Ninh Ninh bước ra từ phía sau.

Nàng khoanh tay.

“Nghe nói có người cáo trạng?”

Tạ Cảnh An: “…”

Nó lập tức chui vào lòng ngoại công.

“Không có.”

“Con chỉ nhớ ngoại công.”

Cố Trường Uyên lập tức cảm động.

“Đúng.”

“Cháu nhớ ta.”

Ninh Ninh nhìn cha mình.

“Phụ hoàng.”

“Dạ?”

“Người đừng chiều nó.”

Cố Trường Uyên lập tức nghiêm túc.

“Trẫm không chiều.”

Tạ Vô Cực nhìn túi kẹo sau lưng hắn.

Không nói gì.

Tối đó.

Tạ Cảnh An bị mẹ tịch thu toàn bộ kẹo.

Nó nằm trên giường.

Thở dài.

“Cha.”

“Ừ.”

“Mẹ dữ.”

Tạ Vô Cực đang đọc sách.

“Ừ.”

Ninh Ninh từ ngoài cửa bước vào.

“Huynh nói gì?”

Tạ Vô Cực lập tức đổi lời.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.