Chương 16
Tưởng tượng cảnh Tạ Vô Cực khóc.
Không tưởng tượng nổi.
Hoàng đế day trán.
“Con đừng làm hắn khóc.”
“Ồ.”
Tạ Vô Cực: “…”
Cuối cùng.
Mười điều kiện đều được chấp nhận.
Cố Trường Uyên vẫn không vui.
Nhưng khi nhìn con gái cười.
Hắn lại không nói được câu phản đối nữa.
Đêm trước hôn lễ.
Cố Ninh Ninh ngủ cùng hoàng hậu.
Giống khi còn nhỏ.
Hoàng hậu chải tóc cho nàng.
“Ninh Ninh.”
“Dạ?”
“Có sợ không?”
“Không.”
“Thật?”
Nàng suy nghĩ.
“Hơi sợ.”
“Sợ gì?”
“Sau này mọi thứ sẽ khác.”
Hoàng hậu mỉm cười.
“Đương nhiên sẽ khác.”
“Nhưng khác không có nghĩa là xấu.”
Ninh Ninh dựa vào vai nàng.
“Mẫu hậu.”
“Dạ?”
“Con sẽ thường xuyên về.”
“Biết.”
“Phụ hoàng chắc sẽ khóc.”
“Ông ấy sẽ không nhận.”
Hai mẹ con bật cười.
Ngoài cửa.
Cố Trường Uyên đứng rất lâu.
Cuối cùng không bước vào.
Hắn nhớ ngày Ninh Ninh vừa sinh.
Nhỏ tới mức chỉ cần một cánh tay đã có thể ôm trọn.
Hắn từng nghĩ.
Con gái hắn chỉ cần bình an lớn lên là đủ.
Không cần gả.
Không cần rời cung.
Nhưng trẻ con rồi sẽ lớn.
Làm cha mẹ không thể giữ chúng mãi trong lòng.
Chỉ có thể nhìn chúng đi.
Rồi mong người ở cuối con đường sẽ đối xử tốt với chúng.
Cố Trường Uyên nhìn về phía Cửu Hoa Điện.
Nơi Tạ Vô Cực từng ở.
Hắn hừ lạnh.
“Dám làm con gái trẫm khóc.”
“Dù là Quỷ Vương trẫm cũng đánh.”
Chương 10: Đại Hôn Tam Giới
Ngày đại hôn.
Toàn kinh thành treo đèn đỏ.
Nhân gian chưa từng tổ chức hôn lễ giữa người và Quỷ Vương.
Vì vậy nghi thức được sửa tới sửa lui hơn mười lần.
Cuối cùng quyết định.
Theo lễ Đại Lương.
Tạ Vô Cực tới hoàng cung đón dâu.
Tám vị hoàng tử chắn cửa.
Đại hoàng tử cầm kiếm.
“Muốn vào?”
“Được.”
“Đánh thắng ta.”
Nhị hoàng tử lập tức kéo hắn lại.
“Ngày vui.”
“Đừng gây chuyện.”
Đại hoàng tử cau mày.
“Vậy ngươi có cách?”
Nhị hoàng tử lấy ra một xấp giấy.
“Tám mươi câu hỏi.”
Tạ Vô Cực: “…”
Tam hoàng tử vỗ vai Nhị ca.
“Hay.”
Tạ Vô Cực đứng trước cửa.
Bình tĩnh trả lời.
“Ninh Ninh thích món gì?”
“Bánh hoa quế.”
“Ghét gì?”
“Củ cải.”
“Ngủ quay bên nào?”
“Bên trái.”
“Khi tức giận làm gì?”
“Không nói chuyện.”
“Khi thật sự buồn?”
“Cười.”
Nhị hoàng tử khựng lại.
Mấy người khác cũng im lặng.
Đúng.
Ninh Ninh từ nhỏ khi tức sẽ ầm ĩ.
Nhưng thật sự buồn lại thường cười.
Chuyện này ngay cả một vài ca ca cũng không để ý.
Tạ Vô Cực biết.
Câu cuối cùng.
Bát hoàng tử hỏi “Nếu có ngày muội muội không thích huynh nữa thì sao?”
Tạ Vô Cực im lặng.
Sau đó nói “Ta trả nàng tự do.”
“Còn huynh?”
“Tiếp tục thích.”
Không ai nói gì.
Một lát sau.
Đại hoàng tử mở cửa.
“Vào đi.”
Tạ Vô Cực bước qua.
Trước khi đi.
Cố Cảnh Hành nói “Tạ Vô Cực.”
Hắn quay đầu.
“Nếu có ngày nàng muốn về nhà.”
“Đừng cản.”
“Ta sẽ đưa nàng về.”
Đại hoàng tử gật đầu.
“Được.”
Trong tẩm điện.
Cố Ninh Ninh mặc hỉ phục đỏ.
Hoàng hậu tự tay đội phượng quan cho nàng.
Khi khăn đỏ phủ xuống.
Nàng bỗng nghe thấy ngoài cửa có tiếng bước chân.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Giống ngày năm ba tuổi.
Ngày Tạ Vô Cực lần đầu xuất hiện.
Khi đó.
Cả hoàng cung sợ hắn.
Tám ca ca cầm kiếm.
Phụ hoàng muốn đuổi hắn.
Còn nàng chỉ hỏi.
“Chú là ai?”
Mười lăm năm trôi qua.
Người đàn ông ấy vẫn bước về phía nàng.
Chỉ là lần này.
Không phải tới đón một đứa trẻ.
Mà tới cưới người mình yêu.
Tạ Vô Cực dừng trước mặt.
Hắn đưa tay.
“Ninh Ninh.”
Dưới khăn đỏ.
Nàng cười.
“Ừ.”
Nàng đặt tay vào tay hắn.
Khoảnh khắc ấy.
Mười tám chiếc chuông đồng trong Thái Miếu vang lên.
Nhưng không còn đáng sợ.
Bia khế ước đã vỡ từ trận chiến trước bỗng xuất hiện ánh sáng.
Những mảnh đá tự ghép lại.
Trên đó xuất hiện dòng chữ cuối cùng.
【Khế ước trăm năm hoàn thành.】
Sau đó.
Những chữ đỏ từng khiến cả hoàng tộc lo sợ lần lượt biến mất.
【Không còn vật tế.】
【Không còn nợ máu.】
【Không còn định mệnh.】
Cuối cùng.
Chỉ còn bốn chữ.
【Lưỡng tình tương duyệt.】
Lão quốc sư nhìn thấy.
Mỉm cười.
“Cuối cùng…”
“Mọi thứ thật sự kết thúc rồi.”
Hôn lễ kéo dài tới tận đêm.
Khi Ninh Ninh theo Tạ Vô Cực trở về Quỷ Vực.
Hàng triệu quỷ hỏa sáng lên.
Vạn quỷ quỳ hai bên đường.
Nhưng lần này.
Không ai gọi nàng là vật hiến tế.
Không ai gọi nàng là người của khế ước.
Tất cả đồng thanh “Cung nghênh vương hậu.”
Ninh Ninh nghiêng đầu nhìn Tạ Vô Cực.
“A Cửu.”
“Ừ.”
“Muội mệt.”
“Ta bế.”
“Muội mười tám rồi.”
“Không bế được?”
Nàng lập tức giơ hai tay.
Giống hệt năm ba tuổi.
“Bế.”
Tạ Vô Cực nhìn nàng.
Cuối cùng cúi xuống.
Một tay bế nàng lên.
Ninh Ninh bật cười.
“Huynh còn nhớ lần đầu muội bắt huynh bế không?”
“Nhớ.”
“Lúc đó huynh nghĩ gì?”
Tạ Vô Cực suy nghĩ.
“Nghĩ nàng rất nhỏ.”
“Còn gì?”
“Rất ồn.”
Ninh Ninh lập tức véo cổ hắn.
“Huynh nói lại?”
Tạ Vô Cực đổi lời.
“Rất đáng yêu.”
“Muộn rồi.”
“…”
“Đêm nay huynh ngủ ngoài.”
Quỷ Vương dừng bước.
“Ninh Ninh.”
“Không nghe.”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
