Chương 15

Hắn biết.

Năm mười sáu tuổi.

Hắn từng hứa.

Đợi nàng mười tám.

Sẽ cho nàng một câu trả lời chính thức.

Tạ Vô Cực cài trâm lên tóc nàng.

Sau đó đi tới trước mặt.

“Cố Ninh Ninh.”

Nàng nhìn hắn.

“Ta từng chờ một người rất lâu.”

“Sau đó nàng trở lại.”

“Nhưng khi nàng trở lại…”

“Ta mới hiểu.”

“Người trở lại không phải quá khứ.”

“Là một cuộc đời mới.”

“Nàng không nợ ta.”

“Không cần hoàn thành lời hứa của bất kỳ ai.”

“Cũng không cần vì khế ước mà cưới ta.”

Ninh Ninh im lặng nghe.

Tạ Vô Cực tiếp tục “Nếu hôm nay nàng không muốn.”

“Khế ước có thể hủy.”

“Ta vẫn sẽ bảo vệ nàng.”

“Cho tới khi nàng không cần nữa.”

Ninh Ninh nhìn hắn rất lâu.

Sau đó hỏi “Huynh nói xong chưa?”

“Ừ.”

Nàng đá hắn một cái.

Tạ Vô Cực: “…”

“Muội chờ hai năm.”

“Huynh nói với muội cái này?”

Hắn im lặng.

Ninh Ninh tức giận.

“Muội ba tuổi gọi huynh A Cửu.”

“Bốn tuổi bắt huynh chải tóc.”

“Năm tuổi ngủ ở Quỷ Vực.”

“Sáu tuổi đập vỡ bình của huynh.”

“Bảy tuổi đốt sách của huynh.”

“Tám tuổi trốn phụ hoàng chạy sang đây.”

“Chín tuổi trông huynh bị thương.”

“Mười tuổi cùng huynh cứu Tứ ca.”

“Mười một tuổi…”

Nàng nói một hơi đến mười tám.

Cuối cùng đỏ mắt.

“Tất cả những chuyện đó là của Cố Ninh Ninh.”

“Không phải Cố Ninh.”

“Muội thích huynh cũng là Cố Ninh Ninh thích.”

“Không liên quan kiếp trước.”

Tạ Vô Cực nhìn nàng.

Ninh Ninh hít mũi.

“Bây giờ hỏi lại.”

“Huynh có muốn cưới Cố Ninh Ninh không?”

Gió trong Quỷ Vực dừng lại.

Biển hoa trắng nhẹ nhàng lay động.

Một lúc lâu.

Tạ Vô Cực quỳ một gối.

Ninh Ninh cứng đờ.

Quỷ Vương.

Kẻ chưa từng quỳ trước thiên địa.

Hôm nay quỳ trước nàng.

Hắn lấy ra một chiếc nhẫn màu đen.

“Ninh Ninh.”

“Quỷ Vực không có sính lễ giống nhân gian.”

“Vì vậy…”

Hắn giơ tay.

Ầm!

Toàn bộ bầu trời Quỷ Vực sáng lên.

Hàng triệu quỷ hỏa biến thành bướm.

Bay khắp bầu trời.

Xa xa.

Tất cả cung điện.

Núi.

Sông.

Đồng loạt sáng.

“Từ hôm nay.”

“Quỷ Vực là sính lễ.”

“Quỷ binh nghe lệnh nàng.”

“Vạn quỷ kính nàng.”

“Mạng ta…”

“Cũng giao nàng.”

Ninh Ninh nhìn hắn.

Nước mắt bỗng rơi.

Tạ Vô Cực lập tức cau mày.

“Sao khóc?”

“Vui.”

“Vui cũng khóc?”

“Huynh không hiểu.”

“Ừ.”

Hắn thật sự không hiểu.

Nhưng vẫn đứng dậy lau nước mắt cho nàng.

Ninh Ninh ôm cổ hắn.

“Muội đồng ý.”

Tạ Vô Cực cứng đờ một nhịp.

Sau đó ôm lại nàng.

Lần này.

Không phải ôm một đứa trẻ.

Không phải bảo vệ người cần cứu.

Mà là ôm người hắn sẽ cùng đi hết quãng đời dài sau này.

Chương 9: Hoàng Đế Không Đồng Ý Gả Con

Tin Quỷ Vương cầu hôn truyền về hoàng cung.

Cố Trường Uyên nói đúng ba chữ.

“Trẫm không gả.”

Hoàng hậu hỏi “Vì sao?”

“Ninh Ninh còn nhỏ.”

“Mười tám rồi.”

“Trong mắt trẫm vẫn nhỏ.”

“Vậy bao nhiêu mới lớn?”

“Ba mươi.”

Hoàng hậu: “…”

Ba mươi tuổi mới gả.

Người không sợ con gái ở nhà luôn sao?

Tám vị hoàng tử cũng chia thành hai phe.

Đại hoàng tử “Không gả.”

Nhị hoàng tử “Có thể kéo dài.”

Tam hoàng tử “Ít nhất để hắn chờ thêm mười năm.”

Tứ hoàng tử “Ta nợ hắn một mạng, nhưng chuyện này không liên quan.”

Ngũ hoàng tử “Ta tra cổ tịch rồi, Quỷ Vương không có tiền án nạp thiếp.”

Lục hoàng tử “Nhưng hắn quá già.”

Thất hoàng tử “Đúng.”

Bát hoàng tử “Muội muội thích là được.”

Bảy người đồng loạt quay sang.

“Phản đồ.”

Bát hoàng tử: “…”

Ba ngày sau.

Tạ Vô Cực chính thức tới cầu thân.

Sính lễ xếp từ cổng cung tới tận ngoài thành.

Không phải vàng bạc.

Mà là những thứ nhân gian không thể có.

Ngọc dưỡng hồn.

Hoa bất diệt.

Dạ minh châu của Quỷ Hải.

Còn có một tấm khế đất.

Cố Trường Uyên nhìn.

“Đây là gì?”

Tạ Vô Cực đáp “Quỷ Vực.”

Hoàng đế: “…”

Hắn biết tên này nói dùng cả Quỷ Vực làm sính lễ.

Nhưng không ngờ thật sự đem khế đất tới.

“Trẫm không cần.”

“Cho Ninh Ninh.”

“Con gái trẫm cũng không cần.”

Phía sau truyền tới giọng Ninh Ninh.

“Con cần.”

Hoàng đế quay đầu.

“Ninh Ninh!”

Nàng chạy tới.

“Phụ hoàng.”

“Con đứng về phía nào?”

Ninh Ninh suy nghĩ.

“Phía người.”

Hoàng đế lập tức dịu mặt.

Nhưng nàng bổ sung “Cũng phía A Cửu.”

“…”

“Con không thể đứng giữa à?”

“Không thể.”

“Vậy con đứng phía mẫu hậu.”

Hoàng hậu bật cười.

Cố Trường Uyên tức đến đau đầu.

Cuối cùng.

Hắn đưa ra mười điều kiện.

Thứ nhất.

Hôn lễ phải tổ chức ở Đại Lương.

Tạ Vô Cực đồng ý.

Thứ hai.

Ninh Ninh mỗi tháng phải về cung ít nhất mười ngày.

Đồng ý.

Thứ ba.

Không được bắt nàng sống mãi ở Quỷ Vực.

Đồng ý.

Thứ tư.

Không được ép nàng sinh con.

Tạ Vô Cực im lặng một lát.

“Ta chưa từng nghĩ.”

Hoàng đế nghẹn.

“Trẫm chỉ nói trước.”

Thứ năm.

Không được có người khác.

Tạ Vô Cực nhìn hắn.

“Ngươi cảm thấy ta chờ mấy trăm năm…”

“Trẫm vẫn phải nói.”

“Được.”

Thứ sáu.

Cãi nhau không được để Ninh Ninh khóc.

Ninh Ninh lập tức phản đối.

“Phụ hoàng, nếu con làm A Cửu khóc thì sao?”

Cả điện im lặng.

Tất cả nhìn Quỷ Vương.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.