Chương 14
Tám phương thành trì.
Long khí đồng loạt thức tỉnh.
Trong Vô Tận Uyên.
Ninh Ninh siết tay Tạ Vô Cực.
“A Cửu.”
“Lần này.”
“Không ai c//hết.”
Quỷ Vương nhìn nàng.
Rất lâu sau.
Hắn nắm lại tay nàng.
“Được.”
Hai người cùng giơ tay.
Quỷ hỏa và long khí hòa vào nhau.
Ầm!
Trăm vạn âm binh bị đẩy ngược.
Cánh Quỷ Môn bắt đầu đóng.
Một tấc.
Hai tấc.
Mười tấc.
Tiếng gào rung trời.
Tạ Vô Cực phun ra một ngụm m//áu.
Ninh Ninh cũng tái mặt.
Nhưng không ai buông tay.
“Đóng!”
Ầm!
Cánh cổng khổng lồ khép lại.
Toàn bộ Vô Tận Uyên im bặt.
Sau đó.
Tạ Vô Cực ngã xuống.
“A Cửu!”
Ninh Ninh đỡ lấy hắn.
Hắn nhắm mắt.
Không còn phản ứng.
Nàng run rẩy đặt tay lên ngực hắn.
Không có nhịp tim.
Nhưng Quỷ Vương vốn không có nhịp tim như người sống.
Nàng không biết hắn còn sống hay không.
Ninh Ninh ôm hắn.
Nước mắt rơi xuống gương mặt lạnh lẽo.
“Huynh nói rồi.”
“Huynh sẽ trả lời muội lúc mười tám tuổi.”
“Còn một năm.”
“Huynh không được thất hứa.”
Không ai đáp.
Một giọt nước mắt rơi lên môi hắn.
Đúng lúc ấy.
Chiếc chuông vàng trong tay nàng khẽ vang.
Leng keng.
Ngón tay Tạ Vô Cực động một chút.
Ninh Ninh cứng đờ.
“A Cửu?”
Đôi mắt đỏ chậm rãi mở ra.
Giọng hắn rất yếu.
“Ồn.”
Ninh Ninh bật khóc.
Sau đó vừa khóc vừa đấm vào ngực hắn.
“Huynh còn dám chê muội ồn!”
Tạ Vô Cực nhăn mặt.
“Đau.”
Nàng lập tức dừng tay.
“Đau thật?”
“Ừ.”
“Xin lỗi.”
Tám vị hoàng tử đứng phía sau.
Không biết nên cười hay nên khóc.
Bát hoàng tử nay đã hai mươi tuổi lẩm bẩm “Muội muội bị hắn lừa rồi.”
Thất hoàng tử nhìn hắn.
“Ngươi bây giờ mới biết?”
Chương 8: Sinh Nhật Mười Tám Tuổi
Sau trận chiến Vô Tận Uyên.
Tạ Vô Cực ngủ ba tháng.
Cố Ninh Ninh gần như ở Quỷ Vực mỗi ngày.
Hoàng đế từ phản đối chuyển thành mở một mắt nhắm một mắt.
Dù sao.
Con gái còn chưa gả.
Đã tự mình chạy sang.
Hắn còn có thể làm gì?
Đến tháng thứ ba.
Tạ Vô Cực tỉnh.
Việc đầu tiên hắn nhìn thấy là Ninh Ninh đang ngủ bên giường.
Giống năm nàng chín tuổi.
Chỉ là lần này.
Nàng đã lớn.
Hắn nhìn một lúc.
Đưa tay chạm tóc nàng.
Ninh Ninh lập tức tỉnh.
Hai người nhìn nhau.
Nàng không nói gì.
Đầu tiên đưa tay sờ mặt hắn.
Sau đó bóp.
Tạ Vô Cực: “…”
“Thật.”
Ninh Ninh thở phào.
“Muội tưởng nằm mơ.”
“Không phải.”
“Huynh ngủ lâu quá.”
“Bao lâu?”
“Ba tháng.”
Tạ Vô Cực nhíu mày.
“Lâu vậy?”
Ninh Ninh lập tức tức giận.
“Ba tháng còn ít?”
“Ta từng ngủ trăm năm.”
“…”
Nàng quay mặt.
“Không muốn nói chuyện.”
Tạ Vô Cực: “…”
Một Quỷ Vương vừa tỉnh sau khi bản nguyên gần như vỡ nát.
Việc đầu tiên phải làm.
Là dỗ người.
“Cố Ninh Ninh.”
“Không nghe.”
“Ninh Ninh.”
“Không nghe.”
“Ta sai.”
Nàng lập tức quay đầu.
“Huynh sai ở đâu?”
Tạ Vô Cực im lặng.
Ninh Ninh nheo mắt.
“Không biết?”
“Biết.”
“Nói.”
“Không nên tự quyết định c//hết.”
“Còn gì?”
“Không nên đẩy nàng đi.”
“Còn.”
“…”
“Còn!”
Tạ Vô Cực nhìn nàng.
“Không nên làm nàng khóc.”
Ninh Ninh im lặng.
Sau đó lại đỏ mắt.
Tạ Vô Cực lập tức ngồi dậy.
“Đừng khóc.”
“Huynh còn biết sợ muội khóc?”
“Biết.”
“Lúc đó sao không biết?”
“…”
Cuối cùng.
Nàng nhào vào lòng hắn.
Ôm rất chặt.
“A Cửu.”
“Ừ.”
“Sau này không được nữa.”
“Ừ.”
“Dù xảy ra chuyện gì.”
“Không được tự bỏ lại muội.”
“Được.”
Tạ Vô Cực cúi xuống.
Cằm đặt lên tóc nàng.
“Ta hứa.”
Một năm sau.
Sinh nhật mười tám tuổi của Cố Ninh Ninh.
Cả Đại Lương mở tiệc ba ngày.
Từ sáng sớm.
Hoàng cung đã vô cùng náo nhiệt.
Nhưng nhân vật chính lại biến mất.
Hoàng đế nhìn tẩm cung trống không.
Sắc mặt đen hơn đáy nồi.
“Nó đâu?”
Cung nữ run rẩy.
“Bẩm bệ hạ…”
“Công chúa điện hạ sáng sớm đã…”
“Đã gì?”
“Đi Quỷ Vực.”
Rắc.
Tay vịn ghế bị hoàng đế bóp nứt.
“Tạ Vô Cực!”
Hoàng hậu bình tĩnh uống trà.
“Người còn chưa quen sao?”
“Đây là sinh nhật mười tám tuổi của con gái trẫm!”
“Thần thiếp biết.”
“Nó lại chạy đi tìm tên đó!”
“Ừ.”
“Hoàng hậu!”
“Thần thiếp nghe.”
Cố Trường Uyên tức đến không nói được.
Cùng lúc ấy.
Ở Quỷ Vực.
Cố Ninh Ninh đang đứng giữa biển hoa trắng.
Tạ Vô Cực đứng trước mặt nàng.
Hôm nay hắn mặc huyền y thêu chỉ bạc.
Không có vương miện.
Không có quỷ khí.
Chỉ như một người bình thường.
Ninh Ninh đưa tay.
“Quà.”
Tạ Vô Cực nhìn nàng.
“Vừa tới đã đòi?”
“Hôm nay muội sinh nhật.”
“Muốn gì?”
Ninh Ninh cười.
“Huynh biết.”
Tạ Vô Cực im lặng.
Mười tám năm.
Cuối cùng tới ngày này.
Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp.
Ninh Ninh mở.
Bên trong là một chiếc trâm.
Đầu trâm là con bướm màu xanh.
Giống con bướm quỷ hỏa đầu tiên hắn cho nàng năm ba tuổi.
Ninh Ninh sững người.
“Huynh làm?”
“Ừ.”
“Đeo cho muội.”
Tạ Vô Cực cầm trâm.
Đứng sau nàng.
Giống rất nhiều năm trước chải tóc.
Chỉ là lần này.
Ngón tay hắn dừng lại trên mái tóc thật lâu.
Ninh Ninh quay đầu.
“A Cửu.”
“Ừ.”
“Huynh còn nợ muội một câu.”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
