Chương 13

Trên đó.

Tạ Vô Cực bị hàng trăm sợi xích đen khóa lại.

Ngực hắn cắm một thanh kiếm.

Cố Minh Chiêu đứng phía trước.

Không.

Không còn là Cố Minh Chiêu.

Nửa người hắn đã biến thành quỷ.

Gương mặt vặn vẹo.

Hai mắt đen ngòm.

“Ninh Ninh…”

Hắn cười.

“Ngươi thật sự tới.”

Tạ Vô Cực mở mắt.

Khoảnh khắc nhìn thấy nàng.

Đôi mắt hắn thay đổi.

“Đi!”

Ninh Ninh chạy tới.

“A Cửu!”

“Ta bảo nàng đi!”

“Muội không đi!”

Cố Minh Chiêu cười lớn.

“Muộn rồi.”

Tế đàn sáng lên.

M//áu trên tay Ninh Ninh đột nhiên bị kéo ra.

Một vết cắt xuất hiện.

Giọt m//áu rơi xuống đất.

Ầm!

Cả Vô Tận Uyên rung chuyển.

Tạ Vô Cực giật mạnh xích.

“Cố Minh Chiêu!”

“Ngươi muốn trường sinh phải không?”

“Ta cho ngươi!”

Quỷ Vương bùng phát toàn bộ bản nguyên.

Sợi xích vỡ tung.

Nhưng thanh kiếm cắm trong ngực hắn càng sâu.

Ninh Ninh chạy tới.

Tạ Vô Cực kéo nàng vào lòng.

Ầm!

Một luồng quỷ khí quét qua.

Tám vị hoàng tử bị đẩy ra xa.

Tế đàn mở.

Bên dưới xuất hiện một cánh cổng khổng lồ.

Quỷ Môn thật sự.

Hàng triệu tiếng gào vang lên phía sau.

Cố Minh Chiêu cười điên cuồng.

“Mở rồi!”

“Cuối cùng cũng mở rồi!”

Nhưng ngay giây tiếp theo.

Một bàn tay từ trong Quỷ Môn vươn ra.

Nắm lấy hắn.

“Không!”

“Ta là người mở cửa!”

“Các ngươi không thể…”

Hắn bị kéo xuống.

Tiếng hét biến mất.

Nhưng Quỷ Môn vẫn tiếp tục mở.

Tạ Vô Cực nhìn cánh cổng.

Sắc mặt hắn rất bình tĩnh.

Ninh Ninh lại cảm thấy bất an.

“A Cửu.”

“Ừ.”

“Huynh định làm gì?”

Hắn không trả lời.

Chỉ tháo chiếc chuông nhỏ màu vàng luôn đeo bên hông.

Ninh Ninh nhận ra.

Đó là chiếc chuông nàng từng đeo khi ba tuổi.

Không biết hắn giữ từ lúc nào.

Tạ Vô Cực đặt nó vào tay nàng.

“Giữ.”

Ninh Ninh lập tức siết tay.

“Huynh định làm gì?”

“Đóng cửa.”

“Bằng cách nào?”

“Ta là chủ Quỷ Vực.”

“Có thể dùng bản nguyên phong ấn.”

“Sau đó?”

“…”

“Sau đó huynh sẽ thế nào?”

Tạ Vô Cực nhìn nàng.

Ninh Ninh lập tức hiểu.

Nước mắt rơi xuống.

“Không được.”

“Đây là cách duy nhất.”

“Muội không cho.”

“Ninh Ninh.”

“Muội không cho!”

Nàng lần đầu tiên hét vào mặt hắn.

“Huynh chờ muội một trăm năm!”

“Lại nuôi muội mười bốn năm!”

“Bây giờ huynh định bỏ muội lại?”

Tạ Vô Cực giơ tay lau nước mắt nàng.

“Nàng sẽ sống.”

“Muội không cần sống kiểu đó!”

“Cố Ninh Ninh.”

“Huynh đã nói thích muội!”

Giọng nàng run lên.

“Huynh còn chưa cưới muội.”

“Huynh dựa vào đâu mà c//hết?”

Tạ Vô Cực cứng đờ.

Tám vị hoàng tử phía xa vốn đang định lao tới cũng đứng khựng.

Đại hoàng tử nhắm mắt.

Giờ này.

Hắn cũng không còn tâm trạng phản đối hai người nữa.

Quỷ Môn càng mở lớn.

Âm binh bắt đầu tràn ra.

Tạ Vô Cực quay đầu.

Không còn thời gian.

Hắn cúi xuống.

Lần đầu tiên hôn lên trán Ninh Ninh.

“Xin lỗi.”

Nàng trợn mắt.

Ngay sau đó.

Một đạo quỷ ấn đánh vào người nàng.

Ninh Ninh bị đẩy về phía tám hoàng tử.

“Không!”

“A Cửu!”

Tạ Vô Cực quay người.

Một mình bước tới Quỷ Môn.

Huyền y tung lên trong gió.

Phía trước là trăm vạn âm binh.

Phía sau là người hắn chờ suốt mấy trăm năm.

Hắn giơ tay.

Quỷ hỏa bùng lên khắp vực sâu.

“Bản vương Tạ Vô Cực.”

“Lấy danh chủ Quỷ Vực.”

“Đóng…”

“Ta không đồng ý!”

Giọng Ninh Ninh vang lên.

Tạ Vô Cực quay đầu.

Nàng đã phá quỷ ấn.

Trên cổ tay.

Đường chỉ đen xuất hiện.

Nhưng lần này.

Nàng không sợ.

Nàng chạy tới.

Nắm lấy tay hắn.

“Khế ước.”

Tạ Vô Cực khựng lại.

Ninh Ninh nhìn hắn.

“Khế ước trăm năm.”

“Nếu thật sự là hôn ước.”

“Vậy chẳng phải sinh tử cùng nhau sao?”

“Ninh Ninh…”

“Muội mười bảy.”

“Chưa thể cưới.”

“Nhưng có thể lập khế ước.”

Nàng cắn đầu ngón tay.

Một giọt m//áu rơi xuống.

Tạ Vô Cực biến sắc.

“Dừng lại!”

Muộn rồi.

M//áu chạm vào chuông vàng.

Ầm!

Chiếc chuông phát sáng.

Bia khế ước cách hàng nghìn dặm trong Thái Miếu đồng thời nổ tung.

Phong ấn cuối cùng mở ra.

Một đoạn ký ức bị che giấu suốt trăm năm xuất hiện.

Giọng của hoàng đế khai quốc vang vọng.

“Quỷ Vương.”

“Nếu một ngày Quỷ Môn lại mở.”

“Ngài đừng một mình gánh.”

“Con bé là hậu nhân của ta.”

“Cũng là người ngài chờ.”

“Ta để lại long mạch Đại Lương trong khế ước.”

“Ngày nàng tự nguyện chọn ngài.”

“Long mạch sẽ cùng Quỷ Vực hợp lực.”

“Đóng Quỷ Môn.”

Tạ Vô Cực cứng đờ.

Ninh Ninh cũng nghe thấy.

Ngay sau đó.

Một luồng ánh sáng vàng từ lòng đất dâng lên.

Xuyên qua Vô Tận Uyên.

Bao quanh hai người.

Tám vị hoàng tử đồng loạt biến sắc.

Đại hoàng tử lập tức hiểu.

“Long mạch!”

Không chỉ bọn họ.

Ở hoàng cung.

Cố Trường Uyên nhìn thấy toàn bộ long khí Đại Lương bay lên trời.

Hắn lập tức quát.

“Mở đàn tế!”

“Lấy ngọc tỷ!”

Quốc sư hiểu ý.

“Bệ hạ.”

“Nếu dùng quốc vận…”

“Dùng!”

Cố Trường Uyên lạnh giọng.

“Đại Lương tồn tại vì dân.”

“Không phải để một đứa trẻ c//hết thay tất cả!”

“Trăm năm trước tổ tiên đã nợ nó một mạng.”

“Trẫm không nợ lần thứ hai!”

Hoàng hậu đặt tay lên ngọc tỷ.

“Thần thiếp cùng bệ hạ.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.