Chương 12

“Muội không nghe.”

Nàng bịt tai.

“Huynh nói.”

Tạ Vô Cực bất lực.

Cuối cùng hắn cúi xuống.

Trán chạm nhẹ lên trán nàng.

Khoảng cách gần đến mức Ninh Ninh quên thở.

Giọng hắn rất thấp.

“Thích.”

Chỉ một chữ.

Tai Ninh Ninh đỏ bừng.

“Thật?”

“Ừ.”

“Thích ai?”

Tạ Vô Cực nhắm mắt.

“Đừng được voi đòi tiên.”

“Muội muốn nghe.”

“…”

“A Cửu.”

“Cố Ninh Ninh.”

“Gọi tên làm gì?”

“Ta thích Cố Ninh Ninh.”

Tiểu cô nương cười.

Từ ngày đó.

Hoàng đế phát hiện con gái mình vui hơn hẳn.

Hắn có dự cảm xấu.

Sau khi tra hỏi ba ngày.

Cuối cùng biết được chuyện xảy ra.

Tối hôm đó.

Toàn bộ Ngự Thư Phòng nghe thấy một tiếng gầm.

“TẠ VÔ CỰC!”

Chương 6: Người Phản Bội Trong Hoàng Tộc

Năm Ninh Ninh mười bảy tuổi.

Quỷ Môn bắt đầu mất kiểm soát.

Khe nứt xuất hiện ngày càng nhiều.

Không chỉ ở Đại Lương.

Mà khắp thiên hạ.

Hàng trăm đạo sĩ tụ tập về kinh thành.

Quốc sư ngày đêm nghiên cứu bia khế ước.

Cuối cùng phát hiện một chuyện.

Phong ấn không phải tự nhiên suy yếu.

Có người đang phá nó từ bên trong.

Mà người đó…

Có huyết mạch hoàng tộc.

Tin tức vừa ra.

Cố Trường Uyên lập tức phong tỏa cung thành.

Tất cả hoàng thân quốc thích đều bị điều tra.

Tám hoàng tử cũng không ngoại lệ.

Ninh Ninh nghe tin.

Phản ứng đầu tiên là “Không thể là các ca ca.”

Tạ Vô Cực hỏi “Vì sao?”

“Bởi vì họ sẽ không hại muội.”

“Con người có thể thay đổi.”

“Các ca ca không.”

Nàng vô cùng chắc chắn.

Tạ Vô Cực không phản bác.

Ba ngày sau.

Hung thủ lộ diện.

Không phải tám hoàng tử.

Mà là Dự Vương.

Em trai ruột của Cố Trường Uyên.

Cố Minh Chiêu.

Hắn từ nhỏ thân thể yếu.

Mười năm trước từng được thái y kết luận sống không quá bốn mươi tuổi.

Hắn sợ c//hết.

Càng tới gần tuổi bốn mươi càng điên cuồng tìm phương pháp kéo dài tính mạng.

Cuối cùng.

Hắn tìm thấy ghi chép của núi Thanh Hư.

Mở Quỷ Môn.

Dung hợp âm dương.

Người sống có thể hấp thụ quỷ khí.

Trường sinh.

Đêm bị phát hiện.

Cố Minh Chiêu không chạy.

Hắn đứng trên tường thành.

Phía sau là một khe nứt Quỷ Môn khổng lồ.

“Hoàng huynh.”

“Ngươi đã có tất cả.”

“Ngôi vị.”

“Quyền lực.”

“Con cái.”

“Còn ta?”

“Ta chỉ muốn sống lâu hơn một chút.”

Cố Trường Uyên lạnh lùng nhìn hắn.

“Vì muốn sống, ngươi định hại Ninh Ninh?”

Cố Minh Chiêu cười.

“Con bé vốn đã là vật tế.”

“Nó sống càng lâu.”

“Quỷ Môn càng bất ổn.”

“Chỉ cần nó c//hết…”

Ầm!

Một mũi tên xuyên qua vai hắn.

Đại hoàng tử Cố Cảnh Hành hạ cung.

Ánh mắt lạnh như băng.

“Nói thêm một chữ.”

“Ta bắn vào miệng ngươi.”

Cố Minh Chiêu bật cười.

“Các ngươi thật sự cho rằng bảo vệ được nó?”

“Còn chưa tới mười tám tuổi.”

“Mệnh số đã bắt đầu phản phệ.”

“Nó sẽ c//hết.”

“Nó nhất định sẽ c//hết!”

Tạ Vô Cực xuất hiện phía sau Ninh Ninh.

Đôi mắt đỏ lạnh lẽo.

“Vậy ngươi c//hết trước.”

Cố Minh Chiêu biến sắc.

Hắn lập tức nhảy vào khe nứt.

Tạ Vô Cực đuổi theo.

Ninh Ninh giữ tay hắn.

“A Cửu.”

Hắn quay đầu.

“Cẩn thận.”

Tạ Vô Cực nhìn nàng một lát.

“Đợi ta.”

Sau đó bước vào Quỷ Môn.

Khe nứt đóng lại.

Nhưng một ngày trôi qua.

Hắn không trở về.

Hai ngày.

Ba ngày.

Năm ngày.

Ninh Ninh bắt đầu mất ngủ.

Ngày thứ bảy.

Bia khế ước nứt thêm.

Một dòng chữ hiện lên.

【Quỷ Vương bản nguyên tổn hại.】

Ninh Ninh nhìn dòng chữ.

Sắc mặt trắng bệch.

“Bản nguyên tổn hại là gì?”

Quốc sư không dám nói.

“Trả lời ta.”

“Công chúa…”

“Ta hỏi bản nguyên tổn hại là gì!”

Đây là lần đầu tiên nàng nổi giận trước mặt quốc sư.

Ông ta quỳ xuống.

“Có nghĩa…”

“Quỷ Vương có thể không trở về.”

Ninh Ninh đứng im.

Một lúc lâu.

Nàng quay người.

“Chuẩn bị ngựa.”

Hoàng đế nhận tin chạy tới.

“Con định làm gì?”

“Vào Quỷ Môn.”

“Không được!”

“Muội phải tìm hắn.”

“Con vào đó chính là tự tìm c//hết!”

Ninh Ninh nhìn phụ hoàng.

“Nếu người mắc kẹt bên trong.”

“Con cũng sẽ đi.”

Cố Trường Uyên cứng đờ.

Nàng tiếp tục “Đại ca.”

“Nhị ca.”

“Bất kỳ ca ca nào.”

“Con cũng sẽ đi.”

“Huống chi là A Cửu.”

Hoàng đế nhìn nàng.

Bỗng nhận ra.

Con gái nhỏ từng nằm trong lòng hắn xin bế đã lớn thật rồi.

Nàng biết mình muốn gì.

Không còn là đứa trẻ mà hắn có thể dùng một viên kẹo để dỗ quay đầu.

Cuối cùng.

Cố Trường Uyên nhắm mắt.

“Trẫm đi cùng.”

“Không.”

“Ninh Ninh.”

“Người là hoàng đế.”

“Quỷ Môn mở.”

“Đại Lương cần người.”

Hoàng đế siết tay.

Nàng ôm hắn.

“Phụ hoàng.”

“Con sẽ trở về.”

Cố Trường Uyên không nói.

Rất lâu sau mới đặt tay lên đầu nàng.

“Giống hệt mẫu hậu con.”

Ninh Ninh cười.

“Đó là khen sao?”

“Ừ.”

“Vậy con đi.”

Lần này.

Tám vị hoàng tử cùng nàng bước vào Quỷ Môn.

Không ai ngăn được.

Chương 7: Nàng Tìm Thấy Hắn Trong Vực Sâu

Phía sau Quỷ Môn không phải Quỷ Vực.

Mà là Vô Tận Uyên.

Nơi âm khí và oán niệm tích tụ từ hàng vạn năm.

Không có mặt trời.

Không có phương hướng.

Không có thời gian.

Ninh Ninh cùng tám ca ca đi suốt không biết bao lâu.

Cuối cùng nhìn thấy một tòa tế đàn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.