Chương 2

"Ta đang tìm ngài đây, muốn trả lại số bạc cho ngài."

"Nàng không cần bận lòng."

Hắn nhìn ta.

Mái tóc xõa xuống, rủ trên vai.

Hắn cúi đầu nhìn cây trâm đã gãy trên mặt đất.

Xa xa, nội thị trong cung cao giọng rao.

"Người thắng trận săn hươu tiếp theo sẽ được thưởng Bộ Diêu Xích Kim Hàm Châu."

Đôi mắt hắn sáng lên.

"Có rồi. Nàng đợi ta."

Ta vừa định nói không cần, hắn đã chạy mất tăm.

Ta trở về chỗ ngồi.

Đích tỷ xoay người lại hỏi ta.

"Người vừa rồi, muội quen sao?"

"Không quen."

Các vị nữ quyến bắt đầu bàn tán.

"Nghe nói chiếc Xích Kim Hàm Châu ấy là do Thái hậu ban cho Hoàng hậu năm xưa, năm nay Hoàng hậu lại mang ra làm vật thưởng."

"Nếu vị tiểu thư nào giành được, e là còn vẻ vang hơn cả mười dặm của hồi môn ấy chứ."

Tiếng tù và vang lên.

Hơn mười con ngựa đồng loạt lao vút đi.

"Vị mặc y phục tử kim kia là ai?"

"Đó là Thái tử. Người ít khi tới, mà có tới cũng chỉ ngồi trên đài."

"Hiếm khi thấy người xuống sân, hôm nay quả là có nhã hứng."

Hóa ra người đó là Thái tử.

Năm ngoái, phụ thân muốn đem đích tỷ gả cho Thái tử, nhưng Thái tử đã từ chối.

Đích tỷ khi ấy còn làm ầm ĩ một trận hồi lâu.

Trên bãi săn, Thái tử và Tiêu Diễn lao lên phía trước nhất.

Vương gia nâng tay bắn một mũi tên, Thái tử cũng bồi theo một mũi ngay sát đó.

Con hươu trúng tên.

Chỉ là không biết đã trúng tên của ai.

Thị vệ tiến lên kiểm tra mũi tên.

"Thái tử bắn trúng."

Thái tử nhận lấy phần thưởng, xuyên qua đám đông, đi thẳng đến trước mặt ta.

"Cho nàng."

"Đa tạ Thái tử. Nhưng vật này quá quý giá..."

Hắn mở hộp gấm, lấy ra chiếc bộ diêu, cài lên mái tóc ta.

"Rất đẹp."

Ta ngẩn người.

Hắn xoay người rời đi.

Hướng theo ánh mắt Thái tử, ta nhìn thấy Vương gia.

Hắn đang nhìn về phía này, sắc mặt không mấy dễ chịu.

Chạm phải ánh mắt ta, hắn lập tức quay mặt đi.

Đích tỷ ngoảnh đầu lại, ánh mắt rơi trên chiếc bộ diêu trên tóc ta.

Nàng nhìn hồi lâu rồi quay đi, không nói một lời.

Trên xe ngựa về phủ, sắc mặt đích mẫu tối sầm suốt cả chặng đường.

Sau buổi săn, phủ đệ yên tĩnh được vài ngày.

Đích tỷ không còn tới viện của ta nữa, sắc mặt đích mẫu cũng dần dịu đi.

Chỉ là chuyện phía Triệu gia không thấy hồi âm, đích mẫu không nhắc lại, ta cũng chẳng hỏi.

Tiêu Diễn vẫn thường xuyên ra vào Thái Phó phủ.

Chỉ là nay đã khác xưa.

Trước đây hắn tới là đi thẳng tới Đông viện, còn giờ đây, mỗi khi tới, hắn đều phải bàn chuyện với phụ thân trong thư phòng một lát.

Trên đường đến thư phòng, Tây viện của ta là nơi bắt buộc phải đi ngang qua.

Có mấy lần, ta từ Tây viện bước ra, vừa vặn chạm mặt hắn từ thư phòng đi tới.

Hắn khựng lại một chút, gật đầu rồi lướt qua.

Có một lần, hắn gọi ta lại trên hành lang.

"Bông tai của nàng."

Ta ngoảnh đầu nhìn lại.

Hắn chỉ tay xuống đất.

Chiếc bông tai chẳng biết đã rơi từ lúc nào.

Hắn cúi người nhặt lên rồi đưa cho ta.

"Đa tạ Vương gia."

Hắn gật đầu.

Ta nhận lấy bông tai cài lại rồi xoay người bước đi.

Đi được vài bước, phía sau không còn tiếng bước chân.

Có lẽ hắn vẫn đang đứng tại chỗ đó.

Chẳng bao lâu sau, Hoàng hậu nương nương mở tiệc thưởng hoa.

Thái Phó phủ nhận được hai tấm th.i.ế.p mời.

Một tấm dành cho đích tỷ.

Tấm còn lại là của ta.

Đích tỷ đích thân tới Tây viện đưa th.i.ế.p.

Trên th.i.ế.p đề: Thứ nữ phủ Thái Phó - Thẩm Tri Lan.

Nàng đặt th.i.ế.p xuống bàn, đưa mắt nhìn quanh một vòng.

"Tiệc thưởng hoa của Hoàng hậu nương nương, những năm trước đây đâu có phần của muội."

Nàng chỉnh lại chiếc vòng ngọc trên cổ tay.

"Năm nay chẳng hiểu sao, ngay cả tên của muội cũng được viết lên." "Chắc là được thơm lây từ Thái tử đó."

Nàng cười khẩy một tiếng.

"Cũng đúng. Hoàng hậu nương nương từ bi, người nào cũng nhớ tới."

Nàng bước đến cửa, quay đầu nhìn ta một cái.

"Ngày mai chọn y phục cho tử tế vào. Đừng để làm mất mặt Thái Phó phủ."

Ngày hôm sau, ta chọn một bộ xiêm y màu nguyệt bạch đã mặc vài lần.

Trên tóc chỉ cài một chiếc trâm bạc đơn sơ.

Đích tỷ mặc bộ váy gấm màu đỏ Trầm Đường mới cắt, chiếc trâm bạch ngọc Trầm Đường trên tóc nàng sáng c.h.ói đến nhức mắt dưới ánh mặt trời.

Hoàng hậu mở tiệc tại Ngự hoa viên.

Nữ quyến các phủ tụ tập thành từng nhóm trò chuyện trong thủy tạ.

Trước khi yến tiệc bắt đầu, Hoàng hậu cho mọi người đi thưởng hoa.

Người nói năm nay chuyển từ Giang Nam về được mấy chậu lục ngạc mai quý hiếm, đang đặt phía sau hòn non bộ.

Mọi người cùng kéo về phía hòn non bộ.

Đích tỷ và mấy vị quý nữ đi ở phía trước.

Ta theo sau cùng của đám đông.

Khi đi ngang qua hòn non bộ, có người từ bên cạnh lao tới va phải ta.

Đó là Bích Đào, đại nha hoàn bên cạnh đích tỷ.

Trên tay thị đang bưng khay trà, bên trên đặt tách trà thơm mà Hoàng hậu ban tặng.

Khi Bích Đào lao tới, khay trà nghiêng hẳn đi, hai tách trà đổ ập xuống, vỡ tan tành trên nền đá.

Mảnh sứ vỡ vương vãi khắp nơi.

Đích tỷ ngoảnh đầu lại, ánh mắt dán chặt vào đống mảnh sứ dưới đất.

「 đây là trà Hoàng hậu nương nương ban thưởng. Là ngươi làm vỡ sao? 」

「 có người đụng trúng ta. 」

「 có người? 」 đích tỷ nhìn quanh bốn phía.

Bích Đào không biết đã lui về phía sau đám đông từ bao giờ.

「 chính ngươi không cẩn thận, lại còn muốn trách người khác? 」

Các vị quý nữ xung quanh đều im lặng không nói.

Tiêu Diễn từ trong thủy tạ đi ra, chắc là nghe thấy động tĩnh.

Hắn đi tới, đích tỷ vừa thấy hắn, vành mắt liền ửng đỏ.

「 Vương gia, muội muội làm đổ trà Hoàng hậu nương nương ban. Th.i.ế.p nói muội ấy hai câu, muội ấy lại tỏ ra ủy khuất. 」

Tiêu Diễn nhìn mảnh sứ vỡ dưới đất một cái, rồi lại nhìn đích tỷ.

Sau đó nhìn về phía ta.

「 ngươi nói có người đụng trúng ngươi. Là ai? 」

Ta nhìn về phía Bích Đào.

Bích Đào cúi gầm mặt.

Đích tỷ mở lời trước.

「 Bích Đào là người của ta, nàng ấy không nói dối. Nếu ngươi không hổ thẹn với lòng, hà tất phải đổ lỗi lên đầu một nha hoàn. 」

Tiêu Diễn trầm mặc một hồi.

Ánh mắt hắn dừng trên người Bích Đào một lát, rồi lại rời đi.

「 chỉ là vài chén trà mà thôi, không phải chuyện gì to tát. 」 hắn nói, 「 quay đầu ta sẽ giải thích với Hoàng hậu. 」

Hắn dừng lại một chút.

「 nhưng sau này hãy cẩn thận hơn. Đừng để xảy ra sự vụ thất lễ trước mặt ngự tiền. 」

Hắn không nói câu "ngươi đang nói dối" với ta.

Nhưng ý tứ trong lời này, người ngồi đây ai cũng hiểu rõ.

Đích tỷ rũ mắt, khóe môi hơi cong lên.

Các vị quý nữ xung quanh bắt đầu tản ra.

Có người đi ngang qua bên cạnh ta, hạ giọng nói một câu gì đó.

Kẻ thứ xuất đúng là không ra gì.

Ta ngồi xổm xuống nhặt những mảnh sứ vỡ.

Mảnh sứ rất mỏng, cạnh sắc bén.

Có một mảnh cứa rách ngón tay ta.

Bên cạnh cũng có người ngồi xuống.

Hắn gạt tay ta ra, lấy đi mảnh sứ vỡ trong tay ta.

Sau đó rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay đưa tới.

Trên góc khăn thêu một đóa mộc lan rất nhỏ.

「 không cần nhặt nữa. 」

Hắn ấn chiếc khăn vào ngón tay ta.

「 tỷ tỷ của ngươi nói ngươi làm vỡ chén trà.

Ngươi lại nói là nha hoàn của tỷ ấy đụng trúng ngươi. 」

Ta ngẩng đầu lên.

「 ta tin ngươi. 」

Ta cúi đầu, nắm chặt chiếc khăn ấy.

Vết m.á.u thấm ra trên khăn, nhuộm đỏ mất một cánh hoa mộc lan.

Hắn nhìn cây trâm trên đầu ta.

「 sao ngươi không đeo cây trâm vàng đó? 」

「 quá quý giá. Sợ va đập nên ta cất kỹ trong ngăn trong cùng của hộp trang điểm rồi. 」

Hắn đứng dậy, bảo tùy tùng đến chỗ Hoàng hậu bẩm báo.

Nói rằng bên hòn non bộ có người không cẩn thận làm vỡ chén trà, đã xử lý ổn thỏa rồi.

Sau khi yến tiệc tan, đích tỷ ngồi trên xe ngựa suốt dọc đường không nói một lời.

Trở về Tây viện, ta giặt sạch chiếc khăn, phơi trên bậu cửa sổ.

Ánh trăng chiếu lên đó.

Vết m.á.u trên hoa mộc lan đã giặt sạch được quá nửa, chỉ còn sót lại một dấu vết nhạt nhòa.

Như thể trong lòng hoa giấu một cánh đỏ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.