Chương 266: Đoạn tin nhắn cầu cứu lạ lẫm

Tôi

và Hoàng Tiểu Tiên lại về vị trí quan

sát trong tòa khách sạn đối diện, đổi thành lúc trước, có lẽ tôi cũng chẳng để

tâm lắm đến chuyện thế này.

Nhưng

bây giờ cho dù nói thế nào, tôi cũng là một phần của cục số chín, gặp phải hành

tung của những kẻ tu luyện kỳ lạ, tôi không thể làm ngơ, nếu bọn chúng làm ra

chuyện gì nguy hại đến người khác, trong lòng tôi cũng cảm thấy áy náy.

Không

gặp phải thì thôi, nhưng đã gặp rồi, lại khác.

Thời

gian tiếp theo, đám người này vẫn làm những việc giống nhau, bình thường gần

như không bước ra khỏi cửa, nhưng chỉ cần tới giờ cơm, sẽ luân phiên nhau ra

ngoài, cứ như chỉ sợ quá nhiều người xuất hiện ở bên ngoài, sẽ gây chú ý với người

khác.

Tôi

cũng chú ý thấy, đám người này vốn dĩ có bảy người, một người đã bị thiếu chủ

giết, chỉ còn lại sáu, thiếu chủ, quân sư, còn cả bốn tùy tùng.

Tin

tức từ chủ gia mà bọn họ đang đợi, cũng không biết là chuyện gì, hiện tại chỉ

có thể đợi chúng rời đi, chúng tôi mới có thể tiếp tục điều tra ra gì đó.

Lại

ba ngày nữa trôi qua, bọn chúng vẫn chưa có ý muốn đi khỏi, khi đến phiên Hoàng

Tiểu Tiên canh gác, tôi cũng chuẩn bị đi ngủ một chút.

Khi

tôi mới nhắm mắt lại chưa được bao lâu, điện thoại của tôi khẽ rung lên, tôi nhấc

lên xem, là một tin nhắn gửi từ số máy lạ.

Sau

khi mở điện thoại, khi nhìn thấy nội dung trong tin nhắn, cả người tôi bỗng đơ

ra, bởi vì nội dung trong này khiến tôi

rất kinh ngạc.

“Lý

Nhất Lượng, cứu người, mau tới miếu Thành Hoàng ở ngoại ô, nhớ, đi một mình."

Tôi

không hiểu lắm thông điệp muốn truyền tải qua nội dung dòng tin nhắn này, cứu

người? còn là gửi tới từ số máy lạ, nhưng người này còn biết thân phận của tôi.

Tôi

gửi đi một tin nhắn, hỏi đối phương là ai, nhưng rất lâu vẫn chưa trả lời, cuối

cùng,tôi thử gọi đi một cuộc, không ngờ lại hiển thị là đối phương đã ‘không

liên lạc được’.

Tôi

bắt đầu thấy nghi hoặc trong lòng, đang làm trò quỷ gì vậy? người này bỗng dưng

nhắn tin cho tôi, cũng chỉ vì muốn nhắn một tin đó thôi sao?

Nhưng

tại sao hắn lại biết số điện thoại của tôi? Nếu là lừa đảo, thì không thể nói

chính xác tên tôi như vậy được?

Người

nhắn tin rốt cuộc là ai? Còn cố tình yêu cầu tôi tới một mình, điều này khiến

tôi cảm thấy do dự.

nên đi tới miếu Thành Hoàng ngoài khu ngoại ô không? Đi, tôi không biết đây có

phải một cái bẫy hay không, nhưng nếu không đi, mà thật sự có chuyện cấp bách,

ai đó cần tôi cứu giúp, cứ tiếp tục kéo dài thời gian, chỉ sợ cũng không phải

là điều hay.

Tôi

nghĩ một lát, liền hạ quyết tâm, đi! Cho dù

thế nào, tôi cũng phải xem xem người gửi tin nhắn cho tôi rốt cuộc là

ai.

Sau

khi quyết định, tôi liền đứng dậy, nói với Hoàng Tiểu Tiên tôi phải ra ngoài một

lát, nhưng tôi không đề cập chuyện tới miếu Thành Hoàng với Hoàng Tiểu Tiên, mà

nói muốn đi tìm cao nhân kia để hỏi vài chuyện.

Lấy

lý do đi tìm lão Doãn, Hoàng Tiểu Tiên cuối cùng cũng cho tôi đi, còn chị ta sẽ

trông chừng ở đây.

Ra

khỏi cửa, tôi bắt một chiếc taxi, bảo tài xế chở tôi tới miếu Thành Hoàng ở khu

ngoại ô, tài xế không nói gì, trực tiếp khởi hành.

Trên

đường, đại ca tài xế này cũng rất thích nói chuyện, có điều tôi không có tâm trạng

lắng nghe, tùy tiện đáp vài ba câu, đến nơi, tài xế còn hỏi tôi bao giờ về? có

cần đợi không?

Tôi

nghĩ một lát, nói không cần, bởi tôi còn không biết bao lâu nữa mới về được,

bèn kêu tài xế cứ đi trước, tôi bắt đầu tiến vào khu ngoài ô tối đen, không lâu

sau, đã đại khái nhìn thấy một ngôi miếu nhỏ phía xa xa.

Ngắm

nghía một lúc, tôi phát hiện quanh đây cũng chỉ có mỗi tòa kiến trúc đó, nếu đã

vậy, nơi này chắc chắn chính là miếu Thành Hoàng mà người nọ đề cập trong tin

nhắn.

Tôi

đi tới phía miếu Thành Hoàng, bắt đầu cảnh giác cao độ, bởi tôi không biết sẽ gặp

phải thứ gì ở nơi này.

Cho

nên tôi nhất định phải chuẩn bị cẩn thận.

Cứ

thế,tôi đã tới trước miếu Thành Hoàng, chân nguyên trong người cũng đã chuẩn bị

sẵn sàng, lúc nào cũng chuẩn bị ứng phó mọi tình hình đột ngột xảy ra.

Tôi

giơ chân bước vào trong miếu Thành Hoàng,

đi vào trong, tôi hô nhẹ một câu

ai không?

Nhưng

không có tiếng đáp lời, lòng tôi lại dâng lên cảm giác nghi hoặc, đi quanh miếu

Thành Hoàng một vòng, nhưng vẫn chưa phát hiện trong đây có người.

Lẽ

nào tôi bị người ta trêu ghẹo? nơi này đến một bóng người cũng không có, nhưng

bỗng, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng vang, tôi quay ngoắt người lại, thấy

sau lưng mình, có một thân người nhỏ nhắn, một con nhóc tóc bện hai bên.

  • Ai

đấy?

Cả

hai người chúng tôi đều cùng nhau lên tiếng, mà sau khi nói xong, con nhóc bện

tóc hai bên đã đi tới trước mặt tôi, cất tiếng hỏi

  • Anh

có phải là anh Lý Nhất Lượng không?

Nghe

thấy câu hỏi của con nhóc, tôi bỗng cả kinh, tôi có thể khẳng định con bé này

chưa từng gặp qua tôi, từ trước đến nay đều chưa từng quen biết, nhưng giờ nó lại

nói ra tên của tôi.

Nếu

đã vậy, vậy tôi có thể khẳng định, con bé này chính là người đã nhắn tin cho

tôi, có điều tôi vẫn hỏi một câu

  • Lúc

trước là em nhắn tin cho anh à?

Nói

xong, mắt tôi dính chặt vào người con bé, nói là con bé nhưng chắc cũng đã khoảng

mười năm mười sáu tuổi, vẻ ngoài nhìn giống học sinh.

  • Anh

Nhất Lượng ơi, đúng là anh rồi! thật tốt quá, em còn tưởng anh sẽ không đến!

Cũng

không trả lời câu hỏi của tôi, con bé bỗng nhảy cẫng lên, hai tay ôm chầm lấy

cánh tay của tôi.

Tôi

vội vàng lùi ra sau một bước, cất tiếng hỏi

  • Này,

con nhỏ này vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh đâu đấy, em rốt cuộc là ai? Ai bảo

em đến tìm anh?

Con

bé lúc này mới vội vàng nói, nó tên là Trúc Ngọc Anh, mà người bảo nó tới, là Trúc Tẩm Ngưng.

Trúc

Tẩm Ngưng, đã rất lâu rồi tôi không có tin tức gì về cô ta, gọi điện cũng tắt

máy, tôi nhớ tôi từng hỏi qua Quách Văn Hạo, ông ấy nói Trúc Tẩm Ngưng đã từ chức.

Về

sau cũng thử gọi mấy cuộc điện thoại, đều không gọi được, cuối cùng tôi cũng

quên đi, nhưng tôi không ngờ, Trúc Tẩm Ngưng lại cho người đến tìm tôi, hơn nữa

còn nhắn cho tôi một tin nhắn như vậy.

Nghĩ

đến điểm này, tôi giật nảy mình, hỏi Ngọc Anh, có phải Trúc Tẩm Ngưng xảy ra

chuyện rồi không?

Trúc

Ngọc Anh lắc đầu, nói tạm thời không sao cả, có điều qua thêm vài ngày nữa thì

không biết thế nào, nghe Trúc Ngọc Anh nói vậy, tôi bỗng thấy sợ hãi, hỏi Trúc

Ngọc Anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Trúc

Ngọc Anh cười cười, nói

  • Anh

Nhất Lượng, em vẫn chưa ăn cơm đây này? Có thể đưa em đi ăn trước được không?

Nghe

Trúc Ngọc Anh nói vậy, tôi hơi ngơ người, nhìn vẻ mặt ‘đáng thương’ của nhỏ ta,

tôi không còn cách nào khác, thở dài một tiếng, chỉ đành đưa Ngọc Anh rời khỏi

chỗ này.

Ngọc

Anh mang họ Trúc, mà còn gọi đúng tên tôi, lại nói ra cả tên của Trúc Tẩm

Ngưng, cũng không có chỗ nào khả nghi.

Tôi

dẫn Trúc Ngọc Anh rời khỏi khu ngoài ô, đi vào trong thành phố, tôi hỏi vì sao

lúc trước không gọi được cho nhỏ ta? Gửi một tin nhắn sau đó đã không liên lạc

được rồi?

Nói

đến vấn đề này, Trúc Ngọc Anh thè thè lưỡi, hình như có chút ngại ngùng, kế đó,

nhỏ ta nói lúc trước dùng điện thoại chơi game sắp hết pin, cuối cùng gửi được

cho tôi một tin nhắn thì sập nguồn.

Nghe

vậy tôi lườm nhỏ ta một cái, con nhóc này làm việc có đáng tin không chứ? Trúc

Tẩm Ngưng vì sao lại nhờ nhỏ ta đến cầu cứu? lúc trước tôi hỏi rốt cuộc đã xảy

ra chuyện gì, nó cũng chẳng nói!

Chỉ

nói Trúc Tẩm Ngưng tạm thời không có nguy hiểm, dẫn Trúc Ngọc Anh vào một nhà

hàng, nhưng nhỏ ta lại nhất định không vào, đòi đi ăn KFC.

Tôi

không biết phải làm sao, đành dẫn nó đi ăn KFC, đợi khi đã tới KFC, Ngọc Anh gọi

một phát tám cái hamburger!

Nhỏ

ta có ăn nổi không? Sự thật tiếp theo đã nói cho tôi biết, nhỏ ta ăn nổi, hơn nữa

lúc ăn xong còn uống thêm hai hộp sữa bò.

  • Được

rồi, bây giờ em có thể nói với anh rồi chứ? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Lau

lau miệng, Trúc Ngọc Anh còn không quên m*t ngón tay, bộ dạng nhìn có vẻ đã thỏa

mãn, cuối cùng nhỏ ta mới nói

  • Anh

Nhất Lượng, xảy ra chuyện lớn rồi!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.