Chương 267: Em biết hắn

Câu

nói của Trúc Ngọc Anh khiến tim tôi hơi giật một cái, con nhóc này chẳng phải

lúc trước nói không có chuyện lớn gì sao? Bây giờ lại nói xảy ra chuyện lớn rồi?

điều lúc này không phải lúc điều tra chuyện đó, tôi vội vàng hỏi Ngọc Anh, rốt

cuộc đã có chuyện gì?

Tôi

bị Ngọc Anh gọi tới khu ngoại ô, lại phải đem nhỏ ta đi ăn uống, tôi phát hiện

hình như mình bị Ngọc Anh dắt mũi đi một vòng, lại chẳng đạt được tin tức gì.

  • Anh

không biết, chị Ngưng sắp bị ép gả cho người khác rồi!

Cuối

cùng Trúc Ngọc Anh cũng nói ra trung điểm của câu chuyện, Trúc Tẩm Ngưng bị ép

kết hôn?

Nhưng

điều này khiến tôi thấy kì lạ, bây giờ đã là thời đại nào rồi, bị ép hôn? Không

phải rất dễ giải quyết sao? Nếu Trúc Tẩm Ngưng không muốn gả, lẽ nào vẫn ép cô

ta phải gả đi?

  • Ai

da! Ép hôn này với ép hôn anh nói không giống nhau, dù sao lần này chị Ngưng

cũng gặp nguy hiểm rồi, chị ấy không thể làm chủ, cho nên mới nhờ em tới tìm

anh, bảo anh tới cứu chị ấy!

Nói

xong, Trúc Ngọc Anh trưng ra bộ mặt đáng thương nhìn tôi, hỏi tôi có thể gọi

cho nhỏ ta thêm hai cái hamburger nữa không?

Tôi

trợn mắt nhìn Ngọc Anh, chắc không phải nó có bệnh gì chứ? Người bình thường ăn

hai cái hamburger là đã no tận mang tai rồi, bây giờ nó lại còn đòi ăn thêm hai

cái nữa?

điều tôi vẫn gọi thêm cho nhỏ ta hai cái hamburger nữa, kế đó hỏi Ngọc Anh, có

thể kể chi tiết hơn cho tôi nghe không?

Lúc

này Trúc Ngọc Anh đang bận ăn hamburger, căn bản không có tâm tư đi quan tâm

tôi.

  • Ngọc

Anh, bây giờ chúng ta có thể nói qua một chút tình hình trước được không?

Hamburger lát nữa ăn cũng được mà?

Nói

xong, Trúc Ngọc Anh lập tức ngẩng đầu lên nhìn tôi, vừa nhai nhồm nhoàm vừa

nói

  • Đúng

rồi, lúc trước quên mất, chị Ngưng nhờ em đưa cho anh một bức thư, em không biết

nói chuyện, anh xem nội dung trong thư là biết liền!

Kế

đó, Trúc Ngọc Anh móc từ trên người ra một lá thư, ném cho tôi, tôi hoàn toàn

đã bị Trúc Ngọc Anh trước mắt đánh bại.

Trúc

Tẩm Ngưng tìm người này, cô ta thật sự có yên tâm không? Lá thư này không phải

từ sớm đã phải lấy ra rồi sao? Vì sao bây giờ mới nhớ ra? Tôi lười so đo với

Trúc Ngọc Anh, trực tiếp mở lá thư ra, bắt đầu đọc.

Sau

khi mở thư ra đọc, tôi cũng đã hiểu, tất cả mọi chuyện là như thế nào.

Trong

thư, Trúc Tẩm Ngưng nói với tôi, cô ta thực ra từ nhỏ đến lớn luôn sống ở nhà

ông bà ngoại, thậm chí từ trước đến nay chưa từng gặp qua ông nội và bố cô ta.

Nhưng

chỉ vài tháng trước, đột nhiên xuất hiện một người đàn ông, nhận là bố cô ta,

muốn đem cô ta về nhà.

Mẹ

cô ta khi ấy cũng đã nói, người này đúng là bố của cô ta, cho nên hai mẹ con cô

ta mới cùng bố qua trở về nhà của ông nội.

Nơi

đó được gọi là làng Lê gia, trong làng vẫn tuân theo những nguyên tắc thời cổ,

thậm chí Trúc Tẩm Ngưng đã tiếp xúc với tu luyện trong nơi này.

Trúc

Tẩm Ngưng nói, lúc mới bắt đầu, cô ta cảm thấy rất tò mò, cũng rất hứng thú với

tu luyện, nhưng hai tháng sau, cô ta bắt đầu cảm thấy ngột ngạt chán nản, muốn

quay trở về thành phố, nhưng lúc này, Trúc Tẩm Ngưng mới phát hiện, cô ta căn bản

không thể trở về nhà.

Bởi

vì cô ta không được ra khỏi làng, người ở trong làng, gần như cả năm đều không

ra ngoài lấy nổi một lần, thậm chí là lâu hơn nữa.

Chuyên

môn có người ra ngoài vận chuyển lương thực và vận dụng, những người làm việc

này thì mới ra khỏi làng, thời gian khác, người trong cả làng Lê gia, đều chỉ

sinh sống ở trong làng.

Trúc

Tẩm Ngưng từng chống lại, nhưng kết quả vẫn không có tác dụng, thậm chí còn bị

bố mình mắng chửi thậm tệ.

Trúc

Tẩm Ngưng từng thử bỏ trốn, nhưng vẫn bị phát hiện, hoàn toàn không thoát nổi

buôn làng này, cuối cùng, bố cô ta tìm cô ta, nói, thân là người của làng, thì

nhất định phải tuân theo quy tắc trong làng.

Bố

của Trúc Tẩm Ngưng còn là thống lĩnh của buôn làng, ông ấy còn nói, đã chọn cho

Trúc Tẩm Ngưng vài nhà chồng, qua mấy ngày nữa sẽ tới làng Lê gia, dùng phương

pháp đấu võ so tài để kén rể.

Kẻ

thắng, sẽ trở thành chồng của Trúc Tẩm Ngưng.

Đối

với sắp đặt của bố, Trúc Tẩm Ngưng đương nhiên không đồng ý, cho nên vẫn có ý định

phản kháng, kết quả vẫn không thành công, thậm chí Trúc Tẩm Ngưng còn bị nhốt lại.

Cuối

cùng, Trúc Tẩm Ngưng đã hoàn toàn hết cách, chỉ đành nghĩ đến tôi, kế đó nói với

bố cô ta mình đã có người trong lòng, cũng là người tu luyện.

Bố

cô ta mới đồng ý, chỉ cần người này chiến thắng được những người còn lại trên đấu

trường, vậy sẽ cho phép cô ta làm theo ý mình.

người trong lòng trong miệng cô ta đương nhiên là tôi rồi, vì vậy Trúc Tẩm

Ngưng hi vọng tôi có thể đi tới làng Lê gia, giúp cô ta, đầu tiên là giúp cô ta

giải thoát, rời được khỏi buôn làng.

Nhưng

để phòng ngừa cô ta bỏ trốn, người trong làng vẫn không cho cô ta ra ngoài, cuối

cùng, Trúc Tẩm Ngưng bèn phái Trúc Ngọc Anh đến báo tin cho tôi.

Lúc

này, tôi nhìn Trúc Ngọc Anh đang ăn hamburger, cũng may con nhóc này không làm

mất lá thư, bằng không tôi thực sự không biết Trúc Ngọc Anh có thể nói rõ ràng

hết mọi chuyện hay không.

Sau

khi đọc xong thư, lòng tôi hơi bất ngờ, không ngờ Trúc Tẩm Ngưng lại có thân phận

thần bí như thế, thảo nào tôi thấy họ của Trúc Tẩm Ngưng rất hiếm thấy, hóa ra

là dân tộc thiểu số.

Trong

thứ cũng đại khái nhắc qua, buôn làng này nằm ở Miêu Cương.

Miêu

Cương là tên gọi chung cho Qúy Châu, Tứ Xuyên, Điền Châu, vân vân thuộc về vùng

Miêu Cương.

Tôi

hỏi Trúc Ngọc Anh một chút, nhỏ ta mới nói với tôi, vị trí của buôn làng nằm ở

Điền Châu, chính là một tỉnh có nhiều dân tộc thiểu số nhất trong cả Trung Quốc,

nhưng trong ấn tượng của tôi, không hề có ấn tượng với buôn làng dân tộc thiểu

số mang tên làng Lê gia.

Tôi

hỏi Trúc Ngọc Anh, bọn họ là người dân tộc gì? Trúc Ngọc Anh lộ ra một nụ cười

đáng yêu, cất tiếng nói, không được phép nói, bằng không nhỏ ta không còn được

chơi game liên quân nữa.

Câu

trả lời của Trúc Ngọc Anh khiến tôi không biết đáp lại thế nào, tôi biết gần

đây game liên quân mobile đang rất hot, nhưng bây giờ tôi mới biết game liên

quân này thực sự đã làm mê muội người chơi, vừa rồi lúc nói, tôi còn nhìn thấy

sự sợ hãi trong đôi mắt Trúc Ngọc Anh.

Con

nhóc này thật sự rất sợ không còn game liên quân để chơi nữa, tôi thật không biết

phải hình dung thế nào nữa rồi.

Thở

sâu một hơi, tôi cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại, sau đó cất tiếng hỏi

Trúc Ngọc Anh

  • Ngọc

Anh, em nói cho anh biết, đây là đấu trường kén rể như thế nào, bao giờ thì bắt

đầu?? chắc thời gian em cũng phải biết chứ đúng không?

Trúc

Ngọc Anh nghĩ ngợi, nói hình như là còn một tuần nữa, tôi gật đầu, còn một tuần

nữa? vậy không còn nhiều thời gian.

Tận

dụng mấy ngày này để chuẩn bị một chút, còn về chuyện theo dõi đám người kia,

chỉ e phải tạm thời bỏ ra đằng sau.

Nhưng

bỗng lúc này, mắt tôi hơi sáng lên, đột nhiên nghĩ tới nội dung cuộc nói chuyện

của bọn chúng mà tôi từng nghe thấy. sau đó liên kết lại với những gì vừa đọc

trong thư.

Thiếu

chủ của đám người đó cũng đã nói, lần này tới, là vì chủ gia nhiều thêm một vị

thiên kim tiểu thư, kế đó, người của chủ gia cũng đã thông báo với những nhà

khác, tụ họp lại tiến hành tổ chức đấu trường kén rể.

Trong

này có thể hiểu rõ, chủ gia, chính là chủ đạo của những gia tộc còn lại, mà hiện

tại gặp phải chuyện của Trúc Tẩm Ngưng.

Lẽ

nào, hai chuyện này có liên quan với nhau?

Tôi

nhìn Trúc Ngọc Anh, vốn dĩ muốn hỏi vài câu, nhưng lại không biết nhỏ ta có thể

nói dễ hiểu chút được không.

điều vì kiểm chứng, tôi vẫn quyết định hỏi Trúc Ngọc Anh, nghĩ một lát, tôi cất

tiếng hỏi

  • Đúng

rồi Ngọc Anh, em có biết, ngoài buôn làng của bọn em ra, còn có những buôn làng nào khác không?

Trúc

Ngọc Anh đang nhai hamburger nhóp nhép bỗng khựng lại, sau đó nói

  • Có rất

nhiều buôn làng chứ, bên cạnh buôn làng của bọn em còn có rất nhiều buôn làng của

các dân tộc thiểu số khác, anh Nhất Lượng, anh chưa đi học bao giờ à? Điền Châu

là tỉnh có nhiều dân tộc thiểu số nhất đấy!

Ờ…

Chưa

đi học bao giờ? Ông nội nó, anh đây là sinh viên đại học đấy! con nhóc nhà em

dám nói đến chuyện này mà anh cũng không biết? haizzz! Thôi, xem ra vẫn chưa hiểu

ý tôi muốn hỏi.

Nghĩ

thêm một lúc, lại lên tiếng hỏi Trúc Ngọc Anh

  • Ý anh

nói là những buôn làng có liên quan với buôn làng của em, ví dụ như người lãnh

đạo buôn làng em, còn lãnh đạo những

buôn làng dưới chướng nào khác không?

Lần

này sau khi hỏi xong, liền đưa mắt nhìn Trúc Ngọc Anh, con nhóc này vừa nhai một

miếng thịt gà rán, vừa rơi vào trong trầm tư, rất lâu sau, nhỏ ta vẫn chưa lên

tiếng.

Trong

lòng không khỏi cảm thấy thất vọng, xem ra Trúc Ngọc Anh không biết gì rồi, bây

giờ, tôi cũng từ bỏ, bèn cất tiếng nói

  • Thôi

thôi, nếu em không nhớ ra, thì đừng cố nhớ làm gì nữa!

Nhưng

khi tôi nói xong, lại thấy Trúc Ngọc Anh như đã nhớ ra điều gì.

  • ồ ồ,

em nhớ ra rồi, hình như em láng máng nghe thấy A công* và A tía nói chuyện, nói

làng chúng em là chủ gia của tất cả các buôn làng khác.

Câu

nói của Trúc Ngọc Anh khiến tôi cả kinh, sau đó lòng bỗng thấy vui mừng, đủ rồi,

chỉ cần hai chữ ‘chủ gia’ đã đủ chứng minh.

Không

sai, chủ gia trong miệng đám người kia, chính là buôn làng của Trúc Ngọc Anh

trước mặt đây, làng Lê gia!

  • Đi,

đi theo anh!

Tôi

dùng một tay bắt lấy Trúc Ngọc Anh, kéo nhỏ ta đi ra ngoài.

  • Á á,

anh Nhất Lượng, hamburger của em, em còn chưa ăn xong mà!

Trúc

Ngọc Anh gào thét thảm thiết, nhưng tôi không có thời gian quan tâm điều ấy, kế

đó, tôi bắt xe, đưa Trúc Ngọc Anh vào căn phòng giám sát.

Nhìn

thấy tôi đột nhiên đem theo một người khác đến, Hoàng Tiểu Tiên nhíu chặt mày

nhìn tôi, hỏi tôi con nhóc này là ai?

Tôi

chưa kịp giải thích, đã cảm thấy cả người Hoàng Tiểu Tiên toát ra luồng khí lạnh

toát, phóng thẳng tới chỗ tôi và Trúc Ngọc Anh.

Thấy

vậy tôi cả kinh, trực tiếp đứng chắn trước mặt Trúc Ngọc Anh.

  • Chị

Tiểu Tiên, chị làm gì thế?

Thấy

Hoàng Tiểu Tiên làm vậy, tôi vội vàng hô lớn, mặt Hoàng Tiểu Tiên lạnh như băng

nhìn chằm chằm Trúc Ngọc Anh sau lưng tôi, lạnh giọng nói

  • Em mau

tránh ra, trên người con nhóc này có mùi giống với đám người kia, em bị người

ta chơi một vố rồi!

Nghe

vậy, cả người tôi cứng đờ, nhìn Trúc Ngọc Anh sau lưng, cùng với đám người kia?

Tôi biết Hoàng Tiểu Tiên đang nói đám người chúng tôi đang theo dõi, Trúc Ngọc

Anh là người của bọn chúng? Tôi bị chơi một vố?

Nhưng

khi tôi quay đầu sang nhìn Trúc Ngọc Anh, phát hiện mặt nhỏ ta vô tội, nhìn

chúng tôi, tôi nhìn Hoàng Tiểu Tiên, cất tiếng hỏi

  • Nhưng

tại sao em lại không cảm nhận thấy khí mùi trên người con bé?

  • Đó là

bởi vì thực lực của nó đã bị phong lại, thực lực của em thì quá yếu, mới không

cảm thấy!

Tiếng

nói như băng của Hoàng Tiểu Tiên lại vang lên.

điều khi Hoàng Tiểu Tiên nói xong, Trúc Ngọc Anh lại cười cười

  • Ý ý,

chị gái này không ngờ lại nhìn được ra thực lực của em bị phong ấn lại rồi? đều

tại A tía, nói mình quá nghịch ngợm, hừ!

Lúc

này tôi mới phản ứng lại, nhìn Hoàng Tiểu Tiên nói

  • Chị

Tiểu Tiên, đúng là khí mùi của con bé giống với đám người kia, nhưng nó không

phải cùng một giuộc với đám người đó, mà là người của chủ gia.

Tôi

giải thích một lượt toàn bộ sự tình cho Hoàng Tiểu Tiên nghe, sau khi nghe

xong, khí thế trên người Hoàng Tiểu Tiên mới dịu bớt đi nhiều. thấy vậy, lòng

tôi cũng yên tâm hơn.

  • ồ ồ,

nhìn không ra nha, thằng nhóc này cũng có nhiều tiểu tình nhân quá nhỉ!

Tôi

nói với Hoàng Tiểu Tiên chuyện Trúc Tẩm Ngưng, chị ta lại cười nhạt nhìn tôi,

giọng nói có chút châm chọc.

Tôi

xoa xoa mũi, muốn giải thích gì đó với Hoàng Tiểu Tiên, lại không biết phải nói

gì, chính vào lúc này, trong phòng đột nhiên vang lên tiếng nói của Trúc Ngọc

Anh.

  • Em

biết hắn!

Nghe

vậy, tôi và Hoàng Tiểu Tiên cùng quay đầu lại nhìn, thấy Trúc Ngọc Anh đang

nhòm qua kính viễn vọng, nhìn về phía đối diện!

Chú

thích *A công: ý chỉ ông nội

*A tía: ý chỉ bố

Vì đây là cách xưng hô đặc trưng của

vùng đó, nên mình sẽ tôn trọng và dịch đúng như vậy nha ^^

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.