Chương 67: Săn sóc

Thiện Năng bình tĩnh trở lại, phân phó

nữ ni vừa tới: “Ngẩn người cái gì, vội gì thì làm đi.” Nói xong, liền đứng

trước chỗ để nồi.

Mọi người ai làm việc người nấy, những

chiếc bánh bao lại tiếp tục được chuẩn bị. Nhạc đệm không thoải mái vừa phát

sinh, giống như chưa xảy ra.

Mộ Niệm Xuân phân phó Thạch Trúc đem số

bánh bao vừa làm đem hấp, sau đó đứng coi.

Thiện Năng đã có thể cùng nàng nói

chuyện, động tác trên tay cũng chậm đi một ít.

Từ trù phòng đi ra, đã là canh ba giờ

dậu.

Trời đã tối, cũng may có ánh trăng sáng,

chiếu rọi con đường nhỏ trong Từ Vân am.

Mộ Niệm Xuân bước được vài bước, chợt

phát hiện phía trước có một thân ảnh, không khỏi dừng bước. Đang muốn hỏi đối

phương là ai, thân ảnh đó đã đi tới.

Bóng dáng đó càng lúc càng gần, thiếu

niên thanh tú quen thuộc dần dần rơi vào mắt.

“Biểu muội”, đại khái có lẽ do bóng đêm,

Trương Tử Kiều có vẻ đỡ e thẹn hơn bann gày, ánh mắt trong suốt hiện lên sự ấm

áp cùng lo lắng: “Nghe cô nói muội tới trù phòng. Ta không yên lòng nên ở đây

chờ muội.”

Mộ Niệm Xuân nao nao, một điểm ấm áp

dâng lên, nhanh chóng lan tỏa toàn thân. Nàng nhìn thiếu niên thanh tú dưới ánh

trăng, thản nhiên cười: “Biểu ca phí công rồi. Có gì đâu, bắt biểu ca đợi thật

lâu.”

Trên đầu Trương Tử Kiều đã phủ một lớp

sương, hiển nhiên đã chờ khá lâu, miệng lại nói: “Ta chờ chưa bao lâu.”

Mộ Niệm Xuân không vạch trần hắn, thuận

miệng nói: “Chờ không lâu thì tốt. Chúng ta về thôi, nếu không mẹ lại lo lắng.”

Trương Tử Kiều cười đồng ý, yên lặng

cùng Mộ Niệm Xuân sánh vai. Như xưa, đi cạnh nhau, có thể trò chuyện với nhau.

Cũng như năm ấy, hắn vẫn là thiếu niên

thuần phác khiêm tốn thủ lễ.

Khóe mắt Mộ Niệm Xuân hơi ánh lên, ngắm

gò má phiếm hồng của hắn, cảm thấy rất quen thuộc. Bản thân nàng cũng thật sự

nở nụ cười.

Trương Tử Kiều nghe tiếng cười thanh

thúy, tim liền đập nhanh, vội nhìn nàng một cái. Dưới ánh trăng, nụ cười kia

như phát ra lấp lánh. Hắn không dám nhìn tiếp, vội rời mắt đi.

“Biểu ca, muội là hổ sao?” Mộ Niệm Xuân

cười hỏi.

Trương Tử Kiều vội nói: “Đương nhiên

không phải. Sao biểu muội lại hỏi như vậy?”

Mộ Niệm Xuân cố ý thở dài: “Nếu muội

không phải là hổ, cũng không ăn thịt người, vì sao lại không đi cạnh muội?”

Trương Tử Kiều hơi hơi hồng má, cố lấy

dũng khí đến gần. Vốn dĩ cách nhau hai thước, giờ biến thành một thước. Vẫn là

đúng cự li thủ lễ, tuy nhiên, cũng đã thân cận hơn.

Mộ Niệm Xuân biết da mặt hắn mỏng, không

đùa nữa, khôi phục ngữ khí bình thường hỏi: “Huynh ở Từ Vân am có thoải mái

không?”

Trương Tử Kiều cũng tự tại không ít,

cười đáp: “Chỗ này thanh tĩnh tự tại, mỗi ngày nghe kinh Phật cùng ôn tập bài

vở, học tốt hơn ở nhà.” Nói xong, e ngại Mộ Niệm Xuân đa tâm, lập tức lại giải

thích: “Kỳ thật, gia học ở nhà không tính là nghiêm khắc. Nhưng ai nấy cũng đều

siêng năng, ta không dám buông lỏng, phải dụng công gấp bội.”

Bình tâm mà luận, Trương Tử Kiều mặc dù

hảo học siêng năng nhưng tư chất không tính là xuất chúng, còn kém xa Mộ Trường

Hủ. Cho dù hơn huynh đệ Mộ Trường Bách, Mộ Trường Đồng chi thứ hai nhưng vẫn là

áp lực với hắn.

Mộ Niệm Xuân cười an ủi: “Đại đường bá

tính tình nghiêm khắc, yêu cầu học hành nghiêm túc. Huynh mới tới hơn một

tháng, có thể hoàn toàn thích ứng là tốt rồi.”

Trong lòng Trương Tử Kiều cảm động, thấp

giọng nói: “Biểu muội, cảm ơn muội an ủi. Nói thật, hơn một tháng nay, ta luôn

căng thẳng, vậy nên biểu hiện không tốt, khiến cô dượng thất vọng, cũng sợ cha

mẹ ở Thanh Trì xa xôi thất vọng.”

“Nào đâu có.” Mộ Niệm Xuân mỉm cười,

trong mắt là sự cổ vũ: “Không ngại chăm chỉ học tập, đại đường bá đối với huynh

không biết có bao hài lòng, trước mặt cha mẹ thường khen huynh. Mẹ rất tự hào,

cha cũng cảm thấy cao hứng trong lòng.”

Trên đời này, không ngôn ngữ nào có thể

hơn một câu khen ngợi.

Hai mắt Trương Tử Kiều sáng lên, khuôn

mặt có niềm tự tin.

“Biểu ca, huynh nhớ cậu mợ sao?” Xa nhà,

một mình đọc sách ở kinh thành, nhớ người nhà là không tránh được.

Trương Tử Kiều ừ một tiếng, có chút

ngượng ngùng thừa nhận: “Mẹ vừa đi vài ngày, ta nửa đêm khóc một trận.”

Thạch Trúc vẫn theo sau nhịn không được,

bật cười một tiếng.

Khuôn mặt Trương Tử Kiều nóng bừng.

Mộ Niệm Xuân nhìn Thạch Trúc một cái

cảnh cáo, Thạch Trúc nhún vai, lùi lại hai bước. Như vậy sẽ không nghe thấy

biểu thiếu gia nói chuyện cùng tiểu thư, cũng không phải nhịn cười!

Rất nhanh đi tới viện.

Trương Tử Kiều dừng ở cửa viện: “Biểu

muội, ta không tiễn nữa.” Miễn cho Mộ Nguyên Xuân cùng Mộ Uyển Xuân thấy mình

cùng biểu muội ở cùng một chỗ.

Mộ Niệm Xuân cười: “Không còn sớm, huynh

cũng ngủ sớm đi, đừng thức khuya đọc sách.”

Trương Tử Kiều thuận miệng ừ, hiển nhiên

là có lệ.

Hắn vẫn như vậy, tính khí ôn hòa, nhưng

khi nào đã quyết định việc gì, liền dị thường cố chấp.

Mộ Niệm Xuân không nhiều lời, nhìn bóng

Trương Tử Kiều đi khuất, sau đó mới xoay người tiến vào viện. Viện này không

lớn, các gian phòng gần nhau, Mộ Niệm Xuân trở về, tự nhiên Mộ Nguyên Xuân, Mộ

Uyển Xuân cũng biết.

Mộ Nguyên Xuân đứng ở cửa sổ, nhíu mày.

Mộ Niệm Xuân không phải là thích biểu ca

La Ngọc sao? Sao lại thân cận cùng Trương Tử Kiều? Là cố ý làm mình mất cảnh

giác sao?

Tự cho mình là thông minh, không đây lại

chính là khuyết điểm!

Mộ Uyển Xuân nhìn một màn này, cười hì

hì, nháy mắt mấy cái: “Hảo một đôi thanh mai trúc mã dưới ánh trăng!”

Tâm tình Mộ Niệm Xuân rất tốt, không

thèm để ý: “Muộn rồi, sao tỷ còn chưa ngủ?”

Mộ Uyển Xuân không nghe được câu trả lời

mong muốn, đành nhún vai: “Một ngày nghe kinh Phật đến buồn ngủ, giờ sao còn

ngủ được nữa. Muốn tìm muội giải sầu, muội lại đi trù phòng đến giờ mới về. Nói

cho ta xem, ngày hôm nay muội học được cái gì?”

Mộ Niệm Xuân thuận miệng cười nói: “Mới

một ngày, muội mới chỉ xem, làm sao có thể học được cái gì?”

Lời này có chút không thật. Mặc dù không

đủ để học cái gì, nhưng cả ngày hôm nay quan sát nghiền ngẫm, nàng thu hoạch

không ít.

Quy tắc chân thật nhất, phát huy được

hết hương vị nấu ăn mới là cảnh giới cao nhất của trù nghệ.

Mộ Uyển Xuân không nghi ngờ nàng, cười

nói: “Đồ ăn chay Từ Vân am khó nói lá mỹ vị. Rõ ràng đều là thức ăn bình

thường, cũng không phải thứ gì đặc biệt, nhưng lại có cảm giác không nói nên

lời, ăn rất hợp miệng.”

Đúng vậy! Càng khó được chính là, một

người phải phụ trách thức ăn từ cao tới thấp trong Từ Vân am. Giờ ăn trưa chỉ

ăn một đĩa rau xào. Trong tình huống như vậy, vẫn có thể đứng vững được. Cho dù

là ngự trù trong cung cũng không làm được điểm này.” Mộ Niệm Xuân thở dài từ

tận đáy lòng nói.

Điểm này khiến nàng thực sự kính phục.

Nếu chỉ làm một bàn thức ăn, nàng tự

thấy tuyệt không kém Thiện Năng. Nhưng xào rau liên tục không ngừng, không chỉ

khảo nghiệm thể lực người nấu, càng khảo nghiêm sự kieenn hẫn. Việc này nàng

không thể theo kịp Thiện Năng.

Nghe nói chưởng trù Thiện Năng ở Từ Vân

am đã mười năm, ngày thường trừ lúc tu hành thì đều ở trù phòng, không tiếp xúc

với người ngoài.” Mộ Uyển Xuân hiển nhiên thấy hứng thú với vị Thiện Năng thần

bí này, lén nghe ngóng từ một tiểu ni cô: “Nghe nói bà ấy tính tình có chút cổ

quái quái gở, không nên thân cận. Hôm nay muội gặp bà ấy, cảm giác thế nào?”

Mộ Niệm Xuân đạm mạc nói: “Tính tình bà

ấy xác thật không được tốt lắm.”

Mộ Uyển Xuân hứng thú truy vấn: “Bà ấy

bao nhiêu tuổi? Bộ dạng thế nào?”

“Đại khái hơn ba mươi tuổi, tướng mạo

cũng bình thường.” Mộ Niệm Xuân cố ý che giấu dung mạo kinh diễm cùng khí chất

phi phàm của Thiện Năng.

Dù sao với tính tình Mộ Uyển Xuân, tuyệt

sẽ không cố ý chạy đến trù phòng xem bộ dạng Thiện Năng như thế nào.

Nàng nói vậy, quả nhiên hứng thú của Mộ

Uyển Xuân với Thiện Năng gần như mất hết. Ngẫm lại cũng là, một nữ ni trung

niên thì có gì đặc biệt.

Tâm tư Mộ Uyển Xuân lại đặt lên vị khách

quý mới đến Từ Vân am: “Chạng vạng, Từ Vân am đón một vị khách quý thần bí!

Diệu Vân đại sự tự mình đón chào!”

Nữ quyến Mộ gia tới, Diệu Vân đại sự

không đón. Vị khách quý này rốt cuộc là thần thánh phương nào, có thể khiến

Diệu Vân đại sư tự mình chào đón?

Trong đầu Mộ Niệm Xuân hiện lên một ý

niệm, nhịn không được nhíu mày.

Không phải là người trong cung chứ.

“Tứ muội, muội nói xem rốt cuộc thân

phận vị khách quý này là thế nào?” Mộ Uyển Xuân tò mò đoán: “Là nữ quyến nhà

huân quý trong kinh thành, hay hoàng thân quốc thích? Nói không chừng là phi

tần nương nương.”

Mộ Niệm Xuân cười ngắt lời Mộ Uyển Xuân “Mặc kệ khách quý này là ai, tóm lại thân phận tôn quý bất tầm thường, chúng ta

nên tránh xa một chút là được.”

Đến Từ Vân am hai ngày, chỉ cần ba ngày

nữa an phận là được, không nên làm ra chuyện phiền toái. Nàng có bóng ma đối

với hai chữ hoàng cung, chỉ cần dính tới hoàng cung, vẫn nay tỏ lòng kính trọng

từ xa.

Mộ Uyển Xuân phẫn nộ trừng mắt nhìn nàng

một cái: “Phải phải phải, muội lúc nào cũng an phận. Quên đi, không muốn nói

với muội nữa.” Nói xong, liền xoay người về phòng.

Tính tình dễ kích động!

Mộ Niệm Xuân nhún vai, không để trong

lòng. Dù sao với tính khí Mộ Uyển Xuân, cũng không giận được bao lâu, nhiều

nhất sáng mai liền nhịn không được chạy tới nói chuyện với nàng,

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.