Chương 58: Điểm bát

“Sao cha con có thể đối xử với ta

như vậy! Ta rốt cuộc làm sai gì chứ, hắn lại có thể sai hạ nhân tới làm mất mặt

ta.” Trương Thị sáng sớm đã chạy tới chỗ nữ nhi khóc lóc kể lể.

Đương nhiên là có! Hơn nữa còn là

lỗi lầm lớn đặc biệt!

Cho dù phải đối phó Mộ Nguyên

Xuân, cũng không đáng dùng tới biện pháp cấp thấp này. Chỉ cần Mộ Nguyên Xuân

cao siêu trở cổ tay, làm bộ vừa khóc vừa thông suốt, đủ khiến cha sinh ra suy

nghĩ rồi đối với kế thất bất mãn!

Luận về tranh thủ sự đồng tình,

Trương Thị có phi ngựa cũng không theo kịp Mộ Nguyên Xuân.

Mộ Niệm Xuân nghĩ nhưng không nói,

ngoài miệng an ủi: “Mẹ, mẹ đừng khóc nữa. Có thể đột ngột hôm qua cha có việc

nên mới ngủ ở thư phòng, không phải cố ý làm mẹ khó chịu.”

“Sáng sớm nay ta đi thư phòng,

nghĩ muốn hầu hạ ông ấy rửa mặt chải đầu thay quần áo, nhưng ông ấy không thèm

nhìn.” Trương Thị ủy khuất nói, nghĩ đến khó chịu buổi sáng là lại đỏ mắt: “Ta

thật không nghĩ ra, rốt cuộc vì gì mà ông ấy giận ta.”

Mộ Niệm Xuân âm thầm thở dài.

Trương Thị không hề ngu ngốc,

nhưng từ lúc lập gia đình tới giờ thập phần thuận lợi, không có kinh nghiệm

trải qua thê thiếp tranh đấu, không có thủ đoạn gì.

“Chắc chắn là cha đã giáo huấn Mộ

Nguyên Xuân, chị ta chẳng những không biện giải mà ngược lại vừa ủy khuất khóc

vừa làm bộ hiểu rõ. Cha mềm lòng nhuyễn tai, đương nhiên tâm mềm, và rồi trút

giận lên mẹ.” Mộ Niệm Xuân lạnh nhạt nói ra ngọn nguồn.

Trương Thị sửng sốt, ngừng cả

khóc: “Con, làm sao con biết?”

Mộ Niệm Xuân khẽ nhếch môi: “Không

phải quá rõ ràng rồi sao? Cha đi Thưởng Mai uyển, sau lại đi thẳng tới thư

phòng. Nếu không phải Mộ Nguyên Xuân giở trò quỷ, ai còn có thể?”

Đúng vậy! Không phải Mộ Nguyên

Xuân còn có thể là ai?

Trương Thị bỗng nhiên đứng lên,

trong mắt bn r tức tối: “Đáng giận thật! Ta phải đi tìm Mộ Nguyên Xuân tính

sổ!” Chân vừa bước đã bị một bàn tay nhỏ bé kéo lại.

Mộ Niệm Xuân không còn lựa chọn,

nói thẳng: “Mẹ, mẹ không rút ra được bài học sao. Chị ta ở trước mặt cha khóc

lóc, cha mềm lòng nên giận mẹ, nếu mẹ lại đi tìm chị ta làm ầm lên. Không phải

những lời chị ta nói là thật sao? Trong lòng cha sẽ nghĩ như thế nào?”|

Lời này, giống như một chậu nước

lạnh. Lửa giận trong lòng Trương Thị nhất thời bị tiêu diệt, không tự giác thu

hồi bước chân.

Mộ Niệm Xuân lại tiếp lời: “Càng

tức giận, càng phải bình tĩnh nhìn nhận. Như vậy mới có thể thấy rõ nhược điểm

đối phương, sau đó tìm ra chỗ tốt nhất phản kích, một tiễn trúng đích. Không để

cho chị ta có cơ hội đáp trả.”

Đây mới là cảnh giới cao nhất

trạch đấu.

Trương Thị không nói được lời nào,

kinh ngạc nhìn Mộ Niệm Xuân. Một cảm giác kỳ lạ nổi lên trong lòng. Ánh mắt sắc

bén tỉnh táo này là của tiểu nữ nhi mình sao?

Dung mạo quen thuộc nhưng ánh mắt

kia thật xa lạ.

Mộ Niệm Xuân nhìn rõ kinh nghi

cùng chấn động trong mắt Trương Thị nhưng nàng không né tránh ánh mắt đó. Nàng

không có khả năng che giấu bản tính thật trước mặt Trương Thị mãi mãi. Hơn nữa,

muốn thay đổi vận mệnh kiếp trước, Trương Thị cũng phải trưởng thành lên.

Đây đúng là vừa dịp, để Trương Thị

nhận rõ nàng, cũng để Trương Thị biết sự lợi hại thật sự của Mộ Nguyên Xuân.

Lúc này chắc chắn Trương Thị sẽ

chấn kinh, thậm chí có chút sợ hãi. Bất quá, Trương Thị rất nhanh sẽ thông

suốt.

Trên đời này, mặc kệ tình hình thế

nào đi nữa, người duy nhất tin tưởng nàng, yêu thương nàng vô điều kiện, chỉ có

Trương Thị.

Quả nhiên. Trương Thị rất nhanh

bình tĩnh, nghiêm túc gật đầu.

Mộ Niệm Xuân thở phào, đến giờ

phút này, nàng mới phát hiện lòng bàn tay mình có chút ẩm ướt.

Mộ Niệm Xuân tiếp tục nói: “Mẹ, Mộ

Nguyên Xuân mặc dù rất lợi hại, nhưng chị ta cũng là bậc dưới. Mẹ là mẫu thân.

Chị ta là nữ nhi, một chữ hiếu đủ áp trụ chị ta. Mẹ phải biểu hiện khí độ quan

tâm của mẫu thân, để kẻ khác không thể chê trách. Về chuyện tranh đấu, giao cho

con là được.”

Trương Thị bình tĩnh nói: “Hảo,

lần này ta nghe con.” Lại tiếp: “Nhưng cha con thì thật khó để mà nguôi. Lại

còn cố ý dùng Thụy Hương chọc tức ta.”

“Tính tình của cha mẹ còn chưa rõ

sao? Chỉ cần nghiêng đầu rơi nước mắt, cha tự nhiên mềm lòng.” Mộ Niệm Xuân

cười nói: “Thụy Hương nếu dám được sủng sinh kiêu, cha là người đầu tiên không

vui, làm sao đến mẹ động thủ.”

Đây là sự thật. Tính tình Mộ Chính

Thiện rất cứng nhắc, lại nặng nhất gia phong, tuyệt không dung chuyện được sủng

sinh kiêu.

Trương Thị được Mộ Niệm Xuân an ủi

một hồi, tâm tình tốt lên không ít.

“Phu nhân, đại tiểu thư tới thỉnh

an người.” Bạch Lan bẩm báo.

Trương Thị theo phản xạ muốn nói

không gặp, Mộ Niệm Xuân nhẹ nhàng ho khan một tiếng.

“Cho nó vào đi.” Trương Thị lập

tức sửa lại lời.

“Nữ nhi kiến quá mẫu thân.” Mộ

Nguyên Xuân đi vào hành lễ, khóe môi mỉm cười, khiêm tốn cung kính, không có

nửa điểm thất lễ.

Trương Thị vốn hết sức kiềm chế

tức giận xuống, nhìn thấy Mộ Nguyên Xuân giả tạo như thế, lại bắt đầu sôi sục.

Mộ Niệm Xuân cười nhìn nàng một cái, trong mắt hàm chứa nhắc nhở.

Trương Thị hít sâu một hơi, tươi

cười: “Mau miễn lễ.”

Mộ Nguyên Xuân giật mình. Trương

Thị vì sao không tức giận? Làm sao có thể?

Đêm qua một màn khóc lóc của cô ta

khiến Mộ Chính Thiện tức giận Trương Thị, không quay về phòng nghỉ ngơi mà đi

thư phòng. Trương Thị mất mặt, không biết tức giận ra thế nào. Cô ta sáng ra cố

ý đi thỉnh an Trương Thị, chính là muốn xem trò hay.

Nếu Trương Thị có biểu hiện gì

không hay, thì đó chính là kế mẫu lòng dạ hẹp hòi, mình sẽ là nữ nhi đáng

thương chịu nhẫn nhục. Tâm Mộ Chính Thiện hướng ai, không nói cũng biết.

Nhưng mà phản ứng của Trương Thị

lại ngoài dự đoán của mọi người.

Trên mặt Mộ Nguyên Xuân hiện lên

một tia áy náy: “Mẫu thân, tối hôm qua phụ thân tới Thưởng Mai uyển hỏi han nữ

nhi, không biết vì sao lại sinh ra hiểu lầm với mẫu thân, tức giận đùng đùng bỏ

đi. Không biết sau có cãi cọ với mẫu thân?”

Một đao xuyên tim, đúng là Mộ

Nguyên Xuân cao tay!

Trương Thị âm thầm cắn răng, ngoài

cười nhưng trong không cười nói: “Tối qua phụ thân con ngủ ở thư phòng, vẫn

chưa ầm ĩ với ta.”

Mộ Nguyên Xuân muốn nói lại thôi,

biểu lộ đã biết rõ, khiến kẻ khác càng tức giận. Trương Thị nhanh chóng nội

thương, đang muốn nói thì giọng nói Mộ Niệm Xuân đã vang lên.

“Đại tỷ, sao hôm nay không thấy

Liên Kiều tới đây cùng tỷ?”

Một câu nói nhẹ như lông hồng của

Mộ Niệm Xuân nhanh chóng khiến nụ cười trên mặt Mộ Nguyên Xuân biến mất.

Liên Kiều từ tám tuổi đã bắt đầu

hầu hạ bên cạnh Mộ Nguyên Xuân, sáu năm nay, sớm thành thân tín bên cạnh cô ta.

Chuyện gì Mộ Nguyên Xuân làm cũng không giấu Liên Kiều. Mộ Nguyên Xuân âm thầm

chuẩn bị bài thơ vịnh hoa sen, Liên Kiều cũng biết.

Hà Hoa yến hôm qua, bài thơ này

lại phát ra từ miệng Mộ Niệm Xuân, Mộ Nguyên Xuân không kịp trơt tay, tâm tình

cực kỳ tồi tệ. Mà tất cả chỉ có một lời giải thích. Có người bên cạnh cô ta bị

Mộ Niệm Xuân thu mua, âm thầm báo nhất cử nhất động của cô ta cho Mộ Niệm Xuân.

Rốt cuộc là ai? Chỉ cần dùng đầu

nghĩ một chút là có thể đoán được. Trừ Liên Kiều biết tất cả bí mật của cô ta,

còn có thể có ai?

Tối qua chất vấn, Liên Kiều tất

nhiên không thừa nhận, quỳ gối khóc trước mặt cô ta rất lâu: “Tiểu thư, nô tỳ

đối với người một mảnh trung tâm, không làm nửa điểm có lỗi. Nếu nô tỳ có dị

tâm, nô tỳ chết không được tử tế.”

Liên Kiều khóc thảm thiết cũng

không khiến cô ta động lòng. Cô ta lạnh lùng nói: “Nếu không phải ngươi thì là

ai? Ta chỉ viết một lần, sai ngươi đọc. Chỉ có một mình ngươi biết, vì gì Mộ

Niệm Xuân cũng biết, đi đọc ở Hà Hoa yến?”

Liên Kiều trăm lời thề thốt, đập

đầu rất mạnh, thậm chí trán rỉ máu, nhìn rất đáng sợ.

Mộ Nguyên Xuân không hề mềm lòng,

lạnh lùng nói: “Ngươi về phòng, không có phân phó của ta, không được ra ngoài

nửa bước.”

Liên Kiều nghe lời này, tâm rớt

xuống vực. Hầu hạ tiểu thư nhiều năm, tính tình tiểu thư thế nào bản thân biết

rõ nhất. Nhìn thì ôn nhu nhưng rất cố chấp lạnh lùng. Quyết định rồi, sẽ không

bao giờ dao động.

Liên Kiều bị giam lỏng trong

phòng, nha hoàn hôm nay theo hầu Mộ Nguyên Xuân là Đỗ Quyên.

Mộ Niệm Xuân như không biết gì, cố

ý hỏi đau Mộ Nguyên Xuân: “Hằng ngày đại tỷ đều dẫn theo Liên Kiều, sao hôm nay

lại là Đỗ Quyên? Liên Kiều bị ốm sao!”

Chuyện xảy ra ở Hà Hoa yến hôm

qua, Mộ Nguyên Xuân ăn quả đắng như vậy, tất nhiên nghi ngờ người bên cạnh. Hôm

nay không thấy Liên Kiều, hiển nhiên, sự nghi ngờ của Mộ Nguyên Xuân đổ lên đầu

nha hoàn này.

Mộ Nguyên Xuân cười cười, giọng

nói lộ ra lãnh ý: “Sao hôm nay tứ muội lại quan tâm tới nha hoàn bên cạnh ta?

Nếu Liên Kiều biết được, trong lòng sẽ rất cảm động.”

Mộ Niệm Xuân làm như không nghe ra

ẩn ý của cô ta, cười đáp: “Đại tỷ nói lời này thật khách khí. Chúng ta là tỷ

muội. Quan tâm tới người bên cạnh tỷ, không phải là quan tâm tỷ sao?”

Mộ Nguyên Xuân cười lạnh một

tiếng: “Người bên cạnh ta, ta tự quản giáo tốt, không phiền tứ muội quan tâm.”

Mộ Nguyên Xuân cố ý nhíu mày một

cái, trong lòng thầm cười lạnh.

Đối phó với người thông minh, sẽ

dùng biện pháp thông minh hơn. Mộ Nguyên Xuân hoài nghi Liên Kiều, nàng không

ngại thêm dầu, diệt trừ một cánh tay của Mộ Nguyên Xuân.

Trương Thị căn bản nghe không hiểu

rốt cuộc hai người nói gì.

Nhưng nhìn Mộ Nguyên Xuân ẩn nhẫn

cố giấu tức giận, lại nhìn Mộ Niệm Xuân bình thản ung dung, trong lòng nàng

bỗng nhiên có chút tư vị phức tạp không nói nên lời.

Đối phó Mộ Nguyên Xuân, xác thật

không cần nàng ra tay.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.