Chương 52: Cao thấp

Người có tài vừa ra tay, lập tức

bộc lộ.

Những đầu ngón tay Mộ Nguyên Xuân

lướt trên dây đàn, liên tiếp tạo ra những âm thanh mềm mượt. Khi thì như tiếng

nước suối róc rách, khi giống như tiếng trong trẻo nơi núi cao, khi lại dịu

ngọt như làn gió.

Đúng là thập đại cầm khúc Bình sa

lạc nhạn!

Mọi người đều rung động.

Thái tử phi cũng là cao thủ cầm

nghệ, nghe cầm khúc tinh diệu như vậy, không khỏi âm thầm tán thở một tiếng.

Một khúc cầm khó như thế, không có bảy tám năm khổ công luyện tập tuyệt đối

không thành. Mộ Nguyên Xuân tuổi như vậy đã có thể cầm nghệ như thế, thật là

khó thấy.

Mộ Uyển Xuân ghen ghét, hừ một

tiếng: “Mỗi ngày ở trong viện trộm khổ luyện Bình sa lạc nhạn, nguyên lai là

thế này. Trịnh nương tử cũng thật bất công, chỉ dạy riêng tỷ ấy khúc này.”

Lời vừa dứt, Mộ Niệm Xuân liền

dứng dậy.

Mộ Uyển Xuân ngẩn ra, theo phản xạ

nhướn mày: “Muội muốn làm gì?”

Mộ Niệm Xuân cười đáp: “Muội đã

làm xong, dĩ nhiên là dâng lên thái tử phi nhìn.” Nói xong, liền đoan trang

bưng khay đi lên giữa.

Mộ Uyển Xuân: “…”

Mộ Nguyên Xuân đang đàn, thế này

thích hợp sao?

Mộ Niệm Xuân cười khanh khách đứng

ở chính giữa.

Thân ảnh màu vàng vừa hiện ra, ánh

mắt mọi người đều tập trung lại, từ từ chuyển tới thứ trong tay nàng.

Tầng tầng lớp lớp hoa sen xinh

đẹp, những cánh hoa trắng muốt, lá xanh mởn, hoặc đang nở rộ, hoặc đang chúm

chím, tất thảy tinh xảo như được đúc lên. Bên cạnh là một lương đình bé tí hon

được làm từ cà tím, đây là phiên bản thu nhỏ của lương đình và hồ sen!

Mấy thứ rau dưa đơn giản, dưới đôi

tay Mộ Niệm Xuân lại biến ảo thành một cảnh đẹp thơm mát như thế.

Đôi mắt thái tử phi ngời sáng,

nhịn không được tán thưởng: “Kỹ thuật dùng dao thật công phu!” Kỹ năng đến mức này,

cho dù là đầu bếp trong phủ thái tử cũng khó bì tới.

Mộ Niệm Xuân vui vẻ nói cảm tạ,

sau đó cung kính đi đến trước bàn thái tử phi.

Thái tử phi có hứng thú nên cúi

lại nhìn kỹ.

Nhìn kỹ mới thấy rõ, từng chi tiết

thật tinh xảo. Chỉ nhìn tới một phiến lá cũng thấy được những đường gân.

Thái tử phi vừa nhìn vừa gật đầu,

khiến mọi người cũng hết súc chăm chú nhìn.

Mộ Nguyên Xuân không hề ngẩng đầu,

mọi sự chú ý đều bị Mộ Niệm Xuân lấy hết trong giây lát, cô ta hận muốn hộc

máu.

Mộ Niệm Xuân cố ý làm trò!

Lúc Mộ Niệm Xuân quay về bàn,

không lui về chỗ ngay mà đi qua chỗ Mộ Nguyên Xuân.

Mộ Nguyên Xuân đưa mắt nhìn thân

áo màu vàng chói mắt, khí huyết cuồn cuộn, dùng hết sức bình tĩnh mới miễn

cưỡng duy trì tư thế đàn tiếp.

Thấp thỏm không an, tiếng đàn dĩ

nhiên không thể mây trôi nước chảy như trước.

Sau núi giả, Chu Diễm đang nghe

tới say đắm lòng người, oán giận: “Đang đàn hay lại bị Mộ tứ tiểu thư làm nhiễu

loạn.”

Tề Vương thuận miệng uh một tiếng,

bên môi hiện lên ý cười.

Xem ra, tỷ muội Mộ gia không thật

sự hòa thuận. Lần trước, Mộ Nguyên Xuân ác ngôn với Mộ Niệm Xuân. Lần này, Mộ

Niệm Xuân coi như trả cả vốn lẫn lãi.

Gương mặt Mộ Trường Hủ cũng u ám,

đè thấp giọng nói: “Tứ muội rốt cuộc làm cái quỷ gì!”| Mộ Nguyên Xuân đang biểu

diễn, nó đi lên làm cái?

La Ngọc nhíu mày, thấp giọng nói “Biểu muội nhất định tức giận, tiếng đàn đã loạn.”

Trong tình huống như vậy, không bị

ảnh hưởng là không thể nào.

Mộ Trường Hủ không biết nghĩ tới

cái gì, đôi mắt tối sầm lại. Vô thức nhìn về Chu Diễm phía không xa, thần sắc

có vài phần phức tạp.

Mộ Nguyên Xuân nhìn như ôn nhu, kỳ

thật tâm tư nặng nhất. Rất nhiều chuyện giấu trong lòng không nói cho ai. Cho

dù hắn là anh ruột cũng có nhiều giấu diếm.

Ngay cả như vậy, hắn vẫn phát hiện

được tâm tư Mộ Nguyên Xuân.

Kể từ sau khi nhận được thiệp mời

Hà Hoa yến. Mộ Nguyên Xuân liền mỗi ngày khổ luyện cầm nghệ. Khúc Bình sa lạc

nhạn này cực kỳ khó khăn, vì luyện tập cầm khúc mà nó thức đến tận nửa đêm. Nếu

không phải có vài phần tâm tư với vị trí thái tử phi, nó làm sao lại cố gắng

khổ cực như vậy?

Chuyện này, chỉ sợ La Ngọc không

hề biết gì.

Một tiếng chim hót líu lo. Khúc

Bình sa lạc nhạn rốt cuộc đàn xong rồi.

Mộ Nguyên Xuân bình tĩnh tâm thần,

đứng lên, gương mặt mỉm cười thi lễ.

“Ngươi có thể đàn được khúc Bình

sa lạc nhạn lưu loát như thế này, có thể thấy được ngày thường không ít khổ

công.” Thái tử phi thân thiết khen ngợi, lại cũng khen ngợi Mộ Niệm Xuân “Ngươi tay nghề rất cao, có thể nói là nghệ nhân trù nghệ. Không hổ là tôn nữ

Mộ thái phó, ai nấy đều xuất sắc.”

Thái tử phi trước khen cô ta, sau

lại khen Mộ Niệm Xuân, lại nói cả hai đều xuất sắc, thân làm tỷ tỷ lại bị so

sánh với muội muội ư?

Mộ Nguyên Xuân âm thầm cắn răng,

trên mặt tươi cười không giảm, đang muốn tiến lên từng bước đáp lời, lại bị Mộ

Niệm Xuân đáp trước: “Thái tử phi quá khen, tỷ muội chúng thần thật sự không

dám nhận.”

Thái tử phi mỉm cười nhìn về phía

Mộ Niệm Xuân, ngữ khí ôn nhu: “Có gì mà không dám nhận. Ngươi tuổi nhỏ mà đã

tay nghề như vậy, đủ để mọi người nhìn với cặp mắt khác xưa.”

Mộ Niệm Xuân lập tức khiêm tốn

nói: “Đại tỷ vẫn hơn, thần còn kém xa.”

“Tứ tiểu thư quá khiêm tốn.” Vĩnh

Ninh Hầu phu nhân cười nói xen vào: “Vừa mới một bài thơ, mọi người đều say mê,

lại trù nghệ cao siêu, thật khiến người khác kinh diễm!”

Giọng vừa dứt, Bình Viễn Hầu phu

nhân đã tiếp lời: “Thật là được mở mang tầm mắt!”

Mọi người ngươi một lời ta một lời

khen ngợi, gần như khen Mộ Niệm Xuân thành một đóa hoa.

Mộ Niệm Xuân mặt mày rạng rỡ.

Mộ Nguyên Xuân không cười nổi nữa.

Cô ta đứng phía sau Mộ Niệm Xuân, mọi người không nhìn thấy cô ta, ánh mắt đều

dừng lại trên người Mộ Niệm Xuân.

Lần đầu tiên trong đời, cô ta trở

thành nền cho người khác!

Tỉ mỉ chuẩn bị một tháng, nguyên

bản muốn trở thành người rạng rỡ nhất. Không nghĩ đến, lại bị Mộ Niệm Xuân dùng

biện pháp ti tiện cướp mất tất cả ánh sáng của cô ta.

Tỷ muội đứng một lúc lâu, sau đó

trở về chỗ ngồi.

Mộ Uyển Xuân ghen tị nói: “Tứ

muội, hôm nay muội thật sáng chói.”

Mộ Niệm Xuân nháy mắt mấy cái,

cười hì hì nói: “Làm gì có điều đó, đại tỷ đàn mới thật hay. Mới là chân chính

làm náo động.” Ngữ khí rõ là cười nhạo.

Mộ Nguyên Xuân cười lạnh một

tiếng, cố nhịn xuống.

Đã thua tỉ thí, tuyệt không thể

thua tiếp phong độ. Bằng không thật thảm.

Hai mắt Trương Thị long lanh toát

ra vẻ kiêu ngạo: “Niệm Xuân, mau ngồi xuống cạnh mẹ.”

Hà Hoa yến lần này, Mộ Niệm Xuân

sáng chói nhất, nàng mặc kệ tin đồn gì, chỉ cần nghe mọi người khen ngợi nữ nhi

liền cảm thấy cao hứng.

Mộ Niệm Xuân ngồi xuống bên Trương

Thị, bộ dáng ôn nhu, nụ cười ngọt ngào.

Mộ Nguyên Xuân nhìn một màn này

chỉ cảm thấy vô cùng chói mắt, không chút nghĩ ngợi quay đi.

Tất cả các màn biểu diễn kết thúc.

Thái tử phi cười đứng dậy nói “Hôm nay Hà Hoa yến thật đặc sắc, chư vị tiểu thư cùng thi triển sở trường, làm

cho mọi người được mở rộng tầm mắt.Ta liền sai người đi hồ sen hái hoa sen,

tặng mỗi người một đóa, về cắm ở nhà có thể thêm chút tao nhã.”

Kết quả như vậy, có chút ngoài dự

đoán mọi người.

Thái tử phi thiết Hà Hoa yến, dụng

ý ai chẳng biết rõ trong lòng. Chúng quý nữ thi triển sở trường, không phải vì

muốn chiếm được ánh mắt thái tử phi sao. Hiện tại, rõ ràng thái tử phi chưa

quyết định được.

Thái tử phi vừa phân phó, lập tức

liền có người đi tới bên hồ sen.

Người nọ đang muốn lên thuyền, một

giọng nói lười biếng liền truyền tới: “Chờ một chút!|

Mọi người đều là cả kinh. Đồng

loạt nhìn theo nơi phát ra tiếng nói.

Thân ảnh ung dung, gương mặt mỹ

mạo chậm rì rì đi ra, tay phải phe phẩy quạt. Trên mặt còn nguyên nụ cười nửa

miệng.

Đúng là Tề Vương Chu Khác!

Hắn làm gì ở đây? Tại sao lại tự

nhiên xuất hiện làm cái gì?

Mộ Niệm Xuân nhíu nhíu mày, bình

tĩnh quan sát gương mặt hắn.

Sự thật là, không chỉ mình nàng,

tất cả mọi người đều nhìn hắn chăm chú. Nhất là Lục đại tiểu thư Vĩnh Ninh Hầu

phủ, đôi mắt gần như sáng lên.

Tề vương không để ý tới mọi người,

quay đầu cười nói: “Các ngươi cũng đừng trốn nữa, ra cả đi.”

Chu Diễm ngơ ngác đi ra, mặt cúi

gằm không dám nhìn thái tử phi. Ba thiếu niên đi ra, má ai nấy đều hồng lên.

Ai có thể nghĩ Tề vương đột ngột

đi ra? Càng không nghĩ lại gọi luôn cả bọn hắn đi ra???

Ở sau núi giả nhìn lén đã là một

hành động không đúng, dưới ánh mắt trừng trừng của mọi người đi ra, thật sự vô

cùng xấu hổ.

Chỉ có Tề Vương điện hạ bình thản

ung dung, cười yêu mị, hô: “Ngũ tẩu!”

Nhiều người thế này, thái tử phi

dẫu gì cũng phải giữ mặt mũi, chỉ có thể trừng mắt oán hắn một cái, ngữ khí ôn

hòa: “Sao mấy người lại ở sau núi giả?”

Giờ này vốn phải ở thư phòng mới

đúng, xuất hiện ở đây, chỉ có một giải thích, Tề Vương trốn học.

Trốn học chưa tính, chính là còn

kéo cả Chu Diễm trốn theo! Càng quá hơn là, quang minh chính đại ở sau núi giả

nhìn lén chúng thiếu nữ. Chuyện này truyền đi, Hà Hoa yến sẽ thành trò cười!

Nghĩ tới đây, thái tử phi nhịn

không được trừng mắt nhìn Chu Diễm một cái.

Chu Diễm càng rụt cổ, trong lòng

âm thầm kêu khổ.

Thập tứ thúc, thúc hại cháu thảm

rồi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.