Chương 53: Hái hoa sen

Tề Vương hiển nhiên không cảm thấy

thẹn: “Nghe nói Ngũ tẩu thiết Hà Hoa yến, ta nhất thời tò mò, liền kéo thái tôn

cùng nhau trốn học.”

Thái tử phi: “…”

Chuyện này đáng tự hào lắm phải

không, vì cái gì mà hắn nói rõ ràng thế?

Chúng huân quý nữ quyến ai chẳng

biết tính tình vị Tề Vương điện hạ này, nghe nói vậy đều không nhịn được ý

cười.

Mọi người đều cảm thấy vị Tề vương

điện hạ này tuy tùy hứng nhưng lại rất thú vị. Tâm tư thiếu nữ như con nai đi

loạn, lén lút nhìn chàng không ít. Nhất là Lục đại tiểu thư Vĩnh Ninh Hầu phủ,

đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Tề Vương, gần như không chớp mắt.

Đương nhiên, cũng có ngoại lệ.

Ánh mắt Mộ Nguyên Xuân lướt qua Tề

Vương, dừng trên người Chu Diễm.

So với tướng mạo tuấn mỹ chói mắt

của Tề Vương. Thái tôn Chu Diễm tướng mạo không tính là xuất chúng. Bất quá

gương mặt viên nhuận cùng dáng người phúc hậu. Quan trọng hơn, hắn là trưởng tử

đương kim thái tử, là thái tôn tôn quý Đại Tần.

Chu Diễm phát hiện ánh mắt Mộ

Nguyên Xuân, lặng yên ngẩng đầu, trong nháy mắt bị đôi mắt như nước kia hút

hồn, tim đập loạn.

La Ngọc đứng bên Chu Diễm, tưởng

là biểu muội nhìn mình, lập tức mỉm cười.

Đáng thương La Ngọc, giờ phút này

tâm tư Mộ Nguyên Xuân đã thay đổi.

Mộ Niệm Xuân thản nhiên nhìn Mộ

Nguyên Xuân một cái, rất nhanh thu hồi ánh mắt.

Kiếp trước Mộ Nguyên Xuân sáng

chói ở Hà Hoa yến, giành được tâm ý thái tử phi. Thái tôn một mảnh tình thâm

với cô ta, bởi vậy, rất nhanh giành được vị trí thái tôn phi.

Đời này, có nàng thay đổi, hết thảy

đều đã bất đồng.

Thái tử phi không có cảm giác quá

đặc biệt với Mộ Nguyên Xuân, gia thế Mộ gia không đủ trở thành nhạc gia thái

tôn, cho dù là thái tôn vẫn yêu thích Mộ Nguyên Xuân cũng không cách nào thay

đổi quyết định thái tử phi.

Dã tâm của Mộ Nguyên Xuân, nhất

định thất bại.

Lúc này, thái tử phi rốt cuộc bình

tĩnh trở lại, cất tiếng nói: “Hà Hoa yến đã kết thúc. Ta đang định cho người đi

hái hoa sen.”

Tề Vương lập tức cười nói: “Ngũ

tẩu, việc hái hoa sen rất đơn giản, không cần làm phiền người khác, để ta cùng

thái tôn đảm nhiệm chuyện này.”

“Không được!” Thái tử phi không

chút nghĩ ngợi đích cự tuyệt: “Đệ cùng Chu Diễm đều là thân phận tôn quý, chẳng

may rơi xuống nước thì làm sao?”

Còn có một lý do không thể nói ra,

tặng hoa sen cho các thiếu nữ, nếu Chu Diễm tự mình tặng, khó trách có những

suy nghĩ nổi lên.

Đáng tiếc, chuyện Tề Vương điện hạ

muốn làm, cho tới bây giờ không ai ngăn được.

“Ngũ tẩu yên tâm, kỹ năng bơi của

ta rất tốt. Kỹ năng bơi của thái tôn cũng không kém, nếu rơi xuống hồ nước cũng

không sao.” Tề Vương nhếch miệng cười, kéo Chu Diễm cùng đi tới bên hồ.

Chu Diễm vốn thập phần không tình

nguyện, Tề Vương thấp giọng nói: “Cháu không nghĩ tự mình hái một đóa hoa tặng

người trong lòng sao?”

Bước chân Chu Diễm liền nhanh lạ

thường.

Thái tử phi vừa tức vừa buồn cười,

trước mặt mọi người không tiện nói nhiều, chỉ có thể lựa chọn cách cười khổ một

tiếng. Áy náy nói với mọi người: “Tề Vương luôn luôn tùy hứng, cả phụ thân cũng

không có biện pháp với hắn. Ta thân làm tẩu tử cũng không quản được hắn. Thỉnh

mọi người chờ chốc lát.”

Mọi người dĩ nhiên nghe lệnh.

Tề Vương giỏi nhất ăn uống du

ngoạn, chuyện du thuyền là bình thường, ngồi thuyền gỗ như ngồi chơi.

Nhưng Chu Diễm thì lại khác, lần

đầu đi thuyền gỗ, bước xuống mạnh quá khiến thuyền dập dềnh, thiếu chút rơi

xuống nước. May mắn Tề Vương kịp thời ổn định lại thuyền, nếu không, hôm nay

Chu Diễm mất hết mặt mũi với mọi người.

Chu Diễm chưa kịp định thần thì đã

nghe thấy tiếng nữ tử cười khúc khích, hắn đỏ mặt.

“Khâm phục.” Tề Vương đánh giá hắn

liếc mắt một cái, không ngừng thở dài: “Nhìn cháu có dáng vẻ thế mà có nữ nhân

thích được, mà sao cháu lại đỏ mặt lên thế, chẳng giống nam nhân chút nào.”

Tâm tư nam nhân yếu ớt của Chu

Diễm bị đả kích, sau một lục mới không phục phản bác: “Thập tứ thúc, thúc không

phải nói khích cháu, còn hơn có người da mặt dày không đỏ mà tứ tiểu thư Mộ gia

đối với thúc vẫn lạnh như nước.”

Tề Vương: “…”

Sắc bén! Tự nhân là da mặt dày Tề

Vương cũng nghẹn không nói được gì. Một lát sau mới ngoài cười nhưng trong không

cười nói: “Thái tôn điện hạ, còn có mười mấy thiếu nữ đang chờ hoa sen đấy,

cháu đừng ngồi đọ thông minh với ta nữa, không sợ các nàng chờ sốt ruột sao.”

Chu Diễm: “…”

Một lần nữa bại dưới tay thúc

thúc! Thôi cũng không phải ngoại lệ, quên đi, chăm chú đi hái sen thôi!

Tề Vương chèo thuyền chậm rì rì,

nhìn bốn phía, sau đó, ánh mắt dừng lại.

Một nụ hoa hồng nhạt e ấp, giống

như thiếu nữ e thẹn, đôi má hồng phấn, chỉ là nụ hoa đã khiến lòng người say.

Tề Vương chèo thuyền qua, tự mình

hái đóa hoa này.

“Thập tứ thúc, hoa sen nở nhiều

thế, sao lại cố tình hái một nụ hoa.” Chu Diễm cho là không đúng cười nói: “Căn

bản không chú tâm.”

Tề Vương cười cười nói: “Hoa sen

nở rộ, thiếu đi thi vị. Cháu chờ đợi hoa sen nở, cũng là một điều đáng xem đúng

không?”

Vừa nói vừa đưa nụ hoa lên mũi

ngửi, mùi thơm lan tỏa vào lòng người.

Chu Diễm nổi da gà, nhịn không

được xoa xoa cánh tay. Chỉ cần trước mặt tiểu mỹ nhân Mộ gia, thập tứ thúc luôn

không bình thường.

Tề Vương hái nụ hoa xong liền…

không động thủ nữa, lười biếng chèo thuyền.

Chu Diễm hái liền bảy tám đóa hoa,

tay vừa đau vừa mỏi, nhìn Tề Vương du nhàn như thế, nhịn không được nói: “Cháu

thì vội mà sao thúc không giúp!”

Tề Vương nhíu mày, hỏi lại: “Cháu

cảm thấy có ai đáng giá để ta tự tay hái hoa sen?”

Chu Diễm nhanh chóng phản kích “Mộ tứ tiểu thư sao?”

Tề Vương nở nụ cười cười, khó có

dịp không phản bác.

Vì miễn cho mọi người chờ đợi

trong lo lắng ngượng ngùng, thái tử phi cho vũ cơ lên diễn vài ca khúc.

Nhưng mà, có Tề Vương cùng thái

tôn ở hồ sen không ngừng đi qua đi lại, ai còn tâm tư thưởng ca múa.

Lục Vô Song si ngốc nhìn thiếu

niên trong hồ sen, trong đầu chợt nghĩ lại buổi gặp gỡ một tháng trước.

Ngày nào đó, phụ thân thiết yến,

Tề Vương cũng có mặt. Nàng đối với vị hoàng tử nổi danh kinh thành này thập phần

tò mò, trộm tránh ở sau tấm bình phong nhìn trộm hắn.

Thiếu niên một thân cẩm bào, tuấn

mỹ, quý khí vô cùng. Khóe môi tựa tiếu phi tiếu, đôi mắt đầy mị hoặc. Toàn thân

giống như tán phát ánh sáng, gần như nàng trúng lưới tình.

Tính nàng không phải là cô nương

thẹn thùng, lấy dũng khí chủ động gặp mặt. Vốn dĩ cho rằng với mỹ mạo của mình

nhất định có thể làm Tề Vương rung động, nhưng ngoài dự đoán, thái độ Tề Vương

lãnh đạm dị thường, thậm chí chỉ liếc mắt nhìn nàng một cái, liền phẩy tay áo

bỏ đi.

Chứng kiến sự lãnh đạm của hắn,

nàng không lui bước, ngược lại khơi dậy tâm tư háo thắng của nàng. Một tháng

này, nàng thường xuyên nghĩ đến buổi gặp gỡ, nghĩ muốn khiến hắn phải nhìn tới

mình.

Hôm nay, nàng rốt cuộc như nguyện

gặp hắn.

Nhưng hắn không liếc nhìn nàng một

cái.

Nhất định đến một ngày hắn phải

nhìn nàng. Tề Vương phi, định sẵn nàng làm!

Vĩnh Ninh Hầu phu nhân lưu ý đến

bộ dạng Lục Vô Song, nhịn không được nhỏ giọng nhắc nhở: “Con thu liễm một chút

đi.” Nhìn chòng chọc như thế, chỉ sợ người mù cũng nhìn ra được tâm ý của con

gái bà.

Lục Vô Song không yên lòng vâng

một tiếng, cuối cùng miễn cưỡng thu hồi ánh mắt.

“Tứ muội, muội nói xem liệu thái

tôn có tự mình tặng hoa cho chúng ta không?” Mộ Uyển Xuân nhỏ giọng hỏi.

Mộ Niệm Xuân bật cười, trêu ghẹo: “Cũng

chưa chắc là không. Tam tỷ, tỷ muốn chỉnh trang lại dung nhan lần nữa không?”

Mộ Uyển Xuân cười đỏ má, dùng sức

nhéo tay Mộ Niệm Xuân. Mộ Niệm Xuân làm bộ hô đau, trong lòng nghĩ lời Mộ Uyển

Xuân vừa nói.

Nếu Chu Diễm thật sự có tâm tặng

hoa sen, người không nghi ngờ gì tất nhiên là Mộ Nguyên Xuân. Nhưng trước mặt

mọi người làm ra cử chi như vậy, cần dũng khí cực kỳ lớn, Chu Diễm không biết

có làm nổi.

“Mau nhìn đi, thuyền gỗ cập bờ.”

Ánh mắt Mộ Uyển Xuân sáng lên, giọng nói đầy phấn khích.

Không chỉ mình cô ta, những cô gái

ở đây ai chẳng má hồng mắt sáng?

Nếu may mắn có thể được thái tôn

tự tay tặng hoa sen, còn ý nghĩa hơn cả “hoa sen” thái tử phi sai người hái

tặng. Những cô nương ở đây, ai trong lòng chẳng có ảo tưởng này?

“Cháu xem, bao nhiêu thiếu nữ đang

đợi thái tôn điện hạ tặng hoa, cháu đừng để các nàng thất vọng nhé.” Tề Vương

cười đầy bất chính.

Không có gì bất ngờ xảy ra, Chu

Diễm lại đỏ mặt.

Hắn chỉ muốn tặng một cô gái, chỉ

có một.

Nhưng thập tứ thúc nói rất có lý,

nếu tự tay tặng hoa sen một mình Mộ Nguyên Xuân, chỉ sợ sẽ gây chú ý lớn. Lấy

tính tình mẫu phi, chắc chắn sẽ không vui, nói không chừng sẽ không vui với Mộ

Nguyên Xuân. Chẳng bằng tặng mỗi người một đóa, sẽ đỡ phiền toái hơn.

Bị tâm địa bất lương của người nào

đó lừa dối tẩy não, thái tôn điện hạ cố lấy dũng khí bắt đầu tặng hoa chúng

thiếu nữ.

Người đầu tiên là Tương tam tiểu

thư, nàng vừa kinh lại vừa vui đón lấy đóa sen trong tay thái tôn, hai má hồng

lên, xấu hổ nói: “Tạ ơn thái tôn điện hạ.”

Trong lòng Tương tam tiểu thư mừng

như điên, kích động không cách nào chế ngự được. Thái tôn điện hạ tự mình tặng

hoa mình!

Chờ lúc cô nàng mừng như điên

xong, liền thấy thái tôn điện hạ đưa một đóa hoa tới trước mặt Lục đại tiểu

thư.

Tương tam tiểu thư: “…”

Lục đại tiểu thư:: “…”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.