Chương 40: Quyết tâm

Dùng cơm xong, Mộ thái phó đặc biệt

gọi Mộ Trường Hủ đi nói chuyện.

La Ngọc rốt cuộc có dịp đi riêng

với Mộ Nguyên Xuân. Hai người đi tới đình nhỏ bên hồ, chỗ này rộng rãi, không

sợ tình ngay lý gian. Nếu có người tới gần, có thể nhìn thấy hết. Là địa điểm

nói chuyện phiếm tốt nhất.

“Biểu muội, muội im lặng mãi vậy.”

La Ngọc nhìn kỹ Mộ Nguyên Xuân, giọng nói ôn nhu lo lắng: “Có phải có tâm sự gì

không?”

Mộ Nguyên Xuân che giấu cười cười “Ta nào có tâm sự gì, biểu ca nghĩ nhiều rồi.”

La Ngọc thở dài một tiếng: “Muội

cứ luôn tỏ ra mạnh mẽ. Ta nghe biểu đệ nói, dượng thiên ái Mộ Niệm Xuân, đối

với muội rất nghiêm khắc. Hôm nay Mộ Niệm Xuân xuống bếp tự mình làm đồ ăn được

mọi người tán thưởng, khẳng định trong lòng muội khổ sở.”

Hai người từ nhỏ cùng nhau lớn

lên, La Ngọc hiểu rất rõ tính tình Mộ Nguyên Xuân.

Mộ Nguyên Xuân ngoài nhu trong

cương, không cam chịu ở phía sau người khác. Trước kia ở La gia thì không có

chuyện gì, dù biểu tỷ biểu muội nhiều cũng không thể đoạt đi vẻ vang của nàng

ấy. Nhưng từ khi về Mộ gia, bị Mộ Niệm Xuân chèn ép. Trong lòng nàng ấy có thể

bình thường mới là việc lạ.

Đáng tiếc, một hồi này, La Ngọc đã

đoán sai.

Mộ Nguyên Xuân xác thật tâm tình

phân loạn, nhưng không phải bởi vì Mộ Niệm Xuân.

Nhìn vào đôi mắt quen thuộc đối

diện, Mộ Nguyên Xuân miễn cưỡng cười nói: “Như thế nào cũng không giấu được

huynh.”

La Ngọc không phát hiện ánh mắt

trốn tránh của Mộ Nguyên Xuân, ôn nhu nói: “Hiện giờ biểu đệ làm thư đồng Tề

vương, chờ khảo thí Trung thu năm nay, ngày sau tiền đồ vô hạn lượng. Có hắn,

không ai dám khi dễ muội.” Đoạn thấp giọng: “Còn có ta đây.”

Bốn chữ ngắn ngủi, chất chứa thâm

ý sâu xa.

Hai người mặc dù có ý nhưng ngày

thường nói chuyện không đề cập tư tình. La Ngọc can đảm biểu lộ tâm tư, nhất

thời hai má ửng hồng, tim đập nhanh gấp đôi. Thế nhưng vẫn cố lấy hết dũng khí

nhìn Mộ Nguyên Xuân.

Trái tim Mộ Nguyên Xuân cảm thấy

tê dại, hai má cũng đỏ lên, không dám nhìn La Ngọc, hơi hơi cúi đầu.

Nhưng rất nhanh sự ngọt ngào này

phai nhạt.

Đó là biểu ca, từng là nguyện vọng

ẩn sâu trong lòng cô ta. Cậu cùng mợ đều đối với cô ta rất tốt, biểu ca cũng

rất yêu thương nàng. Một người như vậy có điểm nào không tốt, chính là…

Chỉ là một nửa không đủ, vĩnh viễn

không đủ!

Khoảnh khắc này cô ta hiểu rõ

chính mình. Nguyên bản tâm còn dao động khi nghe tin tức La Ngọc nói ra, giờ đã

minh bạch.

Cô ta không muốn làm một thiếu phu

nhân tầm thường vô ích, cô ta phải đứng ở vị trí thật cao, là vị trí mà mọi nữ

tử thế gian theo đuổi, tôn vinh. Thái tôn phi, chính là thái tử phi tương lai,

một ngày kia, sẽ là mẫu nghi thiên hạ làm chủ lục cung.

Dịp tốt ngay trước mắt, cô ta phải

chớp lấy!

Biểu ca, xin thứ lỗi! Ta chung

cuộc phải cô phụ tâm ý của huynh!

La Ngọc không biết trong lòng cô

ta đã quyết tuyệt, lấy hết dũng khí nhanh chóng nắm tay cô ta. Chờ khi cô ta có

phản ứng, đã thả ra rất nhanh.

Lúc Mộ Nguyên Xuân bình tĩnh trở

lại, cảm thấy chỗ tay bị nắm còn hơi ấm. Đó là nam nữ tâm đầu ý hợp lẫn nhau

mới có thể cảm nhận được hơi ấm.

Chính là, cô ta đã có quyết định,

tuyệt không để tâm dao động một lần nữa.

Mộ Nguyên Xuân cắn cắn môi, há

miệng hỏi: “Biểu ca, huynh thật sự thỉnh cầu thái tôn điện hạ thỉnh thiếp Hà

Hoa yến?”

La Ngọc đang bối rối, thình lình

nghe câu này, không khỏi giật mình, vô thức gật đầu: “Đương nhiên là thật. Đến

lúc đó, ta cũng bồi thái tôn điện hạ dự tiệc. Cho nên, hướng điện hạ thỉnh

thiếp. Hai chúng ta có thể chạm mặt ở yến hội. Muội có dịp tán giải sầu.”

Dụng ý Hà Hoa yến, La Ngọc cũng

biết một phần. Bất quá, hắn để trong lòng.

Quý nữ gia thế tốt dung mạo mỹ

trong kinh thành vô số, có tư cách cạnh tranh vị trí thái tôn phi, ít nhất cũng

có năm sau. La gia cũng nhận được thiệp mời.

Mộ Nguyên Xuân đi, bất quá là tán

giải khai sầu, mở rộng tầm mắt. Lấy gia thế Mộ gia, căn bản không lọt mắt thái

tử phi.

Mộ Nguyên Xuân thông tuệ, gần như

trong nháy mắt liền hiểu được tâm tư La Ngọc

Bàn về huân quý, Mộ gia cũng xứng

là thanh quý. Nữ nhi Mộ gia, nghĩ muốn có hôn sự tốt không khó, nhưng muốn làm

thái tôn phi, vĩnh viễn không đủ tư cách.

Nhưng mà, La Ngọc không biết, thái

tôn đã sớm động lòng với cô ta. Chỉ cần cô ta biểu hiện xuất sắc chói mắt, được

nhìn trúng…

Mộ Nguyên Xuân thu liễm tâm thần,

dùng ngữ khí tò mò hỏi: “Biểu ca, Hà Hoa yến này có phải chuẩn bị chút tài

nghệ?”

“Đó là đương nhiên.” La Ngọc không

nghi ngờ, cười đáp: “Thi thư hoặc âm luật, đến lúc đó một phen tranh tài. Một

là thêm vinh dự, hai là lưu lại ấn tượng tốt với thái tử phi. Ta nghĩ, vịnh thơ

có thể là chủ đề hoa sen. Âm luật thì xem sở trường mọi người. Đàn hay sáo đều

được…”

Mộ Nguyên Xuân mỉm cười lắng nghe,

âm thầm nhớ những gì La Ngọc nói.

Liên Kiều ở bên ngoài chợt hô: “Nô

tỳ gặp qua đại thiếu gia.”

Là Mộ Trường Hủ tới.

La Ngọc cùng Mộ Nguyên Xuân nguyên

bản đứng rất gần, lúc này không hẹn mà cùng lui ra, nhìn qua đúng như có tư

tình.

Mộ Trường Hủ tiến vào đình, mắt

sắc nhìn đến La Ngọc cùng Mộ Nguyên Xuân, trong lòng âm thầm buồn cười nhưng

ngoài mặt vẫn tỏ ra như không biết gì: “Sao hai người lại chạy tới đây, hại ta

tìm nửa ngày.”

Mộ Nguyên Xuân bình tĩnh, cười

nói: “Tổ phụ gọi huynh đi nói chuyện, muội cùng biểu ca đứng trong viện một

hồi, vừa qua đây. Phải rồi, hôm nay huynh phải quay lại Tề vương phủ sao?”

“Hôm nay thì không.” Mộ Trường Hủ

cười nói: “Ta đã xin Tề vương được nghỉ.”

Bắt đầu, Mộ Trường Hủ chỉ muốn bỏ

được nhanh thân phận thư đồng Tề vương, vì thế “cố gắng” hết sức, đáng tiếc

không hiệu quả. Thời gian lâu, Mộ Trường Hủ đành chấp nhận.

Tề Vương mặc dù hoang đường hồ

nháo nhưng không phải là kẻ thất thố. Hiện giờ lại có dấu hiệu “cải tà quy

chính”, hắn là thư đồng, xem ra là vẫn phải làm.

Mộ Trường Hủ ở lại trong phủ, La

Ngọc thì cáo từ.

Mộ Trường Hủ và Mộ Nguyên

Xuân cùng nhau tiễn La Ngọc tận cửa. Mộ Trường Hủ cố ý tạo khoảng cách, để hai

người họ có thể nói chuyện riêng,

La Ngọc lưu luyến không rời nhìn

Mộ Nguyên Xuân một cái, thấp giọng nói: “Một tháng tới, ta sẽ ít tới.”

Lần tới gặp mặt, là ngày Hà Hoa

yến.

Mộ Nguyên Xuân liếc mặt nhìn La

Ngọc một cái thật sâu, lần đầu tiên trong đời để bản thân phóng túng: “Biểu ca,

huynh phải bảo trọng.”

Trong lòng La Ngọc ngọt ngào, khóe

môi cong lên: “Muội cũng phải bảo trọng.” Gò má hắn lại hơi hồng, nhỏ giọng

nói: “Ta mỗi ngày đều nhớ muội.”

Nói xong, không dám nhìn gương mặt

mỹ lệ nữa, quay đầu bước đi.

Mộ Nguyên Xuân đứng yên tại chỗ,

im lặng nhìn thân ảnh La Ngọc biến mất trước mắt.

Qua hôm nay, cô ta sẽ triệt để kết

thúc tình cảm thanh mai trúc mã này. Trong lòng đau đớn, liền một khắc biến

mất.

Mộ Trường Hủ đi lên phía trước,

thấy Mộ Nguyên Xuân như vậy, nhịn không được trêu ghẹo: “Không cần nhung nhớ

thế đâu, một tháng nữa là có thể gặp biểu ca rồi.”

Mộ Nguyên Xuân miễn cưỡng mỉm

cười, trầm mặc không lên tiếng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.