Chương 41: Y phục (nhất)

Năm ngày sau, quản sự phủ thái tử

đưa thiệp đến Mộ gia.

Chu Thị tự mình đón thiệp, nhiệt

tình tiếp đón vị quản sự này. Sau khi quản sự rời đi, lập tức sai người gọi đám

tôn nữ tới cả.

“Hà Hoa yến đích thân thái tử phi

tổ chức, nghe nói mời không ít nữ quyến huân quý, cả kinh thành may mắn nhận

được thiệp mời, không quá mười nhà.” Giọng Chu Thị thập phần cao hứng: “Ba tỷ

muội Nguyên Xuân có dịp được đi, thật là chuyện may mắn.”

Trương Thị cùng Ngô Thị liếc mắt

nhìn nhau một cái, trên mặt hiện rõ sự vui sướng.

Mộ Nguyên Xuân cười không nói gì,

Mộ Uyển Xuân hưng phấn chạy tung tăng hô: “Tổ mẫu, cháu không có quần áo trang

sức thích hợp.”

Chu Thị tâm tình cực tốt, nghe

xong cười nói: “Yên tâm, quần áo mới, trang sức đều không thể thiếu. Trương

Thị, chị cho người đi gọi người của Tiêm Xảo phường cùng Như Ý lâu tới, may

quần áo cùng làm trang sức mới cho bọn chúng.”

Tiêm Xảo phường là tiệm may nổi

danh kinh thành, kiểu dáng chất liệu đều rất tinh mỹ. Như Ý lâu là nơi tiếng

tăm lừng lẫy về trang sức, rất phong phú tinh xảo. Dĩ nhiên, giá cả cũng tương

xứng.

Mộ gia coi như cũng có của cải,

nhưng so với gia môn huân quý còn kém xa. Hơn nữa, Mộ thái phó là người đơn

giản, không xa xỉ lãng phí. Cũng bởi vậy, nữ quyến Mộ gia ăn mặc rất giản dị.

Vì Hà Hoa yến lần này, Chu Thị khó

có lúc hào phóng như vậy.

Mộ Uyển Xuân vui rạo rực nói: “Đa

tạ tổ mẫu.” Trong lòng nhanh chóng tính toán, thừa dịp này, phải làm một bộ đồ

mới thật đẹp, trang sức cũng phải chọn thứ tốt nhất.

Mộ Nguyên Xuân cũng cười nói: “Nếu

tổ mẫu đã nói, tôn nữ không khách khí, lần này nhất định chọn quần áo đẹp và

trang sức thật quý giá.”

Chu Thị nở nụ cười: “Hảo hảo hảo,

cái gì cũng phải thật đẹp. Cô nương Mộ gia chúng ta như hoa như ngọc, không thể

thua kém người khác. Các cháu nhìn trúng cái gì thì chọn là được.” Lại quay

sang nói: “Trương Thị, Ngô Thị, hai chị cũng nhân dịp này chọn chút trang sức

mới.”

Lời vừa nói ra, Trương Thị Ngô Thị

cười tươi như hoa.

Phàm là nữ tử, cho dù là lớn nhỏ,

ai không yêu cái đẹp? Đồ mới trang sức mới, ai cũng không ngại nhiều.

Khóe môi Mộ Niệm Xuân khẽ cong

lên, ánh mắt nhìn bốn phía, tâm không chút dao động.

Hoa phục châu bảo là thứ mà không

nữ tử nào cưỡng nổi. Nhưng đối với nàng, chẳng có gì hấp dẫn. Kiếp trước nàng

là phi thần tối sủng của Lương Võ đế, y phục trang hoa lệ tinh xảo, trang sức

châu bảo đương nhiên không ít. Mới bắt đầu còn có sự hưng phấn, càng về sau,

càng dần chết lặng.

Nữ nhi đẹp vì người mình yêu. Thứ

tình cảm một lòng luyến mộ đã sớm quy cửu tuyền, nàng còn ăn mặc đẹp cho ai

xem? Sau tỉ mỉ trang phục, là để Lương Võ đế vui vẻ. Còn trong lòng nàng, thủy

chung lạnh như băng.

Sau khi sống lại, trong thời gian

ngắn nhất nàng đã nhập vai cô nương trẻ tuổi, hoàn mỹ đánh lừa mọi người nhưng

lại không lừa được chính mình.

Nàng không bao giờ … là một cô

nương khờ dại vô ưu nữa. Mười hai tuổi, nhưng linh hồn là một người trưởng

thành. Kiếp trước phát sinh thế nào, đã lưu lại dấu ấn sâu trong lòng nàng,

dung nhập vào máu nàng, lệnh nàng phải cẩn thận nhạy cảm, cũng lệnh nàng trở

nên bình tĩnh hờ hững.

Tựa hồ rốt cuộc không có chuyện

gì, có thể sẽ khiến tâm tư khởi sắc hơn.

Không, thế nào cũng không thể khá

tâm tình hơn. Nghĩ đến Hà Hoa yến sắp tới, trong lòng nàng dâng lên sự thích

thú.

Mộ Nguyên Xuân tưởng như mọi thứ

trong tầm tay mình, nhưng không biết chờ đợi cô ta là một kết cục bất đồng hoàn

toàn với kiếp trước.

Sáng hôm sau, chưởng quầy Tiêm Xảo

phường tới, đi cùng còn có hai tú nương,vải vóc được bày ra tới hoa cả mắt.

Hai mắt Mộ Uyển Xuân sáng ngời, sờ

hết kiện này tới kiện khác, cảm thấy mỗi loại đều có thể may nên những bộ váy

thật xinh đẹp. Hận không thể mỗi kiện vải làm một bộ đồ mới.

Mộ Nguyên Xuân tỉnh táo hơn, ánh

mắt đánh giá một vòng, liền chú ý tới những kiện vải màu sắc nhã nhặn.

Cô ta rất rõ ưu điểm bản thân.

Dung mạo đã phát triển đủ, khí chất động lòng người. Dung nhan mặc dù không

chói mắt nhưng lại đi sâu vào lòng người.

Trương Thị cùng Ngô Thị đã chọn

xong vải may áo cho mình, thỉnh thoảng thấp giọng trao đổi vài câu, không khí

thập phần hòa hợp.

Trương Thị thỉnh thoảng nhìn xung

quanh, thấy Mộ Niệm Xuân đứng ngẩn người một bên, không nhịn được: “Niệm Xuân,

con đứng ngốc một chỗ làm gì. Còn không mau lại đây.”

Mộ Niệm Xuân cười cười, đi đến bên

Trương Thị, tùy ý nhìn, lấy tay chỉ một đoạn vải màu vàng nhạt, lại chỉ một

đoạn màu hồng phớt: “Con chọn hai màu này. Kiểu dáng thì cứ theo kiểu mới nhất

để may.”

Thái độ qua loa miễn cưỡng cho có.

Trương Thị có chút oán trách nhìn

nàng một cái: “Con thật ra, làm sao chỉ nhìn là biết hai màu vải này may lên

đẹp. Chọn lại cho tử tế đi.”

Nhìn Mộ Nguyên Xuân và Mộ Uyển

Xuân ở bên cạnh hứng trí bừng bừng chọn lựa, thái độ Mộ Niệm Xuân thì quá lãnh

đạm. Đại sự Hà Hoa yến, phải biết thận trọng đón nhận.

Bị Trương Thị nói một hồi, Mộ Niệm

Xuân cũng phát hiện bản thân biểu hiện quái lạ, vội xốc lại tinh thần. Cười

cười nhìn chỗ vải vóc, cố ý kéo Mộ Nguyên Xuân, Mộ Uyển Xuân cùng xem.

Tóm lại, phải tỏ ra tích cực, hồ

hởi, để nương nương đại nhân hài lòng!

Bận cả nửa ngày, ba tỷ muội mới

định ra vải và kiểu dáng may đồ, Trương Thị cùng Ngô Thị cũng đã xong.

Trương Thị còn nhắc thêm vị chưởng

quầy kia: “Hai mươi ngày sau phải đưa đồ mới tới, tuyệt không thể quá trễ.”

Chường quầy lập tức cười nói: “Phu

nhân yên tâm, nửa tháng sẽ làm xong, tuyệt không làm trễ việc dự tiệc của các

tiểu thư quý phủ. Không dám dối phu nhân, Tiêm Xảo phường thời gian này rất

bận. Buổi chiều hôm nay phải đi Vĩnh Ninh hầu phủ, ngày mai đi Bình Viễn hầu

phủ.”

Hiển nhiên, Vĩnh Ninh hầu phủ cùng

Bình Viễn hầu phủ đều nhận được thiệp mời Hà Hoa yến.

Mộ Niệm Xuân nghe thấy bốn chữ

“Vĩnh Ninh hầu phủ”, trong lòng lặng yên.

Vĩnh Ninh hầu Lục Chiêm có hai nhi

tử, đều là thứ xuất. Duy nhất một nữ nhi do vợ cả sinh ra, khuê danh Lục Vô

Song. Vị lục đại tiểu thư này thuở nhỏ được chiều quá sinh ngạo mạn, kiêu căng

tùy hứng, tiếng tăm trong giới quý nữ kinh thành.

Để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng

Mộ Niệm Xuân đó là, vị Lục đại tiểu thư này đối với Tề vương vừa gặp đã thương,

kiên trì là Tề vương phi, nếu không không lấy chồng. Vĩnh Ninh hầu thương yêu

nữ nhi, trước mặt hoàng thượng giục Tề vương tuyển phi, sau đó lại tự tiến cử

trước mặt hoàng thượng.

Hoàng thượng cảm thấy mối hôn sự

này không tệ, liền hạ thánh chỉ tứ hôn.

Mẹ đẻ Tề vương xuất thân hàn vi,

nhà vợ cầm trọng binh trong tay, mối hôn sự này, với Tề vương xác thật là một

chuyện tốt.

Lục đại tiểu thư rốt cuộc như ý

nguyện, hoành tráng nhập vương phủ, làm Tề vương phi.

Đáng tiếc chính là, thành thân

chưa đầy một tháng, hoàng thượng liền bệnh nặng không dậy nổi, rất nhanh quy

thiên. Các vị phiên vương liền vội vã trở về kinh thành, thái tử chưa kịp lên

ngôi đã bị ám sát bỏ mình, thái tôn kế thừa ngôi vị hoàng đế. Sau đó… là nhiều

năm chiến loạn.

Vị Tề vương phi này đoàn mệnh phúc

bạc, ngày ngày sống trong sợ hãi, rất nhanh sinh bệnh nặng, hương tiêu ngọc

vẫn.

Bất quá nàng chết cũng không mấy

ai chú ý. Thời thế loạn lạc, ai nấy đều cảm thấy bất an, còn ai có tâm tình chú

ý sinh tử một vị vương phi?

Mộ Niệm Xuân nghe tới Vĩnh Ninh

hầu phủ, mới nhớ tới vị Lục đại tiểu thư này.

Hà Hoa yến lần này. Nàng sẽ được

hội kiến vị Tề vương phi này.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.