Chương 36: Chọc giận

Bốn mắt nhìn nhau.

Nụ cười của Tề vương hàm chứa sự

lười biếng pha lẫn trêu tức. Đại khái là dưới ánh mặt trời quá mức chói mắt, cặp

mắt hoa đào xinh đẹp tựa hồ cũng lóe sáng lạ thường.

Mộ Niệm Xuân lặng yên nắm chặt dây

xích đu, loại dự cảm không hay lại một lần nữa xông lên đầu.

Nàng giả bộ bệnh lần đầu đã bị lật

tẩy. Tề vương này, rốt cuộc muốn gì?

Đoàn người Mộ Chính Thiện cũng đã

đi đến. Thạch Trúc và Ngọc Trâm bước lên phía trước hành lễ vấn an. Mộ Niệm

Xuân ngồi trên bàn đu, tiến thoái lưỡng nan. Chỉ có thể yên lặng chờ tốc độ bàn

đu chậm lại.

Thực sự là xấu hổ!

Giả bộ bệnh không mất mặt, mất mặt

là bị bắt tại trận. May là nàng da mặt đủ dày, không thì lúc này thật là không

nói nên lời.

Bàn đu dây rốt cục ngừng lại.

Mộ Niệm Xuân bình thản rời bàn đu,

tiến lên chỉnh đốn trang phục hành lễ: “Gặp qua Tề vương điện hạ, gặp qua thái

tôn điện hạ.”

“Tứ cô nương không cần đa lễ.”

trong mắt Tề vương tràn đầy ý cười chế nhạo: “Bản vương nghe nói tứ cô nương

thân thể không khỏe, vì vậy cố ý đến thăm. Hiện tại xem ra, thân thể tứ cô

nương đã khá lên rồi.”

Mộ Niệm Xuân không có nửa điểm

ngượng ngùng và tức giận khi bị vạch trần, mỉm cười đánh trả: “Tề vương điện hạ

thường ngày việc học bận rộn, tôi chỉ là bệnh nhẹ, làm kinh động tới Tề vương

điện hạ, trong lòng thực sự sợ hãi.”

Không đợi Tề vương có phản ứng gì,

lại áy náy cười nói: “Đại phu căn dặn tôi phải nghỉ ngơi nhiều ngày, không thể

tự mình xuống bếp, xin điện hạ thứ lỗi.”

Lời này nói ra nghe như cung kính,

thế nhưng lại lộ ra mười phần châm chọc. Tự động xông tới nhà người ta, yêu cầu

một thiên kim khuê các xuống bếp, thân là hoàng tử là có thể tùy ý như vậy sao?

Bất động thanh sắc, ngôn từ lại

sắc bén như đao!

Mộ Chính Thiện và Trương Thị nghe

kinh hồn táng đảm, nhịn không được nháy mắt với nữ nhi. Vị vô liêm sỉ này là

hoàng tử, nếu như chọc giận hắn, sẽ khiến hoàng thượng nổi giận. Trên dưới Mộ

gia chịu không thấu.

Mộ Niệm Xuân như không thấy ánh

mắt hai người bọn họ, nhàn nhạt nói: “Đa tạ điện hạ hảo ý tới thăm, phần tâm tư

này tôi xin nhận. Tôi còn phải về phòng uống thuốc, xin lỗi không tiếp được.”

Nói xong, liền xoay người đi vào

trong nhà.

Nụ cười trên mặt Tề vương đột

nhiên ngưng kết. Bình tĩnh nhìn thân ảnh Mộ Niệm Xuân biến mất ở trước mắt, đôi

mắt tối lại.

Nàng rõ ràng là cố ý khích mình.

Thuở thiếu thời nàng nguyên lai

bướng bỉnh như vậy!

Ngẫm lại cũng đúng, có thể ở trong

cung suốt mười năm, cuối cùng giành được niềm vui cùng tín nhiệm của nam nhân

kia, ngoan độc cùng hắn đồng quy vu tận. Đối với người độc ác với chính bản

thân mình, liệu có thể là một nữ tử ôn thuần không?

Thật không nghĩ tới, vị Mộ tứ cô

nương này không chút khách khí làm mất mặt Thập tứ thúc! Thật sự là gan lớn,

khiến người ta khâm phục và cả toát mồ hôi lạnh thay nàng. Thập tứ thúc là

người có tính khí thế nào, vạn nhất thẹn quá thành giận trở mặt ngay tại chỗ,

sẽ khiến sự việc trở nên tồi tệ,

Chu Diễm len lén liếc nhìn xem

thúc thúc mình có thay đổi sắc mặt không, đoán chừng tâm tình Tề vương lúc này

rất rối loạn.

Mộ Chính Thiện hiển nhiên bị hành

động của Mộ Niệm Xuân làm kinh hãi. Giờ khắc này, cũng chỉ có hắn mới có tư

cách đứng ra hòa giải.

“Thập tứ thúc, chúng ta đi ra

ngoài đã lâu, cũng cần phải về rồi.” Chu Diễm cười nói: “Cũng không thể mỗi lần

tới đều quấy rầy bữa cơm nhà Mộ hàn lâm.”

Mộ Chính Thiện miễn cưỡng cười

nói: “Thái tôn điện hạ đừng nói vậy, hai vị điện hạ làm khách ở Mộ gia, là vinh

hạnh cho trên dưới Mộ gia.”

Lúc này Trương Thị cũng phục hồi

tinh thần lại, cười nói: “Lão gia nói phải. Nha đầu Niệm Xuân vì sốt nên đầu óc

không tỉnh táo, mạo phạm Tề vương điện hạ, mong điện hạ đại nhân đại lượng,

nghìn vạn lần chớ để ở trong lòng.”

Mộ Trường Hủ cũng không dám thờ ơ

lạnh nhạt, ân cần mời: “Kính mời điện hạ ở lại dùng cơm trưa! Tứ muội hôm nay

thân thể không khỏe không thể xuống bếp, nhưng Mộ gia còn mấy đầu bếp trù nghệ

khá tốt.”

Ngay cả La Ngọc cũng lên tiếng “Đúng vậy, điện hạ ở lại dùng cơm trưa.”

Mặc kệ nói như thế nào, cần phải

chiều chuộng để vị Thập tứ hoàng tử nguôi giận.

Tề vương liếc mắt nhìn mọi người,

chợt nở nụ cười: “Thịnh tình như vậy, bản vương từ chối thì thật bất kính.”

Lời vừa nói ra, mọi người không

hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm. Ở lại dùng cơm là tốt rồi, sẽ không ghi trong

lòng chuyện Mộ Niệm Xuân thất lễ!

“Tiểu thư, đoàn người Tề vương đã

đi rồi.” Ngọc Trâm liếc mắt nhìn xung quanh, nhanh chóng trở về bẩm báo.

Mộ Niệm Xuân ừ một tiếng, ngón tay

vô ý thức quấn một lọn tóc. Đây là lúc nàng suy tính chuyện gì.

Thạch Trúc hầu hạ bên nàng nhiều,

rất rõ thái độ của nàng, vì thế không lên tiếng quấy rối, lòng lại lộp bộp, rõ

ràng tiểu thư cố ý khích Tề vương. Không biết tính tình Tề vương làm sao, vạn

nhất hắn là loại lòng dạ chật hẹp tính toán chi li thì làm sao bây giờ?

Giọng nói của Mộ Niệm Xuân vang

lên khiến Thạch Trúc giật mình.

“Ta chính là muốn xem hắn lúc tức

giận sẽ có phản ứng gì.” Mộ Niệm Xuân mạn bất kinh tâm nói, trong mắt hiện lên

một màn sương mỏng khiến không ai nhận ra tâm tư nàng.

Thạch Trúc nghe ngẩn ra, nhưng

không truy vấn.

Từ lần Mộ Niệm Xuân nói trước kia

tới giờ, Thạch Trúc đã biết động não suy nghĩ trước khi hỏi. Tuy rằng nàng phải

mất một lúc lâu mới nghĩ ra.

Vẻ mặt Ngọc Trâm nghi hoặc: “Tiểu

thư, cô không lo lắng Tề vương ghi hận trong lòng, ngày sau sẽ làm khó đại

thiếu gia sao?”

Đại thiếu gia là thư đồng Tề

vương, mỗi ngày đều ở bên cạnh Tề vương. Nếu như Tề vương lòng dạ hẹp hòi giận

cá chém thớt, đại thiếu gia có tránh nổi cơn giận.

Mộ Niệm Xuân nhún nhún vai: “Vậy

thì không có biện pháp gì, chỉ có thể ủy khuất đại ca.”

Ngọc Trâm: ” “

Ngọc Trâm còn muốn nói cái gì nữa,

Thạch Trúc đã mở miệng: “Ngọc Trâm, cô đi ra ngoài đi. Để tiểu thư được yên

lặng một chút.” Đây là lần đầu tiên Thạch Trúc bày ra tư thế nhất đẳng nha

hoàn.

Ngọc Trâm hỏi theo phản xạ: “Vậy

còn cô?”

“Tôi lưu lại hầu hạ tiểu thư.”

Thạch Trúc nói: “Cô nói nhiều quá, tiểu thư không được thanh tĩnh.”

Nghe xong lời này, Ngọc Trâm tự

nhiên không phục: “Thạch Trúc, cô nói lời này là có ý gì?” Nói xong, ủy

khuất nhìn về phía Mộ Niệm Xuân: “Tiểu thư, Thạch Trúc khi dễ nô tỳ, xin tiểu

thư làm chủ cho nô tỳ.”

Bàn về tuổi tác, cô nàng còn lớn

hơn Thạch Trúc một tuổi. Bàn về lý lịch, cô nàng là con người hầu trong nhà,

hầu hạ bên Trương Thị đã lâu, hiểu biết chuyện trong phủ hơn Thạch Trúc. Nhưng

hết lần này tới lần khác, Thạch Trúc làm nhất đẳng nha hoàn, bản thân đành làm

nhị đẳng nha hoàn, lòng khó tránh khỏi không thoải mái.

Thạch Trúc tính tình rất tốt, ngày

thường không tự cao tự đại. Cô nàng tự nhiên không để Thạch Trúc trong mắt,

hiện tại Thạch Trúc chợt nghiêm mặt, trong lòng vô cùng ủy khuất.

Mộ Niệm Xuân lại không làm chỗ dựa

cho nàng, nhàn nhạt nói: “Thạch Trúc chỉ bảo em ra ngoài, thế nào lại biến

thành khi dễ em? Hơn nữa, em đúng là hơi ồn ào. Được rồi, em lui ra trước đi.”

Ngọc Trâm tố cáo không được, trái

lại bị quở trách vài câu. Uỷ khuất đỏ mắt lui xuống.

Thạch Trúc cắn môi một cái: “Tiểu

thư, mới vừa rồi có phải nô tỳ có chút quá phận?”

Mộ Niệm Xuân cười nói: “Đâu có quá

phận. Đây là mới tư thái của nhất đẳng nha hoàn. Không phải ta đã nói với em

sao? Em cứ yên tâm mạnh dạn, đã có ta làm chỗ dựa cho em.”

Thạch Trúc cảm động vô cùng, gật

đầu, không nói thêm gì.

Không có tiếng của Ngọc Trâm,

trong phòng đột nhiên an tĩnh. Tâm tư Mộ Niệm Xuân lại trôi dạt tới Tề vương.

Kiếp trước hai người hầu như không

hề gặp gỡ, đời này, Tề vương lại liên tiếp xuất hiện trong cuộc sống của nàng,

đối với nàng phá lệ lưu ý và quan tâm.

Thật sự là khác thường!

Hắn đối với nàng không thể nào là

hứng thú nam nữ, như vậy, hắn rốt cuộc vì gì mà cố ý tiếp cận nàng?

Ngày hôm nay nàng cố ý làm hắn tức

giận, là muốn xem phản ứng của hắn. Nếu như hắn nhất thời có hứng, như vậy sẽ

rất nhanh mất hứng, rời xa cuộc sống của nàng.

Nhưng hắn vẫn kiên nhẫn như thế,

tuyệt đối không thể không quan trọng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.