Chương 30

Ân Tuyền ngồi thẳng dậy trong một giây, hai tay ngoan ngoãn đặt trên đầu gối, ngẩng đầu nhìn trời trầm mặc.

Một phút sau, hắn ngơ ngác nói: “Tôi chưa nói à?”

“Chắc tôi từng nói rồi chứ?” Hắn nghiêng đầu, chớp mắt làm bộ đáng yêu.

Gân xanh bên thái dương Hám Uyên Trình giật giật, nghiến răng nghiến lợi: “Em cảm thấy sao?”

Ngay cả chuyện mang thai là do hắn chủ động hỏi mới biết, tên ngốc này từ đầu đến cuối chưa từng nhắc trong bụng là hai đứa, không phải một đứa.

“À…” Ân Tuyền chột dạ l**m môi, cười khan vài tiếng: “Ha, ha ha ha…”

Quả thật… hình như hắn quên thật rồi.

Hôm đó bị màn cầu hôn bất ngờ làm cho choáng váng, lòng còn mải đắm chìm trong hạnh phúc, nào còn nhớ rõ mấy chuyện khác nữa?

Nhưng Ân Tuyền dĩ nhiên không thể thừa nhận.

Đặc biệt là khi hắn nhận ra Hám Uyên Trình ngày càng dung túng mình, hắn lại càng được đà mà làm tới, bắt đầu bừa bãi. Từ từ thò cái móng nhỏ ra, điên cuồng thử giới hạn trong thế giới của Hám Uyên Trình.

“Tôi chắc chắn là đã nói rồi, là anh không nghe kỹ đó!” Hắn nghiêm mặt, mạnh miệng biện hộ.

Hám Uyên Trình: “Thật không?”

Giọng lạnh như băng, rót vào tai giống như nuốt một cây kem giữa ngày đông lạnh giá, từ cổ họng lạnh thấu xuống tận chân, rồi vòng về đỉnh đầu, làm toàn thân đông cứng.

Ân Tuyền run trong lòng, vẫn cứng cổ gật đầu chắc nịch.

“Ừm, tôi rất chắc chắn.” Hắn ngừng một lát, đột nhiên bày ra vẻ mặt đau khổ: “Ai, chắc là do anh bị chứng mất trí nhớ đó! Nhất định là nguyên nhân đó!”

Để tăng tính thuyết phục, hắn thu lại nụ cười, cực kỳ nghiêm túc, gật đầu như giã tỏi.

Hám Uyên Trình hít một hơi.

Lại hít thêm một hơi.

Hắn bị chọc đến bật cười.

Xem ra hắn cần phải đánh giá lại chỉ số thông minh của Tiểu Quyển Mao.

Mắt thì kém, nhưng đầu óc xoay chuyển thì nhanh ghê.

Hắn dùng chứng mất trí nhớ làm cái cớ, định dần dần để Ân Tuyền phát hiện sự khác biệt của mình, nào ngờ Tiểu Quyển Mao liền dựa vào đó để thoát tội.

Dù gì trí nhớ anh không tốt, đúng không?

Không nhớ được chuyện trước kia, vậy cũng có thể không nhớ vụ song thai, đổ vấy lên đầu bệnh mất trí nhớ — thật đúng là biết chơi trò “ném nồi” mà.

Thật sự là trời cao có mắt.

Hám Uyên Trình đưa ngón tay đè đè huyệt Thái Dương.

Nhìn thấy vẻ mặt mong chờ của hắn, chỉ biết lạnh giọng nói: “Em đã nói rồi thì cứ xem như anh quên đi.”

Dù sao thì hắn cũng tiêu hóa xong tin tức này rồi.

Hai đứa thì hai đứa.

Nuôi một là nuôi, nuôi hai vẫn là nuôi, đặc biệt là còn có thêm một cái càng ngày càng bám ba một cách ngây thơ đáng yêu.

Hám Uyên Trình âm thầm nâng mức độ “không đáng tin cậy” của Tiểu Quyển Mao lên một bậc nữa!

Cuối tuần, hai người trở về Ân gia dùng bữa.

Đây là lần đầu tiên hắn chính thức đến nhà bạn đời tương lai ra mắt.

Sắc mặt Hám Uyên Trình trầm tĩnh, đứng trước gương nghiêm túc chỉnh sửa lại quần áo lần cuối, giống như chiến sĩ sắp ra trận đang cẩn thận đánh bóng giáp trụ của mình.

Hắn mặc bộ vest chỉnh tề, hoàn hảo khoe ra bờ vai rộng, eo thon, hông nhỏ, chân dài — một tấc cũng không bỏ sót.

“Anh hôm nay đẹp trai quá trời!” Ân Tuyền bưng ly sữa bò, miệng nhỏ nhấp một ngụm, bên môi dính một vòng “ria sữa”.

Hắn không hề keo kiệt lời khen, ánh mắt màu hổ phách sáng lấp lánh.

Quả thật rất đẹp trai!

Dáng vẻ thư sinh ôn nhu của ngày thường giờ đây được gỡ bỏ vài phần, cơ thể thon gầy mang theo khí thế mạnh mẽ đầy nam tính.

Ân Tuyền đột nhiên cảm thấy hơi ghen tị, buột miệng hỏi: “Anh có phải lén luyện thể hình không đó?”

Không chỉ luyện thể, mà gương mặt cũng có cảm giác đang thay đổi nữa.

Lớn từng này tuổi rồi, chẳng lẽ còn có thể ph*t d*c lần hai sao?

Ngoại trừ mấy đại tà thuật nổi tiếng của châu Á như phẫu thuật thẩm mỹ, hóa trang, chỉnh ảnh Photoshop… thì hắn chỉ từng nghe đến việc “nâng cấp” phần má, chứ chưa bao giờ nghe thấy có chuyện cả khung mặt và ngũ quan cùng nhau biến hóa trở nên đẹp trai thế này.

Đôi mắt Ân Tuyền lăn tăn chuyển động, tò mò nhìn chằm chằm gương mặt ngày càng góc cạnh rõ ràng, lộ ra vẻ cứng cáp lạnh lùng kia. Không nhịn được mà thầm nghĩ — chẳng lẽ là do hắn kiến thức quá hạn hẹp?

Hám Uyên Trình nhướng mày, hàng lông mày sắc bén mỗi lần nhếch lên đều mang theo một loại khí chất tùy ý, ngạo nghễ, phóng khoáng nhưng lạnh lẽo.

“A.”

Hắn cố tình kéo tay áo lên, để lộ phần cổ tay săn chắc, cơ bắp rõ nét: “Thèm à?”

Mắt Ân Tuyền trợn to.

Hả? Gì cơ?

Chỉ nghe thấy người kia mặt dày vô sỉ nói tiếp: “Nhịn đi, đợi lát nữa hóa thân lại cho em ăn đến no luôn!”

Ân Tuyền ngẩng đầu, mắt nhìn lên trần nhà…

… Làm bộ như không nghe hiểu anh đang nói cái quỷ gì đâu.

Trong sân Ân gia, người hầu chạy tới chạy lui, ai cũng bận rộn.

“Tiên sinh bảo tìm bằng được chậu hoa Kadupul, dặn phải để ở phòng khách ngay chỗ dễ thấy nhất.”

“Chỗ này chưa lau sạch, lau lại đi.”

“Đổi luôn tấm thảm này.”

“Nguyên liệu trong bếp chuẩn bị xong hết chưa? Thiếu gia rời nhà cả tuần rồi, lần này nhất định nhớ nhung tay nghề đầu bếp nhà mình lắm đấy…”

Ân Văn Thao đã sớm ngồi đợi trong nhà.

Ông ngồi trên ghế sofa, tay cầm tờ báo Nam Thành Nhật Báo, mắt nhìn mà hồn treo ngược cành cây, thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn ra cửa lớn.

Tư thế ngồi oai phong lẫm liệt, hoàn toàn không giống một người cha đang đón con và con rể tương lai, mà giống như đang chuẩn bị nghênh chiến địch nhân, hạ uy phủ đầu!

“Ba, bọn con về rồi.”

Nghe thấy giọng đứa con út, Ân Văn Thao lập tức ngẩng đầu, trên mặt hiện lên nụ cười từ ái của người cha: “Mệt không? Đói bụng không? Aizz, lại gầy nữa rồi.”

“Lão Ngô, mang một chén chè đậu đỏ ra đây.”

Toàn bộ hành trình ông đều chỉ hỏi han Ân Tuyền, không thèm liếc nhìn Hám Uyên Trình một cái, coi hắn như không khí.

“Bá phụ, chào ngài.” Hám Uyên Trình vẫn bình tĩnh lên tiếng, không nhanh không chậm, đưa lễ vật đã chuẩn bị sẵn bằng hai tay.

Ân Văn Thao liếc qua một cái, dỗ dành con thì cười dịu dàng, quay lại đối mặt với Hám Uyên Trình liền biến thành gương mặt như Diêm Vương.

“Hừ, đến thì đến, còn mang lễ làm gì? Ân gia chúng tôi thiếu ngươi cái gì chắc?”

Hám Uyên Trình vẫn mỉm cười, không phản bác, cũng không lấy lòng, chỉ im lặng đặt lễ lên bàn trà, sau đó thản nhiên ngồi xuống cạnh Ân Tuyền.

Hắn ngồi vững vàng, khí chất trầm ổn tự tin, đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo của Ân Văn Thao vẫn bình tĩnh như thường, không một chút bất mãn lộ ra ngoài.

Trong mắt Ân Văn Thao chợt hiện lên vẻ suy tư.

Lần trước vội vàng gặp mặt, do Hám Uyên Trình ngông cuồng mà ông tức giận đến mất khống chế, căn bản không nhìn kỹ hắn, chỉ cảm thấy hắn có vẻ đã thay đổi — phóng khoáng hơn.

Lúc ấy còn cho rằng hắn được ai đó chỉ dạy, biết cách giấu đi dã tâm, không còn lộ liễu làm trò cười cho thiên hạ nữa.

Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ ông đã bất công.

Bởi vì khí chất tự tin trên người Hám Uyên Trình hiện giờ là từ tận xương tủy toát ra, giống như lớn lên trong nhung lụa, chứ không phải diễn.

Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi mà có thể lột xác thành như vậy… thật sự không thể tưởng tượng nổi.

Nếu nói đây là ngụy trang, thì tâm cơ của hắn cũng quá sâu.

Ân Văn Thao suy nghĩ một chút, trầm giọng nói: “Vào thư phòng với ta.”

Ân Tuyền lo lắng đứng dậy, nghĩ đến bệnh tình của Hám Uyên Trình liền cảm thấy không yên tâm, vội nói nũng: “Ba, nói cái gì mà con không được nghe sao?”

Ân Văn Thao nhíu mày, không nỡ nặng lời với Ân Tuyền, bèn trút giận qua Hám Uyên Trình.

“Thế nào, thư phòng nhà ta là đầm rồng hang hổ chắc? Hay sợ ta ăn thịt ngươi?”

Nói xong, ông chắp tay sau lưng, phừng phừng nổi giận đi trước.

Hám Uyên Trình quay đầu lại, nở nụ cười dịu dàng với Ân Tuyền.

Một tay nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay hắn: “Không sao đâu, anh chỉ nói chuyện với bá phụ chút thôi.” Liếc thấy người hầu mang chè đậu đỏ đến, hắn xoa nhẹ mái tóc quăn tơi mềm của đối phương, “Ngoan, ăn chè đi.”

Ân Tuyền nhìn bóng lưng cha, lại nhìn Hám Uyên Trình, chỉ cảm thấy đời người thật gian nan.

Dù là mẹ chồng – nàng dâu, hay cha vợ – con rể, đều là những bài toán khó cấp độ địa ngục!

Nghĩ đến chuyện ba hắn mà tức giận là lại hóa thành Lôi Công gào thét, bệnh già gì cũng lôi ra làm lý do, Ân Tuyền liền lo lắng không thôi.

“Ba tính tình không tốt lắm… anh có thể… vì em, đừng cãi với ba được không?”

“Lắm lời!”

Biết đó là ba em, nhưng anh cũng là chồng em, là ba của con em đấy nhé?

Không sợ ông ấy giận quá xách gậy đập thẳng vô người anh à?

Hừ, rõ ràng là bất công!

Hám Uyên Trình thầm nghĩ, trong lòng chua lè.

Trong thư phòng.

Ánh mắt Ân Văn Thao như muốn lột da Hám Uyên Trình mà soi.

Ông ở vị trí cao lâu năm, mỗi khi nghiêm mặt thì khí thế đặc biệt dọa người, tâm lý không vững sẽ lập tức bại lộ.

Nhưng Hám Uyên Trình chỉ lặng lẽ ngồi đó, thản nhiên chịu đựng ánh nhìn soi mói của ông.

“Hạng mục ở Đức, tiến triển thế nào?”

Hám Uyên Trình vốn nghĩ cuộc nói chuyện sẽ là một trận chiến bùng nổ, không ngờ Ân Văn Thao chỉ lặng lẽ nhìn hắn hơn mười phút, rồi đột nhiên đổi sang giọng điềm đạm hỏi chuyện làm ăn.

“Cũng không tệ lắm, nhanh nhất ba tháng nữa, chỉ cần vốn đổ vào là có hồi vốn ngay.”

Ân Văn Thao gật đầu, lại hỏi: “Bình An mang thai rồi, ngươi định thế nào?”

Hám Uyên Trình nghiêm mặt, giọng trầm ổn: “Tôi muốn kết hôn với Bình An, mong Ân tổng thành toàn.”

Không có Ân Tuyền ở đây, hai người lập tức trở về trạng thái xã giao xa cách và giằng co ngấm ngầm.

Dĩ nhiên, người nhẫn nhịn nhiều hơn là Ân Văn Thao.

Thấy sắc mặt ông càng lúc càng nghiêm trọng, Hám Uyên Trình nói tiếp: “Tôi có thể ký riêng một thỏa thuận hôn nhân với ngài, trong thời gian hôn nhân tồn tại, tất cả tài sản mang tên Ân Tuyền đều vẫn thuộc về cậu ấy. Tài sản của tôi, cũng chỉ để cho cậu ấy.”

Nghe vậy, Ân Văn Thao cảm thấy bản thân bị tên nhóc này coi thường, cứ như ông là hạng người lòng dạ hẹp hòi không bằng!

Ông lập tức trừng mắt quát: “Ngươi có cái gì mà tài sản? Giờ ngươi chẳng có gì cả, đừng quên, ngươi còn thiếu ta năm trăm triệu!”

Thực ra ông đã phái người điều tra rồi, biết hạng mục này thực sự có tương lai, thậm chí rất khả quan trong thời gian ngắn.

Hám Uyên Trình quả thật có mắt nhìn.

“Hiện tại tôi chưa có, nhưng sắp có thôi. Ân tổng yên tâm, tôi không hứng thú với Ân Thương, nhưng mảng giải trí lại khiến tôi cảm thấy rất thú vị.”

Người từng tay trắng gây dựng sự nghiệp, đương nhiên hiểu được ánh mắt của người khác nhìn mình như thế nào, dù là ánh mắt đánh giá tích cực hay tiêu cực, hắn đều không để tâm.

Tất cả những gì hắn từng mất, giờ đều đang dần trở lại trong tay. Hắn chỉ thiếu thời gian mà thôi.

Vì thế, sự hoài nghi của Ân Văn Thao không thể nào khiến hắn tổn thương thật sự.

Ân Văn Thao nghẹn họng.

Nhìn gương mặt tự tin điềm tĩnh ấy, ông suýt nữa tức đến méo miệng.

Ân Thương thì sao? Đây là tập đoàn số một Nam Thành cơ mà!

Vậy mà lại bị khinh thường đến thế, thà đi làm cái ngành vui chơi giải trí gì đó?!

Tâm tình ông cực kỳ phức tạp, không biết nên khen hắn to gan hay cười hắn quá ngông cuồng.

Nếu Hám Uyên Trình nói muốn cưới con ông để chen chân vào quản lý Ân Thương, có khi ông đã nổi trận lôi đình, gọi người đuổi thẳng ra khỏi cửa.

Nhưng hắn lại nói không hứng thú…

Ông lại thấy… không vui?!

Tóm lại một câu: Hám Uyên Trình làm gì, ông cũng khó chịu! Ai bảo hắn dám nhòm ngó cải trắng nhà mình chứ!

Ân Văn Thao mở ngăn kéo, lấy ra một tập văn kiện, ném lên bàn: “Ký đi.”

Hám Uyên Trình cầm bút lên, không nhìn nội dung, ký thẳng tên mình.

Ân Văn Thao nhìn hắn đầy tán thưởng, nhưng giọng vẫn không giấu nổi ghét bỏ: “Không đọc à? Ngươi kết hôn với Bình An, chẳng được lợi gì đâu. Nếu dám có lỗi với nó, ngươi phải cút ra khỏi nhà tay trắng.”

Hám Uyên Trình cười nhạt.

“Ngài yên tâm, tôi sẽ không để cậu ấy chịu thiệt.”

Ân Văn Thao nhìn hắn thật lâu, cuối cùng nói “Sau này đừng gọi ta là Ân tổng nữa.”

Dù gì cũng sắp thành người một nhà, còn gọi gì mà xa cách thế? Người ngoài nghe thấy, lại tưởng ông là kiểu cha vợ ghét con rể nghèo ấy chứ!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.