Chương 1
Đầu hạ, bên ngoài nhà mơ hồ truyền đến tiếng sấm ầm ầm, , từng giọt mưa tí tách tí tách theo khe hở khung cửa sổ chưa đóng kín , phá tan yên tĩnh trong phòng.
“Ngã trúng chỗ nào rồi? Có bị thương không…?”
“… Ngươi đau đầu sao? Rất xin lỗi, rất xin lỗi, ta không cố ý…”Hám Uyên Trình xoa nhẹ sau đầu, mơ màng mở mắt ra.
Đập vào mắt đầu tiên là chiếc cổ trắng ngần như ngọc, thon dài tuyệt đẹp, trên làn da mịn màng phủ đầy dấu hôn và vết cắn.
Vết cắn nhạt và hồng hồng, ám muội lạ thường, dường như mới lưu lại không lâu.
Ánh mắt Hám Uyên Trình dần trở nên sâu thẳm, trong lòng dâng lên đủ loại nghi ngờ.
Chẳng lẽ….
Chẳng lẽ hắn lái xe đâm xuống vách núi sâu chỉ là một giấc mộng?
Ánh mắt hắn đầy nghi hoặc, men theo dấu tích kịch liệt trên cổ người kia nhìn lên, rồi bất chợt ngẩn người.
Giật mình, khiếp sợ với giá trị nhan sắc của người trước mắt.
Hắn, một người đã quá quen thuộc với mỹ nhân, vậy mà trong khoảnh khắc ấy vẫn bị vẻ đẹp này làm cho sửng sốt, thậm chí có cảm giác muốn chiếm lấy ngay lập tức.
Đó là một gương mặt quá mức hoàn mỹ, tựa như bước ra từ truyện tranh, mỗi đường nét đều tinh xảo đến hoàn hảo, như được đo lường bằng thiết bị chính xác nhất.
Chiếc áo ngủ trắng bị cởi hờ hơn nửa, lộ ra bờ ngực trắng như sứ. Những ngón tay thon dài, khớp xương không quá rõ ràng, mềm mại lại đầy sức sống, đầu ngón tay phấn hồng đang đặt nhẹ lên vai hắn.
Gương mặt ấy cực kỳ tinh xảo, đôi môi đầy đặn, viền môi trên tự nhiên tạo thành hình “M” khiến người ta cảm thấy ngây thơ. Mái tóc ngắn mềm mại xõa trên má, hàng mi dài rợp bóng dưới ánh đèn, đôi mắt long lanh ngập tràn lo lắng, chăm chú nhìn hắn…
Khuôn mặt ấy, cộng thêm khí chất trong trẻo và thuần túy, vừa nhìn đã biết là con nhà gia giáo, được bảo vệ quá mức, chưa từng trải qua bóng tối.
Hám Uyên Trình khó lòng liên hệ cậu với loại “thiếu gia hộp đêm” mà mình thường thấy trong các tụ điểm xa hoa.
Chính vì điều đó quá khó tin, ánh mắt hắn càng lúc càng lạnh, đầy vẻ châm biếm và nghi kỵ.
Xem ra, “em trai tốt” của hắn vì muốn nắm thóp hắn, hại không được thì lại chuyển sang dùng mỹ nhân kế, còn kỹ lưỡng đến mức chọn đúng người nhìn vào liền khiến người khác mềm lòng.
Mà hắn, lại thật sự bị mê hoặc.
Thần sắc Hám Uyên Trình thay đổi, gương mặt vốn ôn nhu văn nhã bỗng chốc trở nên u ám, toát ra sự lạnh lẽo khó gần.
Đáy mắt Ân Tuyền vụt qua một tia cảm xúc khó hiểu.
Chẳng lẽ hắn thật sự bị thương sao? Biểu cảm u ám đó giống hệt lúc nãy khi đột ngột trở nên đáng sợ, khí chất ôn nhu kia phút chốc như bị bóc vỏ, để lộ ra sự sắc sảo và đầy xâm lược khiến người ta không thoải mái.
“…. Ngươi có phải hay không ngã bị thương, ta không cố ý, ngươi, ngươi lúc nãy có chút dọa người, làm ta hơi sợ hãi… Không phải ta cố ý đẩy ngươi xuống giường, rất xin lỗi, Uyên Trình, ngươi đừng giận ta, được không?” Ân Tuyền mới đầu còn có chút khí thế đúng lý hợp tình nhưng sau bị đối phương dùng sâu thẳm con ngươi nhìn chăm chú, dần dần yếu xuống, thấp thỏm, bất an năm lấy quần áo của nam nhân.
Cậu và Uyên Trình kết giao hai năm, hơn nửa thời gian đều là cậu theo đuổi đối phương. Ở sự nhiệt tình theo đuổi của cậu, Hám Uyên Trình bất đắc dĩ đồng ý, ngay cả nụ hồn đầu tiên, cũng là hắn cưỡng ép.
Hám Uyên Trình nhìn có vẻ kiêu ngạo, nhưng bên trong cũng rất tự ti. Thái độ đối với cậu luôn là lạnh lùng, nhưng Ân Tuyền biết, kỳ thực hắn rất thiện lương, hắn chỉ là không muốn đem tình cảm trong lòng nói ra.
Hắn không phải người xấu, hắn chỉ không thích tiếp xúc thân thể, mỗi khi hôn môi, cả người hắn đều c**ng c*ng lại giống như đá điêu khắc. Nếu không phải như vậy thì cũng sẽ không đến bây giờ, hắn mới hạ quyết tâm chạm vào cậu.
Chỉ là…..
Vừa rồi hắn giống như biến thành một người khác, đáy mắt tự ti hoàn toàn biến thành cuồng bạo, Ân Tuyền có chút không xác định là cậu suy nghĩ nhiều hay là cậu để sót cái gì, cậu không muốn suy nghĩ bất luận khả năng xấu nào.
Nhưng lúc nãy trước khi đầu óc phản ứng tới thì thân thể đã làm ra trước một bước, cậu trực tiếp đá hắn từ trên giường xuống.
Liền nghe được một tiếng “Phanh-“
Hám Uyên Trình nằm nghiêng trên sàn nhà lạnh băng, hai mắt nhắm im, không có động tĩnh.
Cuối cùng trong lúc Ân Tuyền hoang mang, lo sợ, hắn chậm rãi mở mắt. Ân Tuyền cũng không biết tại sao bản thân cảm thấy có chút khẩn trương, Hám Uyên Trình yên tĩnh ở kia mấy chục giây, tim cậu cũng như dừng theo.
Thấy Hám Uyên Trình không nói lời nào, hiển nhiên vẫn còn đang tức giận. Ân Tuyền liền chậm rãi dịch về phía hắn hai bước, nửa người trên rũ ở mép giường, hơi hơi cúi đầu, kéo nhẹ cổ áo hắn, c*n m** d*** nói:” …. Đừng tức giân được không? Ta sợ hãi~~~”
Hám Uyên Trình ngước mắt, đối diện ánh mắt lấy lòng của cậu.
Khi hắn nhặt lấy áo ngủ bên cạnh, một bàn tay kéo lấy cổ tay áo hắn, vừa sợ hắn tức giận, vừa sợ hắn trực tiếp rời đi.
Hám Uyên Trình không có ký ức về đoạn thời gian ngắn này.
Hắn nghĩ , có lẽ do uống chút rượu.
Tuy rằng hắn không nhớ rõ chính mình có hay không đã uống rượu.
Ký ức hắn chỉ dừng lại khoảnh khắc phanh xe không ăn, xe lao vun vút trên đường núi liền bị phóng bay ra ngoài, cả người lẫn xe tan xương nát thịt.
Nhưng hiện tại hắn vẫn còn sống rất tốt.
Phản ứng đầu tiên là coi như đoạn mạo hiểm trở thành cảnh trong mơ.
Tuy rằng lý trí còn sót lại cố gắng nói cho hắn, có rất nhiều điều không hợp logic ở trước mắt, nhưng ánh đèn vàng mờ, hơi say mùi rượu, và ánh mắt nhút nhát, sợ sệt, không chỗ nào không động tâm của mỹ nhân, cùng làm tê mỏi thần kinh của hắn.
Tiếp theo sau đó là cảm giác phẫn nộ khi bị tính kế.
Ánh mắt Hám Uyên Trình trở lên lạnh băng.
Mí mắt cụp xuống, che giấu đi bạo ngược, khuôn mặt trở lại vẻ văn nhã ôn thuận, sinh ra cảm giác mũi nhọn.
Sau một lúc lâu.
Hai cánh môi mỏng chậm rãi mím lại, lộ ra một chút ý cười thâm trầm, hắn nghe được thanh âm của chính mình:” Được, lần này ngươi không được đẩy ta …”
Lạt mềm buộc chặt.
Làm nũng bán si.
Tốt, rất tốt!
Không sợ chết đưa thân đến, hắn cần gì phải đẩy ra.
Hám Uyên Trình chậm rãi từ trên mặt đất đứng lên, động tác hắn lười biếng và tùy ý, không báo trước đem áo ngủ chậm rãi cởi ra, nhưng hắn chưa kịp chú ý tới, sáu khối cơ bụng đã biến mất…..
Ân Tuyền sửng sốt.
Cả người như nhuộm đỏ, hồng nhạt từ cổ dần hướng lên trên, nhanh chóng bao phủ toàn bộ gương mặt, cặp thủy nhuận con ngươi lập tức nổi lên một tầng hơi nước, mê mang, có chút muốn nói lại thôi.
Cậu cắn cắn môi, ánh mắt né tránh, xấu hổ đến không nói lên lời, cũng không bài xích.
Hám Uyên Trình nhìn dáng vẻ này của cậu, trong lòng âm thầm nói câu diễn không tệ, trong mắt càng thêm châm chọc, ngọn lửa trong đó như ẩn như hiện nhảy lên, cuồn cuộn.
Hắn chậm rãi tiến lại gần nam hài đang xấu hổ cuộn tròn kia, dùng sức nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của đối phương, cố ý áp cả người lên trên thân thể cậu, môi mỏng như muốn cắn lấy đôi môi đỏ thắm gợi cảm kia cho hả giận, cố ý cắn một ngụm lên môi dưới no đủ của đối phương.
Liều thấy cậu kêu đau một tiếng” Tê”, đôi tay bị giữ lấy bắt đầu giãy giụa….
Con ngươi Hám Uyên Trình tràn đầy d*c v*ng, hắn bình tĩnh nhìn nam hài đang nhắm hai mắt dưới thân giãy giụa.
Cậu lông mi rất dài, khi nhắm lại, nhẹ nhàng rung động.
Ở trước mắt hình thành hình quạt che phủ
Chọc người yêu thương.
Nghĩ tới đây là người nào đó cố ý chuẩn bị cho hắn bẫy rập dự phòng, một tia tâm động vừa sinh ra chưa kịp phát hiện liền bị b*p ch*t.
Cánh môi nóng bỏng không chút do dự liền hạ xuống lông mi đang run rẩy.
Hắn ban đầu không giữ được lực đạo, nặng nề mà nghiềp ép ma sát, sau đó liền không tự giác mà nhẹ m*t, ôn nhu vô cùng.
Phản kháng dưới thân dần dần biến thành đón ý nói hùa, si mê trong đó, nhận thấy cậu bắt đầu thả lỏng, Hám Uyên Trình một lần nữa liền lộ ra bá đạo cuồng thế, động tác dần dần hung ác, mạnh mẽ cạy ra khớp hàm cậu, cùng giao nhau môi lưỡi, khí thế càn quét trong miệng đối phương.
Hôm sau.
Nắng sớm mờ mờ.
Ánh mặt trời nghịch ngợm nhảy múa trên giường, những tia nắng kim sắc điểm lên ga giường đầy vết đỏ trắng đan xen mà rình coi đôi uyên ương trong ổ chăn.
Trong giây lát, mí mắt nam nhân khẽ nhúc nhích.
Giống như không rõ bản thân đang ở đâu, ánh mắt hắn có chút mờ mịt, hơi hơi thất thần.
Nhưng rất mau, ánh mắt liền nhìn xung quanh, đám sương mù trong mắt liền hóa thành băng cứng, sâu thẳm lạnh băng.
Hắn nghiêng đầu, nhìn chăm chú nam hài đang bị chính mình nửa cưỡng ép ôm tới.
Trong lòng tính toán, không biết khi nào em trai cùng cha khách mẹ sẽ tới gõ cửa phòng khách sạn, đồng thời mang theo người, công khai cảnh giường chiếu của hắn, chụp cho hắn cái mũ sinh hoạt cá nhân hỗn loạn.
Cánh tay đang cho nam hài gối liền rút ra không chút lưu tình.
Nhìn trên cổ cậu đầy điểm nhỏ hỗn loạn, đã từ đỏ thắm chuyển sang xanh tím, rậm rạp một mảnh, ánh mắt Hám Uyên Trình tối lại, tràn đầy ý trào phúng.
Đầu lưỡi nhẹ đảo một vòng, lại l**m môi dưới.
Tư vị của cậu quả thực rất ngon.
Chưa từng hưởng thụ qua việc này trước đó, liền không biết việc này thật sự sung sướng như thần tiên, làm gây tê ý chí của người kiên định.
Nhưng đáng tiếc, những mỹ vị như này thường mang theo độc, làm người lùi bước.
Trong đầu Hám Uyên Trình đầy những suy nghĩ rối ren, hỗn độn, một bên cảm khái động tác của Hám Hạo Văn quá chậm, một bên suy nghĩ nếu là đề nghị làm giao dịch với Tiểu Quyển Mao, cậy có thể hay không đồng ý…..
Hẳn là cậu sẽ nguyện ý đi~~~~~
Cậu đã nguyện ý cùng đệ nhất phế vật Hám Hạo Văn hợp tác, vậy thì chẳng bằng giao dịch trực tiếp cùng hắn, ít nhất có thể tiêu trừ nguy hiểm khi bị phát hiện, mà hắn có thể cho cậu so với Hám Hạo Văn càng nhiều hơn !
Nghĩ vậy, Hám Uyên Trình liền lộ ra biểu tình đắc ý.
Nam hài bên cạnh có chút động tĩnh.
Hướng vào trong ngực hắn cọ, tóc xoăn mềm mại quét lên lồng ngực trơn bóng của hắn, giống như lông chim gãi ngứa trên đầu quả tim, chọc người yêu thương thật sự, hắn chỉ cảm thấy cả người như bị đốt lửa, phảng phất cờ hò reo.
Nam hàu “ưm” một tiếng, tiếng nói khàn khàn mềm mềm mại mại, làm nũng nói:….Đói bụng, rất mệt….”
Hám Uyên Trình khó tin mà nhìn cậu.
Ngữ khí quen thuộc, lá gan rất lướn!
Vốn định cười lạnh, châm chọc cậu được một tấc lại muốn tiến thêm một bước, liền nghe thanh âm mềm mại kia tiếp tục nói:” Uyên Trình, chúng ta kết giao hai năm rồi, ngươi…. Ngươi chừng nào thì cùng ta trở về gặp ba ba”
Kết, giao?
Hai… .. Năm?
…..Gặp ba ba?
Mỗi một từ hắn đều nghe hiểu, nhưng khi ghép lại với nhau…
Hám Uyên Trình động động mi, đầu óc nhất thời rơi vào cảnh chết máy.
Cậu rốt cuộc đang nói cái gì? Cái gì mà kết giao? Cái gì mà gặp ba ba, hắn có đối tượng?….
Chẳng lẽ đây là một âm mưu mới?
Không, sẽ không.
Như vậy quá dễ để vạch trần, ký ức hắn không có bất luận vấn đề phi logic nào.
Bỗng nhiên—–
Hám Uyên Trình nhìn thoáng qua hàng hiệu tình lữ trên cổ tay hắn, một con 30 nhiều vạn.
Lại chậm rãi cúi đầu, nhìn cái cái khác trên cổ tay, dư quang trong mắt trong lúc lơ đãng chạm phải chỗ đoạn giữa ngón tay cái và ngón chỏ….
Cả người như hóa đá.
Đây không phải tay hắn.
Nói chính xác hơn, thân thể này cũng không phải là của hắn.
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương