Chương 7

"Nương nương."

"Không quá một năm."

"Đảm bảo da người sẽ trở lại mịn màng như cũ."

Nửa năm trôi qua rất nhanh.

Mái ngói trong cung phủ lên một lớp tuyết mỏng.

Vết sẹo trên mặt ta quả nhiên dần nhạt đi.

Lúc này.

Giang Uyển Tố gửi thiếp cầu kiến.

Ta biết nàng sống không tốt.

Cho nên ta mới gặp.

"Vưu Niệm Từ!"

"Ngươi biết mà đúng không?"

"Ngươi biết Tuyên Ninh Hầu phủ là ổ sói hang hổ thế nào mà!"

Dù đã biết nàng sống không tốt nhưng ta vẫn bị dọa giật mình.

Dung nhan tiều tụy.

Môi không còn chút huyết sắc.

Đâu còn vẻ xinh đẹp rực rỡ năm nào.

Giang Uyển Tố khóc đến t.h.ả.m thiết.

Trong kinh thành luôn có lời đồn.

Nói rằng Tuyên Ninh Hầu phu nhân không đứng đắn.

Trước kia từng lấy danh nghĩa Hoàng hậu để lén gặp rất nhiều nam nhân.

Đường đường Tuyên Ninh Hầu lại cưới phải đôi giày rách người khác dùng qua.

Thật khiến người ta chê cười.

Đại Trưởng Công chúa nghe xong vô cùng tức giận.

Vốn đã ghét bỏ thân phận thấp kém của nàng.

Của hồi môn lại chẳng đáng bao nhiêu.

Vì thế càng ra sức hành hạ.

Trời chưa sáng đã phải dậy học quy củ.

Còn phải hầu hạ dùng bữa.

Thức đêm chép kinh Phật.

Đám nô tài trong Hầu phủ ai nấy đều khó đối phó.

Thậm chí dám mắng trực tiếp trước mặt nàng.

Rằng nàng chỉ là nữ nhi nhà sa sút.

Mà còn có những thân thích xa gần cứ vài hôm lại tới vòi vĩnh, mặt còn dày hơn cả ăn mày.

"Tạ Hoài Tịch chẳng hề thương ta."

"Mỗi lần ta than phiền."

"Hắn lại chê ta phiền phức."

"Rồi chuyển tới thư phòng ngủ."

Trong mắt Giang Uyển Tố hiện lên hận ý.

"Rõ ràng..."

"Rõ ràng hắn yêu ta như thế."

"Hắn chính là kẻ l.ừ.a đ.ả.o."

"Kẻ l.ừ.a đ.ả.o!"

Ta liên tục gật đầu.

Tỏ ý đồng tình.

Xem ra.

Dù là ánh trăng sáng đẹp đẽ đến đâu.

Cuối cùng cũng có ngày biến thành hạt cơm dính trên vạt áo.

Nhìn thôi đã thấy chướng mắt.

"Điều khiến ta tức giận nhất là..."

"Mỗi lần ở trên giường."

"Hắn đều bắt ta quay lưng lại."

"Còn gọi tên ngươi!"

Giang Uyển Tố nhìn chằm chằm vào gương mặt gần như đã hết sẹo của ta.

Mắt thấy nàng sắp lao tới cào cấu.

Ta lập tức ra lệnh cho cung nữ kéo nàng ra ngoài.

Tuyết lớn như lông ngỗng bay đầy trời.

Chớp mắt một cái, kinh thành đã khoác lên mình lớp áo bạc trắng xóa.

Sở Minh Hà cho người trồng trước Phượng Nghi cung một rừng hồng mai.

Những đóa hoa đỏ thắm như điểm son.

Hương thơm thoang thoảng lan tỏa trong gió.

Tạ Hoài Tịch quá quen thuộc với bố trí của cấm quân kinh thành.

Hắn lẻn qua rừng mai, bí mật tiến vào cung.

Ta biết hắn sống chẳng tốt đẹp gì.

Nhưng thật lòng.

Ta không hề muốn gặp hắn.

Khi hắn loạng choạng xông vào Phượng Nghi cung.

Khoảnh khắc nhìn thấy ta.

Trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh diễm không cách nào che giấu.

Ta mặc áo gấm màu hồng đào.

Khoác áo choàng lông chồn trắng như tuyết.

Tóc b.úi cao.

Trên đầu cài trâm ngọc phỉ thúy.

Vết sẹo trên mặt đã hoàn toàn nhạt đi.

Nếu không nhìn kỹ dưới ánh nắng.

Gần như không thể nhận ra.

"Ta... ta thật sự không ngờ."

"Niệm Từ, nàng lại đẹp đến vậy."

"Đẹp hơn cả Giang Uyển Tố."

Tạ Hoài Tịch chìm trong hối hận vô tận.

Ước gì có thể bóp c.h.ế.t chính mình.

Cảnh tự vả mặt thế này.

Ta rất thích xem.

Nhưng cũng đủ rồi.

Tạ Hoài Tịch đ.á.n.h ngất cung nữ và thị vệ thân cận của ta.

Từng bước từng bước tiến lại gần.

"Niệm Từ, cuối cùng ta cũng nghĩ thông rồi."

"Kiếp trước người ta thật lòng yêu chính là nàng."

"Ta vốn không hề yêu Giang Uyển Tố."

"Ta cứ tưởng mình yêu nàng ta."

"Nhưng thật ra chỉ vì ta chưa có được nàng ta mà thôi."

Đúng là phát điên rồi.

Mũi hắn bị gió tuyết làm đỏ ửng.

Khóe mắt ngấn nước.

Tự mình cảm động đến phát khóc.

Ngược lại khiến ta bật cười.

"Khi đó ta đâu biết nàng sẽ c.h.ế.t."

"Ta cứ tưởng nàng sẽ bình an sinh hạ đứa con thứ hai của chúng ta."

Trong nháy mắt.

Lửa giận lại bùng lên trong lòng ta.

Máu nhuộm đỏ cả giường như thế.

Hắn mù hay sao mà không nhìn ra ta sắp c.h.ế.t?

"Sau khi rời đi không lâu, ta đã tìm đại phu cứu mạng cho nàng."

"Nhưng vẫn quá muộn."

"Nàng sinh ra một t.h.a.i c.h.ế.t lưu."

"Là một nữ hài đã thành hình."

"Lúc ấy ta đau lòng lắm."

"Ta ôm t.h.i t.h.ể nàng khóc rất lâu."

"Ta đ.á.n.h c.h.ế.t nha hoàn khiến nàng động thai."

"Nhưng..."

"Nhưng vô ích."

"Nàng mãi mãi không thể trở về nữa."

Tạ Hoài Tịch quỳ xuống giữa nền tuyết.

Không kìm được tiếng nghẹn ngào.

Ta sững người.

Toàn thân lạnh buốt.

Thì ra...

Đứa bé ấy là nữ hài.

Nếu nó có thể bình an lớn lên.

Chắc hẳn sẽ rất đáng yêu.

Tạ Hoài Tịch đau đớn che mặt.

Nước mắt tuôn ra từ kẽ tay.

"Giang Uyển Tố lừa ta."

"Ta không ngờ nàng ta căn bản không biết làm thơ."

"Tất cả đều là sao chép thơ của nàng."

"Hôm đó nàng ta không để lại tên thật."

"Là vì thấy ta chỉ dùng trâm gỗ b.úi tóc."

"Tưởng ta là thư sinh nghèo nên khinh thường."

"Nàng ta thường xuyên nhân lúc ra ngoài kết giao với hoàng thân quốc thích."

"Muốn trèo lên cành cao."

"Đi tuyển phi cũng chỉ vì muốn làm Quý phi."

"Ta hối hận lắm."

"Khắp kinh thành đều cười nhạo ta là con rùa đội nón xanh."

Tạ Hoài Tịch bị cắm sừng hay không.

Liên quan gì tới ta?

Ta cau c.h.ặ.t mày.

"Tạ Tiểu Hầu gia."

"Xông vào hậu cung là tội c.h.ế.t."

"Ta khuyên ngươi nên quay đầu."

Nhưng Tạ Hoài Tịch vẫn chìm trong ảo tưởng tình sâu nghĩa nặng của mình.

Giữa trời tuyết trắng xóa.

Hắn dang rộng hai tay.

"Trở về bên ta đi, Niệm Từ."

"Ta sẽ đưa nàng đi tới chân trời góc biển."

"Sở Minh Hà sẽ không tìm được chúng ta."

Một con chim đã có được hạnh phúc.

Liệu còn muốn quay về chiếc l.ồ.ng từng giam cầm nó hay sao?

Khóe môi ta hiện lên một nụ cười lạnh.

Ta vỗ tay hai cái.

Đã muốn tìm c.h.ế.t.

Vậy ta thành toàn cho hắn.

Bốn năm ám vệ từ trên cao đáp xuống.

Một cước đá hắn ngã lăn xuống tuyết.

"Giữ c.h.ặ.t hắn lại."

"Đánh!"

Tạ Hoài Tịch trợn tròn mắt.

Không dám tin bản thân bị trói lên ghế dài.

Ta khẽ cong môi.

"Đánh ba mươi mốt trượng."

Tạ Hoài Tịch vẫn chưa chịu từ bỏ.

Hắn cầu xin lòng thương hại của ta.

"Nhi t.ử chúng ta..."

Hắn khàn giọng.

Môi mấp máy.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.