Chương 8: Hết
"Nàng quên rồi sao?"
"Nó là đứa con đầu tiên của chúng ta."
"Sau này nó rất có tiền đồ."
"Nàng không nhớ nó sao?"
"Vì chăm sóc nó lúc sốt cao."
"Nàng suýt c.h.ế.t cóng trong tuyết mà."
Ta từng bước tiến tới.
Ngồi xổm trước mặt hắn.
"Trước tiên ta là một con người độc lập."
"Sau đó mới là một nữ nhân độc lập."
"Ta muốn làm mẫu thân thì sẽ làm."
"Nếu ta không muốn."
"Không ai có quyền dùng điều đó để trói buộc ta."
"Còn đứa nhi t.ử ấy..."
"Đứa con bị ngươi dạy hư."
"Đứa con bất hiếu, cay nghiệt với chính mẫu thân ruột thịt."
"Nếu gặp lại nó."
"Ta sẽ ném nó xuống cái giếng ở Vưu phủ."
"Kết thúc tất cả."
Ta cảm nhận được cơ thể hắn đang run rẩy.
Khẽ ghé sát bên tai.
Nhẹ nhàng từng chút một hành hạ hắn.
"Ta lại nhớ đứa nhi nữ chưa từng được mở mắt nhìn đời hơn."
"Dù sao nó cũng là cốt nhục của ta và Sở Minh Hà."
"Kiếp trước ngươi đoán không sai."
"Ta vào cung đâu phải để chép Kinh Thi."
"Thật ra bọn ta ngày ngày ân ái trong cung."
"Tận hưởng hết phong nguyệt nhân gian."
"Sở Minh Hà trên giường giỏi hơn ngươi nhiều."
"Ngươi chỉ là đồ vô dụng."
Là giả.
Ta cố ý lừa hắn.
Nhưng khoảnh khắc cuối cùng.
Ta nhìn thấy sự tuyệt vọng tan nát trong mắt hắn.
Hắn ngẩng đầu.
Phun ra một ngụm m.á.u.
Giữa nền tuyết trắng.
Màu đỏ đến ch.ói mắt.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang vọng khắp sân.
Hoa mai đỏ càng thêm rực rỡ như m.á.u.
Ta đứng trên cao.
Thản nhiên ngắm nhìn từng biểu cảm đau đớn trên gương mặt đã từng ghét bỏ ta.
Sở Minh Hà từ phía sau ôm lấy ta.
Cằm tựa l*n đ*nh đầu ta.
"Dám quấy rầy Hoàng hậu nghỉ trưa."
"Tội không thể tha."
"Tước vị của Tuyên Ninh Hầu truyền ba đời."
"Cũng nên chấm dứt rồi."
Ta nhíu mày.
"Dù sao hắn cũng là biểu đệ của chàng."
"Máu mủ tình thâm mà."
Sở Minh Hà hôn nhẹ lên cổ ta.
Bực bội đáp "Hồi nhỏ gặp nguy hiểm."
"Ta luôn đứng ra bảo vệ hắn."
"Vậy mà hắn lần nào cũng bỏ mặc ta chạy trước."
"Thật uất ức."
"Huống hồ Đại Trưởng Công chúa và mẫu hậu vốn không hợp nhau."
"Bà ta thường xuyên làm khó ta."
"Ta cũng chẳng thích bà ta."
Xem ra.
Trên đời này.
Người cô mẫu tốt bụng nhất quả thật chỉ có mẫu thân ta mà thôi.
Ba mươi mốt trượng giáng xuống thân xác phàm tục.
Tạ Hoài Tịch bị đ.á.n.h đến ngất lịm.
Rồi bị khiêng trở về Tuyên Ninh Hầu phủ.
Sở Minh Hà trực tiếp tước sạch mọi tước vị của hắn.
Một hoàng thân quốc thích không còn tước vị.
Trong mắt các đại thần triều đình.
Chỉ còn là kẻ ai cũng có thể chà đạp.
Đại Trưởng Công chúa không chịu nổi đả kích.
Bị trúng phong nằm liệt giường.
"Vừa lòng chưa?"
Buổi trưa sau khi tuyết tan.
Ta tự tay nấu món mì hoa mai cho Sở Minh Hà.
"Khá vừa lòng."
Dù ta có vừa lòng hay không.
Hai kẻ điên kia rồi cũng sẽ tự hủy hoại lẫn nhau.
…
Mùa xuân thứ hai sau khi ta sống lại.
Liễu xanh đã nhú chồi.
Trước Phượng Nghi cung phủ đầy sắc xuân.
Tiếu Thái y bắt mạch cho ta.
Nói rằng ta đã m.a.n.g t.h.a.i hai tháng.
Hơn nữa rất có khả năng là song thai.
Triều Dương Công chúa tới thăm.
Áp tai lên bụng ta.
Giọng non nớt hỏi "Đây là đệ đệ muội muội của con."
"Hay là cháu trai cháu gái của con vậy?"
Ta dở khóc dở cười.
Chỉ cần không phải phu quân tương lai của con bé là được.
Sở Minh Hà ban cho Vưu gia lệnh bài.
Cho phép tự do ra vào cung.
Mẫu thân ở nhà rảnh rỗi.
Thỉnh thoảng lại vào cung cùng ta dưỡng thai.
Vừa làm chè bột ngó sen.
Vừa kể chuyện phiếm.
Ba mươi mốt trượng kia không lấy mạng Tạ Hoài Tịch.
Hắn nằm dưỡng thương ba tháng.
Rồi cũng xuống giường đi lại được.
Kết quả vừa xuống giường.
Đã bắt gặp Giang Uyển Tố tư thông với Chiêu Vương.
"Ngươi đã không còn là Hầu gia nữa."
"Theo tên vô dụng như ngươi chẳng có tương lai gì."
"Ta dựa vào đâu mà không được tìm nam nhân khác?"
Nói ra cũng trùng hợp.
Kiếp trước Giang Uyển Tố cũng gả cho Chiêu Vương lớn hơn nàng mười bảy tuổi.
Làm trắc phi.
Thậm chí còn đấu c.h.ế.t chính phi rồi tự mình ngồi lên vị trí ấy.
Đáng tiếc.
Hại người rồi lại bị người hại.
Sau đó nàng bị các thiếp thất khác hạ độc.
C.h.ế.t một cách khó hiểu.
Ngày nàng c.h.ế.t.
Ta còn nhớ Tạ Hoài Tịch đau lòng đến mức ăn ít đi một bát cơm.
Cho nên.
Ta hoàn toàn có thể tưởng tượng được hắn tức giận đến mức nào.
Hắn một đao c.h.é.m đứt n*m c*n của Chiêu Vương.
Giang Uyển Tố thẹn quá hóa giận.
Dùng một bát thạch tín tiễn Đại Trưởng Công chúa lên đường.
Sau đó phóng hỏa đốt Tạ phủ.
Tuyên Ninh Hầu phủ từng huy hoàng tột bậc.
Cuối cùng c.h.ế.t thì c.h.ế.t.
Bị thương thì bị thương.
Nhìn khói đen ngút trời.
Biển lửa lan rộng.
Tường đổ ngói nát.
Tạ Hoài Tịch mất ta.
Mất Giang Uyển Tố.
Mất luôn Hầu phủ.
Tâm như tro tàn.
Hắn bước vào biển lửa.
Từ đó không còn ai nhìn thấy nữa.
"Giang Uyển Tố gần như phát điên rồi."
"Nhưng dù sao..."
"Nó vẫn là huyết mạch của Giang gia."
"Ta không muốn nó c.h.ế.t đói ngoài đường."
"Cho nên đã mua cho nó một căn nhà."
"Không để nó chịu rét."
"Cho nó một miếng cơm ăn."
Ta nằm trong lòng mẫu thân.
Người có con rồi.
Lòng dạ luôn mềm hơn một chút.
Ta cũng từng nhận ân huệ của cữu cữu.
Chưa từng nghĩ sẽ dồn Giang Uyển Tố vào chỗ c.h.ế.t.
Thôi vậy.
Mặc nàng ta đi.
Lúc lên đèn.
Sở Minh Hà xử lý xong tấu chương.
Liền tới Phượng Nghi cung ngủ cùng ta.
"Ta nghe Thái hậu nói."
"Năm đó nàng đ.á.n.h nhau với sói."
"Là để cứu một nam hài."
Ta nghĩ lại.
Đúng là có chuyện như vậy.
"Hôm ấy mưa rất lớn."
"Thật ra là hai nam hài."
"Một người bị thương ở chân, không chạy nổi."
"Người còn lại chạy chưa xa."
"Trốn trong bụi cỏ."
Sở Minh Hà nâng cằm ta.
Khóe môi khẽ chạm vào môi ta.
Khiến ta vô thức đòi hỏi thêm.
"Để ta đoán xem."
"Tên lanh lợi chạy nhanh kia là Tạ Hoài Tịch đúng không?"
Ta bật cười.
"Người ngốc nghếch ở lại đoạn hậu."
"Chắc chắn là chàng."
Sở Minh Hà cười.
Ôm c.h.ặ.t lấy ta.
"Đương nhiên rồi."
"Nếu không phải vậy."
"Thì ta làm sao có cơ hội được chiêm ngưỡng dáng vẻ nữ hiệp của phu nhân chứ..."
Ngoài cửa sổ.
Hoa lựu lặng lẽ nở rộ.
Toàn văn hoàn.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
