Chương 4

Lăn thẳng xuống dưới lầu.

Đau đến mức nhe răng trợn mắt.

Ừm.

Ta cố nhịn cười.

Nhanh ch.óng chuồn mất khỏi hiện trường.

Đáng đời.

Sau khi từ Trân Bảo Các trở về, Giang Uyển Tố như biến thành người khác.

Suốt ngày nhốt mình trong phòng, chẳng còn thường xuyên ra ngoài vui chơi nữa.

Ngày vào cung tuyển phi.

Mẫu thân dặn dò ta rất nhiều điều.

Khi ta trở về phòng ngủ.

Trên tờ giấy hoa đào đặt trên bàn trang điểm xuất hiện một vết móng tay rất nhỏ.

Màu móng đỏ tươi ấy.

Là của Giang Uyển Tố.

Nha hoàn nói với ta rằng nàng ta quả thật đã tới.

Ngồi một lát rồi rời đi.

Ta lập tức hiểu ra.

Liền cất hết những bản thảo thơ mình từng viết đi.

Sau đó vẫn như bình thường ngồi lên xe ngựa tiến cung.

Cố ý đợi thêm một lúc.

Quả nhiên.

Chẳng bao lâu sau, Giang Uyển Tố lén lút như một con mèo chui vào trong xe.

"Biểu muội, hôm nay tuyển phi, quý nữ khắp kinh thành đều có mặt."

"Ta sợ họ bắt nạt muội nên vào cung cùng muội."

Ta liếc nhìn cách ăn mặc của nàng.

Chỉ cười mà không đáp.

Trời vừa hửng sáng.

Trên quan đạo đầy những xe ngựa của các gia đình quan lại đi tuyển phi.

Bỗng nhiên xe ngựa dừng lại.

Xa phu nói có người chắn đường phía trước.

Ta vén rèm lên.

Người ngồi trên con tuấn mã cao lớn phía trước.

Chính là Tạ Hoài Tịch với sắc mặt cực kỳ khó coi.

Hắn siết c.h.ặ.t dây cương.

Giữa hai hàng lông mày như có bão tố kéo đến.

"Vưu Niệm Từ, nàng không chịu nghe ta khuyên phải không?"

"Nàng tự soi gương nhìn mặt mình đi."

"Nhất định phải vào cung làm trò cười trước mặt Hoàng thượng sao?"

"Ta sẽ thuyết phục Tố Tố chấp nhận nàng."

"Nàng ấy vốn lương thiện, lại là tỷ muội với nàng, sẽ không có ý kiến đâu."

"Mau theo ta về."

Nghe thấy tên mình.

Giang Uyển Tố lập tức run lên.

Vội vàng nép sâu vào trong xe.

Ta mỉm cười.

Cố ý kéo rèm lên cao hơn.

Để hắn nhìn thật rõ cảnh tượng bên trong.

Quả nhiên.

Sắc mặt Tạ Hoài Tịch lập tức thay đổi.

Ngay cả giọng nói cũng run rẩy.

"Tố Tố?"

"Sao nàng cũng ở trong xe?"

Hắn nhảy xuống ngựa.

Hoảng hốt chạy tới nắm lấy tay Giang Uyển Tố.

"Hôm nay là ngày tuyển phi."

"Sao nàng có thể vào cung được?"

"Ta..."

Giang Uyển Tố vốn chẳng muốn đi theo hắn.

Cố ý liếc nhìn ta một cái.

Tạ Hoài Tịch lập tức hiểu lầm.

Nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía ta.

"Vưu Niệm Từ!"

"Nàng đúng là đồ độc phụ!"

"Nàng rõ ràng biết ta đã tới cửa cầu thân."

"Biết ta yêu Tố Tố."

"Vậy mà còn ép nàng ấy đi tuyển phi."

"Ta sẽ không thương hại nàng nữa."

"Cứ tới ngự tiền chịu c.h.ế.t đi!"

Ta nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc.

Đúng là bệnh không nhẹ.

Giang Uyển Tố giãy giụa rút tay mình về.

"Hầu gia, ta cũng không còn cách nào."

"Vưu gia sợ biểu muội bị loại sẽ quá mất mặt."

"Nên ép ta vào cung làm bạn với muội ấy."

Tạ Hoài Tịch hung hăng trừng mắt nhìn ta.

Sau đó lại dịu giọng an ủi nàng.

"Đừng sợ."

"Hoàng thượng là biểu huynh của ta."

"Ta sẽ nói giúp nàng."

"Để người đừng chọn nàng."

Ta trợn mắt.

Lười chẳng buồn để ý tới hắn.

Trong Ngự Hoa viên.

Hoa nở rực rỡ, muôn hồng nghìn tía.

Thái hậu và Hoàng đế ngồi trên ghế cao.

Vừa cười vừa trò chuyện.

Trước ngự tiền là từng hàng từng hàng quý nữ thế gia.

Ai nấy đều nín thở chờ đợi.

Trong đáy mắt ẩn giấu sự mong chờ.

Chỉ có điều.

Hoàng đế rõ ràng chẳng mấy hứng thú.

Liên tục nghe từng người bị loại, được ban hoa rồi lui xuống.

Thái hậu có phần sốt ruột.

Khuyên Hoàng đế đừng quá kén chọn.

Dù sao việc nối dõi tông đường mới là quan trọng nhất.

Hoàng đế bật cười.

"Mẫu hậu cứ yên tâm."

"Nhi thần ngắm hoa thích ngắm từ từ."

Đúng lúc ấy.

Tạ Hoài Tịch mặt mày nặng nề bước tới.

Hai biểu huynh đệ chào hỏi vài câu.

Sau đó Tạ Hoài Tịch vì tránh điều tiếng nên đứng phía sau giả sơn.

Nhưng ánh mắt vẫn chưa từng rời khỏi người ta.

Ta đeo mạng che mặt.

Đứng giữa đám quý nữ ăn diện lộng lẫy.

Trông vô cùng nổi bật.

Ta căng thẳng siết c.h.ặ.t khăn tay.

Móng tay gần như c*m v** da thịt.

Hắn có nhận ra ta không?

Hắn có chọn ta không?

Thôi vậy.

Chỉ cần được gặp người một lần là đủ.

Hắn làm sao có thể chọn trúng ta chứ?

Đến lượt Giang Uyển Tố.

Rõ ràng Hoàng đế cũng bị dung mạo của nàng làm kinh ngạc trong thoáng chốc.

"Ngươi là ai?"

"Thần nữ là cháu gái của Vưu gia phủ Tả tướng, Giang Uyển Tố."

Thái hậu mỉm cười.

"Biết những gì?"

Giang Uyển Tố dâng lên một tờ giấy hoa đào.

Thái hậu chỉ nhìn lướt qua.

Đồng t.ử lập tức co rút.

"Bài thơ này là ngươi tự viết?"

Giang Uyển Tố e lệ cười.

"Vâng."

"Thần nữ ngày thường rất thích làm thơ."

Nói xong.

Nàng còn cố ý liếc nhìn ta đầy khiêu khích.

Ngay sau đó.

Choang!

Tách trà bị ném mạnh xuống đất.

Âm thanh vang lên như sấm giữa trời quang.

Làm toàn bộ quý nữ có mặt đều giật mình.

"To gan!"

"Ngươi dám làm thơ nói hoa thược d.ư.ợ.c đẹp hơn mẫu đơn?"

"Ngươi không biết mẫu đơn là loài hoa chỉ chủ nhân hậu cung mới được dùng sao?"

Thái hậu tức đến đỏ cả mắt.

Ngón tay gần như chĩa thẳng vào mặt nàng.

Giang Uyển Tố hoàn toàn ngây dại.

"Cái gì cơ?"

"Còn bộ dạng này của ngươi là sao?"

"Trang sức trên đầu còn rực rỡ hơn cả lúc bổn cung làm Hoàng hậu năm xưa."

"Ngươi chỉ là nữ nhi của một gia đình sa sút."

"Không phải chính tiểu thư của Vưu gia."

"Cũng không có tên trong danh sách."

"Vậy mà dám tới tuyển phi?"

"Thật không biết học quy củ kiểu gì."

"Vưu phu nhân xuất thân thư hương môn đệ."

"Sao lại dạy ra loại người nông cạn như ngươi?"

Hoàng đế bật chiếc quạt trong tay.

Cười đầy hứng thú.

"Mẫu hậu đừng nổi giận."

"Người xem kìa."

"Giang cô nương bị người dọa tới sắp khóc rồi."

Mọi ánh mắt trong sân đều đổ dồn lên người Giang Uyển Tố.

Có chế giễu.

Có khinh thường.

Nàng xấu hổ và tức giận đến cực điểm.

Cắn c.h.ặ.t môi không cho nước mắt rơi xuống.

Tạ Hoài Tịch nhìn thấy.

Đau lòng vô cùng.

Nhưng Thái hậu đang nổi giận.

Tay hắn vừa nâng lên.

Lại chỉ có thể bất lực buông xuống.

Ta chớp chớp mắt.

Bước lên phía trước.

Thái hậu liếc nhìn ta.

Cười lạnh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.