Chương 6
Nghe vậy , Thôi phu nhân gật đầu, ôn hòa cười nói : “Nhị cô nương đã xuất sắc như vậy , chắc hẳn đại cô nương còn giỏi hơn.”
Từ phu nhân cũng cười phụ họa: “Tay nghề của đại cô nương thì ta chưa từng được thấy, có lẽ là vậy .”
Bọn họ vừa trò chuyện vừa cười nói , cùng nhau bước vào cửa hàng bên cạnh xem trang sức, để lại một mình ta đứng nguyên tại chỗ.
Thôi Cảnh không lập tức đi theo.
Hắn dừng lại bên cạnh ta , dường như vô tình buông một câu: “Nhị cô nương, nếu ngày xem mặt đã không chịu lộ diện, hôm nay hà tất phải chạy đến trước mặt mẫu thân ta lấy lòng bà?”
Ta bỗng nhớ đến dáng vẻ hắn nắm tay ta ở kiếp trước , nói rằng có được người như ta , đời này không còn gì nuối tiếc, rồi lại nhớ đến đêm ấy , hắn đứng sau cánh cửa hỏi ta cuộc sống hiện tại có phải là điều ta mong muốn không .
Hai gương mặt tức khắc chồng lên nhau trước mắt, rồi lại đột ngột tách rời.
“Thôi công t.ử nghĩ nhiều rồi .”
“Hôm nay ta chỉ ra ngoài mua kim chỉ, tình cờ gặp Từ phu nhân, không phải cố ý đến trước mặt lệnh đường.”
Ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi ta , dường như trong lòng còn nghi ngờ.
Ta hơi nghiêng người , lùi sang bên cạnh nửa bước: “Huống hồ tài thêu thùa của trưởng tỷ quả thật giỏi hơn ta . Nếu công t.ử muốn tìm người thêu mạt ngạch cho lệnh đường, cứ tìm tỷ ấy là được , không cần phí tâm tư trên người ta .”
Nói xong, ta xoay người rời đi .
“Nhị cô nương xin dừng bước.”
Thôi Cảnh gọi ta lại .
“Xin hỏi nhị cô nương, ta có điểm nào không tốt mà ngày xem mặt cô lại trốn trong hậu viện, đến một ánh mắt cũng không chịu ban cho?”
Ta dừng bước nhưng không quay đầu.
Hắn tiếp tục nói : “Minh Nguyệt nói cô nương vốn luôn tâm cao khí ngạo, nay biết mình đã bỏ lỡ ta , chưa chắc sẽ không nảy sinh tâm tư khác.”
“Bất kể chuyện hôm nay là cố ý hay vô tình, vẫn mong sau này nhị cô nương đừng xuất hiện trước mặt mẫu thân ta nữa.”
Ta quay lưng về phía hắn , khẽ bật cười : “Thôi công t.ử nói đùa rồi . Trong mắt trưởng tỷ, ngươi tựa như tuyết trắng tinh khôi, nhưng trong mắt ta , chưa chắc đã bằng bùn đất dưới chân.”
“Người ta không vừa mắt, cho dù được đưa đến tận mặt, ta cũng chẳng thèm nhìn .”
“Ta không muốn gặp ngươi, có lẽ là bởi… ngươi không phải người ta mong cầu.”
Thôi Cảnh buột miệng hỏi: “Vậy người cô nương mong cầu là ai?”
“Không liên quan đến ngươi.”
Ta cất bước rời đi , ánh mắt phía sau vẫn rơi trên lưng ta , như có như không , chẳng thể phân biệt rõ ràng.
…
Trưởng tỷ nhận lời thêu mạt ngạch cho Thôi phu nhân.
Tài thêu của nàng không tệ, đường kim mũi chỉ tinh tế, hoa văn cũng thanh nhã, nhưng nàng không biết thêu hai mặt.
Nghe nói khi chiếc mạt ngạch được đưa đến tay Thôi phu nhân, bà chỉ hờ hững liếc qua rồi đặt sang một bên, giọng điệu lộ rõ thất vọng.
“Con dâu Thôi gia, dung mạo đương nhiên phải xuất chúng, nhưng tài năng bên trong cũng phải tinh thông mọi mặt.
Ta nghe nói muội muội của con giỏi thêu hai mặt, sao ngược lại con lại không biết ?”
Sắc mặt trưởng tỷ trắng bệch như giấy, sau khi trở về liền khóc lớn một trận.
Ngày hôm sau , Thôi Cảnh lập tức đến cửa an ủi nàng.
Từ xa, ta trông thấy hắn đứng dưới cửa sổ của trưởng tỷ, dịu giọng nói : “Không sao , tài thêu của nàng cũng đã rất tốt . Sau này gả vào Thôi gia, những việc kim chỉ này tự có tôi tớ lo liệu, vốn không cần nàng phải đích thân nhọc lòng.”
Lời hắn tuy ấm áp, nhưng ta biết điều trưởng tỷ để tâm không phải chuyện kim chỉ.
Từ nhỏ nàng đã luôn tranh hơn thua với ta , chuyện gì cũng muốn vượt hơn ta một bậc, nay lại bị danh tiếng của ta lấn át trước mặt Thôi phu nhân, cơn giận trong lòng nàng e rằng khó lòng nguôi ngoai.
Kiếp trước , ta cũng từng nhận một việc thêu thùa.
Thôi gia muốn dâng lên Thái hậu một bức bình phong thêu hai mặt để chúc thọ.
Bức bình phong ấy do chính tay ta thêu từng đường kim mũi chỉ, mất hơn nửa năm mới hoàn thành, đến khi thêu xong, hai mắt ta đau nhức đến gần như không thể mở ra .
Nhưng sau khi bức bình phong được đưa vào cung, đường tỷ của A Man là Thôi Miểu nhờ đó mà được hoàng thượng sủng ái.
Thôi gia cũng ngày càng được hoàng thượng coi trọng.
Kể từ đó, các nữ quyến Thôi gia đều xem trọng ta hơn vài phần, chuyện gì cũng đến bàn bạc với ta , bởi họ thật lòng cảm thấy ta là người đáng tin cậy.
Trong mắt bọn họ, dung mạo của ta trái lại trở thành điều ít quan trọng nhất.
Chỉ vì những phương diện khác của ta quá mức xuất chúng, chút thiếu sót về dung mạo ấy cũng không còn ai nhắc đến nữa.
Sau này ta và Thôi Cảnh ly tâm, khắp trên dưới trong phủ không một ai không biết .
Cha chồng nghiêm giọng quát hắn : “Con có được một hiền thê như vậy mà vẫn không biết đủ, còn tham cầu người khác, thật quá hồ đồ.”
“Ai dạy con nhìn người chỉ dựa vào dung mạo?”
“Dung sắc suy tàn thì tình yêu cũng phai nhạt, trên đời này làm gì có nhan sắc nào trường tồn bất hủ?”
Những nàng dâu Thôi gia cũng không nhân cơ hội giậu đổ bìm leo, trái lại từng người đều đến thăm ta .
Bọn họ cũng là quý nữ thế gia, từ nhỏ đã được dạy dỗ chu toàn , không hề thua kém bất kỳ ai.
Sau khi biết phu quân mình từng nói sẽ chọn đại cô nương Khương gia, nhị đệ muội không nói hai lời, lập tức thu dọn y phục trở về nhà mẹ đẻ, ném toàn bộ việc nhà cho vị di nương xinh đẹp của hắn .
Nhưng vị di nương ấy quán xuyến mọi việc rối tinh rối mù, sổ sách không khớp, hạ nhân cũng chẳng quản nổi.
Thôi nhị công t.ử chỉ chống đỡ được nửa tháng đã phải chật vật đến cửa nhận lỗi , hạ mình nói hết lời ngon tiếng ngọt mới dỗ được nàng trở về.
Khi bọn họ ngồi cùng ta uống trà dưới hành lang, có người vỗ nhẹ lên tay ta rồi nói “Đại tẩu, nữ t.ử sống trên đời, dung mạo chẳng qua chỉ là thứ dệt hoa trên gấm. Tẩu có một thân bản lĩnh, đi đến đâu cũng có thể đứng vững gót chân.”
Ta bưng chén trà , hốc mắt dần nóng lên.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
