Chương 5
Khi ấy , ta cứ ngỡ những lời tổ mẫu nói đều là thật lòng, đến bây giờ mới biết chiếc vòng kia chưa từng bị mất, nó đã sớm nằm trên cổ tay trưởng tỷ.
Thấy ta không nói gì, trưởng tỷ tưởng ta đang âm thầm tức giận, bèn nói thêm một câu “Rốt cuộc ta và muội cũng đi trên hai con đường khác nhau .”
“Sau này ta gả vào Thôi thị, nắm giữ quyền quản lý nội trạch. Còn muội , phụ mẫu tự nhiên sẽ chọn cho muội một gia đình bình thường, không thể nói là tốt nhưng cũng chẳng đến mức tệ.”
Nàng bật cười : “Có điều muội cứ yên tâm, phụ mẫu nhớ tổ mẫu thương muội nên chắc chắn sẽ chờ bà trở về, đưa những bức họa đến cho bà xem qua rồi mới sắp xếp cho muội xem mặt. Tránh để muội lại gây ra chuyện gì, khiến cả nhà không được yên ổn .”
Ta bình thản đáp: “Trưởng tỷ cứ yên tâm, điều tỷ mong cầu không phải điều ta mong cầu.”
Hiển nhiên nàng không tin, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi xoay người rời đi .
…
Sau khi tổ mẫu trở về, nghe nói trưởng tỷ đã chọn Thôi Cảnh, bà ôm lấy ta khóc rất lâu.
“Đứa trẻ đáng thương của ta , ta mới rời đi có mấy ngày mà bọn họ đã bắt nạt cháu thành thế này rồi sao ? Lòng thiên vị cũng đã lệch tận nách rồi !”
Phụ thân đứng bên cạnh, vẻ mặt lúng túng.
Mẫu thân cúi đầu không nói .
Chỉ có trưởng tỷ đứng bên cửa, khóe miệng hơi nhếch lên, không hề che giấu vẻ khinh thường.
Ta mặc cho bà ôm lấy mình , ngoài mặt vẫn thản nhiên, trong lòng chỉ cảm thấy mọi thứ vô cùng trống rỗng.
Tổ mẫu khóc một hồi, thấy ta từ đầu đến cuối không nói lời nào, đôi mắt đục ngầu liền quan sát thật kỹ gương mặt ta hồi lâu.
Bà buông ta ra , quay sang nhìn phụ thân , giọng điệu trầm lạnh: “Nếu con đã khiến Tinh Dao bỏ lỡ mối lương duyên tốt , vậy thì phải bù cho nó một người tốt hơn. Bằng không , ta coi như không có đứa con trai này .”
Sắc mặt phụ thân đầy khó xử, lắp bắp hồi lâu mới nói “ Nhưng Tinh Dao… dung mạo bình thường, những công t.ử tốt trong kinh thành đều đã bị người khác chọn mất rồi , sao còn có thể tìm được người tốt hơn? Cho dù có , người ta cũng chẳng vừa mắt con bé.”
Mẫu thân vội vàng đưa một xấp chân dung tới: “Mẫu thân , con cũng đã tìm cho Tinh Dao vài gia đình tốt , người xem qua trước đi .”
Tổ mẫu nhận lấy, mới lật chưa được hai trang đã hất tất cả xuống đất.
Những bức chân dung rơi vương vãi khắp nơi.
“Không một ai bằng được Thôi Cảnh!”
Sắc mặt mẫu thân trắng bệch, vội vàng quỳ xuống đất.
Cuối cùng trưởng tỷ cũng không nhịn được nữa, lạnh lùng lên tiếng: “Tinh Dao, lần này muội đắc ý rồi chứ? Tổ mẫu vừa trở về, phụ mẫu đã phải chịu trách mắng, lần nào cũng như vậy , có phải muội vui lắm không ?”
Tổ mẫu nghiêm giọng quát: “Câm miệng!”
Khi quay sang nhìn ta , vẻ mặt bà lại dịu xuống, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười .
“Ta mang từ Tây Sơn tự về món bánh hải đường mà cháu thích.”
“Vinh Thanh, ngươi dẫn Tinh Dao xuống ăn trước đi .
”
Vinh Thanh ma ma đáp lời, nắm tay dẫn ta ra ngoài.
Bà đưa ta đến thiên sảnh, bánh hải đường ngọt lịm, nhưng khi nhai từng miếng, trong lòng ta lại nghĩ đến đống chân dung vừa nằm rải rác trên mặt đất.
Một trong số đó vô tình lọt vào mắt ta , là một cử t.ử xuất thân hàn môn, gia cảnh nghèo khó nhưng tài học xuất chúng, nghe nói hiện đang làm mưu sĩ trong phủ Thái t.ử, tương lai tiền đồ không thể đo lường.
Ta muốn quay lại nói với tổ mẫu rằng người này có thể gặp thử một lần .
Nhưng vừa đi đến cửa, ta đã nghe giọng tổ mẫu từ bên trong truyền ra , không còn lạnh lùng nghiêm khắc như vừa rồi mà tràn đầy yêu thương.
“Đồ quỷ đòi nợ này , sao tổ mẫu có thể không mang quà về cho tâm can bảo bối của mình được ? Cháu nhìn xem, những món trang sức này đều do ta sai thợ đặc biệt chế tác riêng cho cháu, cả kinh thành chỉ có một bộ.”
Trưởng tỷ nũng nịu bằng giọng mềm mại: “Tổ mẫu, vậy người đừng giận phụ mẫu nữa có được không ? Họ cũng chỉ vì muốn tốt cho cháu thôi.”
Tổ mẫu thở dài: “Ta giận là vì bọn họ hồ đồ. Tinh Dao không chịu chọn phu quân, chắc chắn là vì các con đã làm chuyện gì đó thiên vị, khiến nó ghi hận trong lòng. Trước khi đi ta đã nói thế nào? Ngoài mặt phải đối xử công bằng với hai đứa, vậy mà các con lại xem lời ta như gió thoảng bên tai.”
“Nếu Thôi Cảnh đã định hôn với Minh Nguyệt, vậy không thể tiếp tục để nha đầu Tinh Dao ở lại trước mắt nữa. Nó nhiều tâm cơ, lại hay ghi thù, nếu năm này qua năm khác vẫn sống cùng một nơi, ngày ngày nhìn các con thiên vị Minh Nguyệt, sớm muộn gì cơn oán giận trong lòng nó cũng bùng lên.”
Mẫu thân khẽ hỏi: “Vậy phải làm thế nào?”
Tổ mẫu đáp: “Gả nó đi xa đi . Những bức chân dung công t.ử trong kinh thành này không cần cho nó xem nữa.”
Ta đứng ngoài cửa, trong lòng mơ hồ nhói lên một chút, nhưng cảm giác ấy rất nhanh đã tan biến.
…
Ta một mình ra phố giải sầu, không ngờ lại chạm mặt Từ phu nhân của Ngự sử gia.
Vừa nhìn thấy ta , bà đã nhiệt tình kéo lấy tay, quay sang giới thiệu ta với những người phía sau , giọng nói đầy khen ngợi.
“Các vị không biết đấy thôi, ta từng nhìn thấy khăn tay của nhị cô nương, vậy mà lại là thêu hai mặt!”
Hỏi ra mới biết , từng đường kim mũi chỉ đều do chính tay nàng thêu nên.”
“Trong kinh thành vốn chẳng có mấy người biết thêu hai mặt, còn có thể thêu tinh xảo đến mức này , ta dám nói nhị cô nương là độc nhất vô nhị.”
“Thôi phu nhân, chẳng phải bà đang tìm người thêu một chiếc mạt ngạch cho lão phu nhân sao ? Sư phụ giỏi đã ở ngay đây rồi , bà phải thỉnh giáo nhị cô nương cho t.ử tế mới được .”
Ta nhìn theo ánh mắt của bà, nghiêng đầu sang liền bắt gặp Thôi Cảnh và mẫu thân hắn đang đứng bên cạnh.
Ánh mắt Thôi Cảnh dừng trên người ta , hờ hững lướt qua một lần rồi quay sang nói với Thôi phu nhân: “Mẫu thân , tài thêu thùa của Minh Nguyệt còn tốt hơn, hôm khác con bảo nàng thêu cho người là được .”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
