Chương 9

Từ lúc chào đời đến này,

Quý Tiệp lần đầu tiên biết hờn dỗi.

Cô gái kia cố ý làm anh

bực bội đây, bởi vì hôm qua anh cùng bạn bè uống rượu không dẫn cô đi bệnh viện

nên hôm nay liền bỏ nhà ra đi.

Đi vào công ty hỏi cấp

dưới, ai nấy đều nói hôm nay không thấy cô đến làm, gọi điện thoại cô cũng

không được vì cô đã tắt máy, mà điện thoại em gái cô gọi được nhưng lại không

ai bắt máy.

Bất đắc dĩ anh phải gọi

đến của hàng bánh ngọt của Gia Nhu, nhưng người nghe điện thoại lại là Ôn Tiểu

Khải.

“Cửa hàng bánh Ôn Nhu xin

nghe, xin hỏi muốn tìm ai ạ?”

“Dì của con đâu? Dì ấy

hôm nay có đến cửa hàng không?” Quý Tiệp bực tức nới lỏng cà vật, trong lòng

nghĩ nếu như tìm được cô, anh nhất định sẽ từ từ giáo huấn cô, kêu việc cô làm

anh phải lo lắng là không đúng.

“Xin hỏi là ai đầu dây

vậy?”

“Tiểu Khải, là chú, chú

Quý đây, nhớ cho rõ đi.”

“À… con nhớ rồi, dì con

hiện giờ không muốn gặp chú, muốn gì chú cứ nói với con là được.” Ôn Tiểu Khải

ra vẻ người lớn trả lời.

Quý Tiệp ngẩn người, “Dì

ấy nói không muốn gặp chú? Kêu dì ấy nghe điện thoại, chú muốn nói chuyện với

dì ấy.”

“Không được, dì con nói

nếu chú gọi thì cứ nhắn lại với con, con sẽ nói lại với dì ấy.”

Quý Tiệp vừa muốn mở

miệng thì đã nghe giọng Ôn Gia Nhu ong óng bên kia, “Tiểu Khải, con nói chuyện

với ai vậy? Khách hàng sao? Nói với họ chiều nay cửa hàng chúng ta nghỉ bán,

không cần phải đến, mẹ nấu xong canh rồi, lát nữa gom tí đồ rồi chúng ta đến

bệnh viên thăm dì con.”

Ai nằm viện? Anh nhíu mày

tò mò, trong lòng linh cảm có gì đó không ổn.

“Mẹ, nói nhỏ tí đi, nếu

người kia biết dì nằm viện, dì nhất định làm thịt mẹ.” Tuy rằng tiểu quỷ này cố

gắng nói nhỏ, nhưng cuộc đối thoại của hai mẹ con vẫn kinh động Quý Tiệp.

“Dì con làm sao? Sao lại

nằm viện?” Anh gấp gáp hỏi, tim đập cũng nhanh hơn bình thường.

“Không có, chú nghe lầm

rồi.” Ôn Tiểu Khải không quan tâm Quý Tiệp, cúp điện thoại ngay.

Quý Tiệp tức giận đập

điện thoại xuống bàn, tiểu quỷ kia dám cúp điện thoại của anh. Chết tiệt!

Nhưng ngẫm lại đây không

phải là lúc tức giận, thừa dịp Ôn Gia Nhu chuẩn bị đi đến bệnh viện, hỏi Gia

Hinh đang ở đâu. Anh vội vàng cầm lấy điện thoại gọi lại cửa hàng bánh, nhưng

cửa phòng làm việc đã bị người ta đá văng ra.

Lão Tiêu thở hổn hển xông

tới, không đợi Quý Tiệp hỏi chuyện thì ông đã vọt tới bàn làm việc của anh.

“Thằng nhóc này! Con làm

sao mà làm bạn trai người ta vậy hả? Gia Hinh đang ở bệnh viên, con chẳng những

không đi thăm mà còn có tâm tình đi làm sao?”

“Ông ngoại, ông cũng biết

Gia Hinh nằm viện sao?” Chỉ có một mình anh chẳng hay biết gì?

“Con còn hỏi ông sao? Cái

thằng nhóc chết tiệt này!” Lão Tiêu cúi đầu tìm vật gì đó để đánh cho cháu

ngoại ông một trận, Quý Tiệp thấy thế liền đứng dậy đi đến trước mặt ông.

“Ông mắng con đánh con

hay gì cũng được, nhưng trước hết nói con biết Gia Hinh rốt cuộc xảy ra chuyện

gì, sao cô ấy lại nằm viện?”

Lão Tiêu giống như đứa

con nít dùng tay đánh túi bụi vào người Quý Tiệp, “Con cùng bạn bè uống rượu

đương nhiên là có biết chuyện gì xảy ra đâu, Gia Hinh đẻ non, con còn cùng bạn

bè uống rượu sáng đêm.”

“Cái gì? Đẻ non?!” Nghe

hai chữ đó, lòng Quý Tiệp chợt quặn đau, “Ông ngoại, cô ấy sao có thể đẻ non?

Con, ý con là… cô ấy mang thai?”

“Lúc trước ông để tụi con

chuyển ra ngoài sống là vì con cam đoan sẽ chăm sóc bảo vệ Gia Hinh, vậy mà

hiện giờ con chăm sóc nó như vậy đó hả?” Sớm biết như thế, ông đã ở chung với

hai người họ rồi.

Quý Tiệp kinh ngạc, thật

lâu không nói nên lời. Cô mang thai? Sao lại không nói với anh, hay là cô cũng

không biết? Không, cô chắc chắn phải có cảm giác, anh nhớ lại đoạn đối thoại

hôm qua –

“Chiều nay anh cùng em đến bệnh viện đi.”

“Sao vậy? Em không khỏe sao?”

“Cũng không phải, hiện tại đỡ hơn nhiều

rồi, chỉ là…..”

“Vậy là tốt rồi, em cũng biết chiều nay

anh có cuộc họp, hay là em cùng Gia Nhu đến bệnh viện xem sao, họp xong anh sẽ

dẫn em đi.”

“….Quên đi, em nghĩ chắc do mệt mỏi quá

thôi, em còn phải làm xong bản báo cáo, buổi tối đi ngủ sớm tí là được rồi.”

“Cũng được, hay là mai, tối anh cùng em đi

khám bệnh?”

Sau đó, anh lỡ hẹn, nếu….

Nếu tối qua anh không uống rượu, dẫn cô đi khám bệnh, thì mọi chuyện sẽ không

như thế này.

Lão Tiêu mặc dù biết rằng

Quý Tiệp cũng không hay biết gì việc Gia Hinh có thai, nhưng tức giận vẫn không

hề giảm bớt, “Ngày hôm qua, Gia Nhu nói Gia Hinh vì con lỡ hẹn cho nên mới đến

kiếm nó đi đến bệnh viện cùng, lúc mới vừa ra khỏi cửa hàng thì Gia Hinh ngất xỉu,

sau đó đưa đến bệnh viện thì đã không còn kịp rồi, bác sĩ nói thể chất Gia Hinh

vốn yếu, hơn nữa lại làm việc quá sức… đứa nhỏ không thể giữ được…”

Thể chết yếu? Sao có thể

như vậy? Gia Hinh không phải luôn khỏe mạnh sao? Còn có làm việc quá sức… là vì

anh sao? Anh không cảm thấy cô có gì bất thường, lại muốn cô tăng ca cùng anh,

đến đêm thì triền miên vô độ, là anh, chính anh đã hại cô.

“Gia Nhu nói, sức khỏe

Gia Hinh trước đây cũng đã yếu rồi, thường xuyên bị bệnh, nhưng từ khi ba mẹ

lần lượt bỏ đi, nó luôn cứng rắn chống chọi, không hề nghe nó than vãn câu

nào?”

“Sao vậy? Hôm nay em đã đi bệnh viên với

Gia Nhu rồi, còn sợ ngày mai anh không đi với em sao? À, đúng rồi, lúc nãy em

gọi điện thoại cho anh mà chưa nói rõ, bác sĩ nói thế nào?”

“Bác sĩ nói… không cần tái khám nữa.”

Giọng nói của cô khàn khàn.

“Nếu đã không việc gì thì ngủ sớm

đi, đừng lo lăng quá!”

“Ừ… không việc gì.”

Quý Tiệp tự trách bản

thân mình, biết rõ cô nói như thế thôi, thế mà hôm qua khi cô nói “không cần

tái khám nữa” anh lại tưởng thật, anh đúng là đồ khốn nạn mà!

“ Em không can thiệp vào không gian

riêng gì đó của anh, anh muốn gì thì đều làm được cả, nhưng anh có từng nghĩ

đến những gì em muốn không ? ”

“ Anh quản em là vì muốn tốt cho em

thôi. ”

“ Nếu thật sự là tốt cho em thì nên

quan tâm em, hôm nay….. ”

“ Lại là hôm nay ? Chỉ vì ngày

hôm nay anh không đi bệnh viện với em nên em mới như vậy sao ? Em bị bệnh

gì ? Em muốn lấy ngày hôm nay phủ nhận tình yêu của anh dành cho em

sao? ”

Nghĩ đến đây, anh đập

mạnh vào bàn, đáng chết! Anh tại sao lại nói với cô như vậy?

“Ông ngoại, sao hôm qua

các người không nói con biết?”

“Ông cũng mới nghe Gia

Nhu nói thôi.” Cũng may Gia Nhu không phải người kín miệng, mà cũng không cảnh

giác với ông, cô chỉ nghe lời Gia Hinh không nói cho Quý Tiệp nghe, nhưng lại

quên mất quan hệ của ông và Quý Tiệp, bởi vậy đem hết mọi chuyện nói cho ông

biết, “Gia Hinh nói cho con biết cũng vô ích mà thôi, không muốn làm khó con,

nó cũng không nghe bác sĩ khuyên bảo, hôm qua kiên trì về nhà, bác sĩ đồng ý

nhưng với một điều kiện là sáng nay phải trở lại bệnh viện sớm.”

Quý Tiệp không nói nên

lời, nhưng lão Tiêu vẫn nói tiếp, “Gia Nhu nói, Gia Hinh sáng sớm hôm nay rầu

rĩ đến tìm nó, muốn nó cùng đi bệnh viện, lúc Gia Nhu đỡ nó đứng lên thì nó lại

té xỉu lần nữa, bác sĩ bảo phải ở lại bệnh viện quan sát vài ngày….”

Anh sáng nay còn say

rượu, thâm chí để cô một mình đến tìm em mình giúp đỡ. Hiện tại anh thật sự

nghi ngờ chính mình nói yêu cô, thế mà anh đã dốc sức vì cô chưa? Cô có thể tha

thứ cho thứ ngu xuẩn như anh không? Quý Tiệp xoay người mặc áo khoác, đi nhanh

ra ngoài, không để ý lão Tiêu phía sau đang kêu gào.

Ôn Gia Hinh một mình ngồi

ở ghế dài phơi nắng trong hoa viên bệnh viện, nhưng ánh mắt trời lại không thể

nào tiến vào trong lòng cô được, lòng cô đau thắt thương tiếc đứa con mà cô

chưa kịp gặt mặt.

Cô sai rồi, sao lại không

biết chăm sóc bản thân mình chứ, rõ ràng biết mấy triệu chứng này biểu hiện cho

cô đang mang thai, sao lại không mua que thử thai mà thử? Lại còn đòi Quý Tiệp

dẫn mình đi bệnh viện?

Vì sao… Vì sao là mẹ mà

cô lại có thể nhẫn tâm bỏ đi đứa con của mình? Cô không có bệnh, nhưng khi thấy

máu chảy ra từ h* th*n của mình, cô tan nát cõi lòng. Miếng thịt trong lòng cô

cũng đã mất đi.

“Mẹ, con sai rồi, con sai

rồi… Mẹ, đứa bé còn nhỏ như vậy mà…. Ở trên thiên đường, mẹ giúp con chăm sóc

nó… Nói với nó con không muốn như vậy, không phải… con ơi, mẹ không muốn như

vậy….” Nước mắt từ khóe mi cô chảy xuống.

Trong hoa viên bệnh viện

có mấy đứa nhỏ đang vui đùa, con của cô chưa lớn thì đã mất đi, nếu như nó lớn

lên, thì phải mất bao lâu cô mới thấy nó chạy nhảy vui đùa như thế này?

Cô cứ tưởng rằng…

Bỗng nhiên trước mặt có

bóng người che khuất tầm mắt của cô, che đi ánh mắt trời ấm áp, cô ngẩng đầu

thì nhìn thấy Quý Tiệp mồ hôi nhễ nhãi, thở hổn hển đứng ở trước mặt, trong mắt

hiện lên lo lắng cùng ăn năn. Bàn tay to của anh nhè nhẹ run, rất muốn tiến đến

ôm cô, nhưng lại sợ cô sẽ bỏ đi.

Anh giống như đứa nhỏ

biết rõ mình làm sai, sợ hãi bị người lớn đánh đòn, vẻ mặt sám hối cùng áy náy,

không còn vẻ tự phụ ngang tàng như xưa.

Hai người cứ như vậy mà

nhìn nhau thật lâu, cô cũng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Quý Tiệp.

“Xin lỗi!” Không nói lời

vô nghĩa, anh xin lỗi cô, anh biết tất cả là lỗi của mình, anh nghĩ khi nói ra

điều này rồi sau đó từng giọt lệ từ khóe mắt Ôn Gia Hinh chảy xuống, cuối cùng

tạo thành một chuỗi dài không dứt, nhưng cô vẫn ngồi đó nhìn anh, nước mắt cũng

chẳng nhỏ giọt nào.

Quý Tiệp liền xông đến ôm

chặt cô vào lòng mình, vòng tay siết chặt đến nỗi như muốn cơ thể hai người hợp

thành một, “Anh biết giờ anh nói gì đều cũng vô nghĩa cả, anh xin lỗi, Gia

Hinh, anh là thằng khốn nạn! Về với anh đi, cho anh thêm một cơ hội, anh sẽ

chăm sóc đàng hoàng cho em, anh sai rồi, anh không biết yêu là gì, không xứng

để em yêu…”

Anh nhẹ nhàng nâng lên

khuôn mặt vô thần của cô, “Anh xin lỗi, lúc em cần anh nhất anh lại không ở

cạnh em, đứa nhỏ không còn thì chúng ta có thể sinh đứa khác, chỉ cần em không

việc gì là được rồi, chỉ cần em ở lại bên cạnh anh.”

Cô không hứa hẹn gì cũng

không trả lời anh, “Anh che ánh mặt trời của em.”

Nghe vậy, Quý Tiệp rất sợ

hãi, đột nhiên sợ cô sẽ biến mất trước mặt mình, từ lúc gặp cô đến giờ, anh

thậm chí cũng không nghe cô mắng mỏ mình câu nào, điều này lại càng làm anh

hoảng sợ hơn.

“Quý Tiệp…” Nghe cô gọi

tên mình, anh vội vàng nhìn cô, nhưng cô vẫn lặp lại câu nói lúc nãy, “Anh che

ánh mặt trời của em.” Anh buông cô ra, ngồi xuống cạnh cô, nắm chặt tay Gia

Hinh, nhưng cô lại rút tay lại.

“Mẹ em nói chăn lạnh thì

đem phơi nắng, em trước đây thường bị bệnh, mẹ cũng nói thế, người lạnh thì

phơi nắng thật nhiều sẽ ấm áp trở lại.” Cô rành mạch nói.

“Không cần phơi nắng, Gia

Hinh, anh có thể sưởi ấm cho em, anh cam đoan lần này sẽ không để em thất

vọng.” Vẻ mặt Quý Tiệp áy náy, giọng nói cũng nghẹn ngào, “Em muốn anh phải làm

gì để bù đắp lại cho em? Em nói đi, bất cứ thứ gì anh cũng sẽ làm vì em.”

“Em không cần sưởi ấm, em

không lạnh…. Không biết đứa bé có lạnh hay không? Anh biết không… nó còn chưa

kịp mặc quần áo, anh nói xem, mẹ em có đưa đứa bé đi phơi nắng không?”

Nghe vậy, lòng Quý Tiệp

đau thắt, cổ họng giống như có gì đó chẹn lại, hô hấp cũng khó khăn hơn.

“Anh có muốn nói gì với

nó không?” Anh gật đầu, đưa tay ôm vai cô, lần này cô cũng không tránh, chỉ là

cả người hoàn toàn cứng đờ.

“Con ơi, ba xin lỗi con.”

Nói xong, mắt anh cũng đỏ ngầu cả lên.

“Con của chúng ta vẫn

chưa kịp nghe chúng ta nói đã….”

“Gia Hinh….”

“Em thậm chí còn không

biết nó là trai hay gái nữa, thế anh có biết không?” Quý Tiệp lần đầu tiên biết

đau lòng vì người mình yêu là như thế nào, lần đầu tiên anh hận người khác,

người anh hận chính là bản thân anh.

“Anh cũng không biết…

không sao, chờ khi đứa nhỏ lớn lên, mẹ sẽ nói em nghe…” Cô đưa tay lau nước

mắt, cũng như lau đi nỗi xót xa trong lòng mình, “Không khóc, sau khi ba em bỏ

đi, họ hàng ai nấy đều nói vì ba em không cần tụi em, lúc đó em đã lớn rồi,

nghe người ta nói vậy cũng rất buồn cho nên chúng ta đừng khóc, ngày ngày nói

chuyện với đứa nhỏ để nó biết không phải chúng ta không cần nó… Anh nói với nó

đi, nói rằng không phải chúng ta không cần nó, được không?”

Anh biết rằng anh đã tổn

thương cô rất sâu, nhất là hoàn cảnh gia đình cô, càng làm cô không tài nào

quên đi đứa nhỏ được, anh rất sợ, rất sợ sẽ mất đi cô.

“Anh sẽ nói, anh sẽ nói

với nó.”

“….Quý Tiệp, anh nghĩ

chúng ta còn có thể ở bên nhau sao?”

“Đừng rời bỏ anh….” Cô

không thể tha thứ cho anh sao? Cô phải đi sao?

“Em yêu anh cũng không hề

so đo tính toán gì cả.” Cô đưa tay che miệng anh, ngăn anh nói tiếp, “Nhưng….

sau khi chúng ta sống chung với nhau, em cảm thấy chúng ta càng ngày càng xa

cách, có lẽ chúng ta không phải dành cho nhau.”

“Không, anh sẽ sửa đổi,

anh sẽ cố gắng, anh thừa nhận trước đây anh không hiểu chuyện, anh có thể học,

Gia Hinh, đừng bỏ anh đi được không?” Anh ôm ghì lấy cô, một chút cũng không

dám thả lỏng.

Cô không nói gì, nước mắt

lại lặng lẽ chảy xuống. Cô còn có thể tin anh lần nữa sao?

“Gia Hinh, lấy anh đi….”

Theo lời đề nghị của bác

sĩ, Ôn Gia Hinh phải ở lại bệnh viện quan sát ba ngày, Quý Tiệp cả ngày đều ở

lại bệnh viện chăm sóc cô, sợ cô lại xảy ra chuyện gì nữa.

Mặc dù đau lòng vì chị

mình không được đối xử tốt, nhưng dưới trăm ngàn phương cách để lấy lòng em vợ

tương lai cùng cháu trai của Quý Tiệp, Ôn Gia Nhu đương nhiên cũng không thể

không xiêu lòng.

Lão Tiêu bắt anh phải hứa

là sẽ chăm sóc đàng hoàng cho Gia Hinh cùng cháu ngoại đích tôn của ông, nếu

chuyện này còn xảy ra một lần nữa, ông nhất định sẽ băm Quý Tiệp làm thịt cho

hả giận.

Nhưng sự uy h**p của mọi

người lại không bằng sự tự trách của anh, anh sẽ không tái phạm nữa, anh biết

nếu như có một lần nào nữa thì Gia Hinh sẽ rời bỏ anh thật sự.

Ôn Gia Hinh cũng không

đồng ý sẽ lấy anh hay không, nhưng sau vài ngày thuyết phục và cũng không thể

nào lay chuyển được sự cầu xin của anh, cô trở về căn nhà của hai người.

Sợ cô một mình ở nhà

dưỡng bệnh buồn chán nên anh nghỉ việc ở công ty ở nhà với cô, đương nhiên anh

là tổng giám đốc cho nên không thể bỏ mặc mọi việc được, may mà kỹ thuật vi

tính giờ tiên tiến nên anh ở nhà làm việc y như lúc ở công ty vậy.

Hiện ta ba bữa anh đều tự

mình nấu cả, còn mua thức ăn dinh dưỡng cho cô nữa, đến chiều thì hai người ra

công viên tản bộ, tối đến thì anh nhẹ nhàng ôm cô ngủ.

Nửa đêm cô giật mình thức

giận, anh lẳng lặng ở bên trấn an; cô khát hay đói bụng, anh tự mình chuẩn bị

đồ ăn khuya cho cô; lúc nói chuyện về đứa nhỏ, anh cũng cam đoan sẽ nói với nó

rằng cô không phải cố ý.

Tình cảm cùng sự dịu dàng

của anh làm trái tim băng giá của cô tan chảy, tuy rằng cũng không thể nói là

suốt ngày chí chóe với nhau như trước, nhưng gần đây cô cũng cười với anh nhiều

hơn trước, ít khi nhắc đến chuyện đứa nhỏ.

Buổi sáng cuối tuần, Quý

Tiệp ra ngoài sớm để mua đồ cho cô, Ôn Gia Hinh ngồi yên tại sofa nhìn khí trời

hôm nay đến ngẩn người.

Vẫn là ánh mặt trời ấy…

nhưng cô lại không cảm thấy lạnh lẽo như trước nữa.

Cô không đồng ý kết hôn

với anh không phải vì trách anh, mà cô trách bản thân mình, dù sao cũng là tại

cô không chú ý sức khỏe của mình vì vậy mới đẻ non, cho nên cô sợ rằng mình sẽ

quyết định sai, sẽ đánh mất hạnh phúc một lần nữa.

Cô tưởng rằng đóng chặt

lòng mình mãi mãi nhưng lại không thể nào thắng được sự dịu dàng cùng tình yêu

của anh, cô làm sao có thể lừa chính mình được, cô thật sự yêu anh. Nghĩ rằng

bị cô từ chối thì Quý Tiệp sẽ không nhắc đến chuyện kết hôn nữa, ai ngờ được

mỗi ngày anh đều kiên trì dùng đủ mọi cách để cầu hôn cô, chuẩn bị những món

quà khác nhau để làm cô vui.

Nhớ lại những giây phút

ngọt ngào mấy ngày nay, cô mỉm cười, thế này thì cô sao có thể đóng chặt lòng

mình lại chứ?

Tiếng điện thoại vang

lên, Ôn Gia Hinh không bắt máy, cô biết lát hồi cuộc gọi sẽ tự động chuyển vào

máy ghi âm, bởi vì mấy ngày nay Quý Tiệp ở nhà làm việc nên có rất nhiều cuộc

điện thoại gọi đến cho anh, nhưng anh nói mọi việc đều không quan trọng bằng

cô, cho nên anh mới lựa chọn nấu cơm cho cô ăn trước, hoặc là lấy nước uống cô,

sau đó mới trả lời điện thoại.

“Alo, mình là Dục Thần

đây, Quý đại thiếu gia có ở nhà không? Gọi điện thoại di động cho cậu mà chẳng

ai bắt máy, gọi đến công ty thì họ bảo mình gọi điện thoại nhà, mà giờ cũng

chẳng ai nghe, bộ sáng sớm dẫn vợ ra ngoài dạo hả?”

Di động không nghe? Cô

nghĩ chắc anh lại để quên điện thoại ở trong phòng rồi.

A— là tổng giám đốc của

tập đoàn Đinh Thị, Đinh Dục Thần, đúng rồi, anh ta là bạn thân của Quý Tiệp.

“Cậu không ở nhà thật là

đáng tiếc, mình còn định kêu cậu đoán thử xem mình đang ở phương trời nào.”

Giọng nói Đinh Dục Thần đầy vẻ hào hứng, mà bên kia điện thoại lại truyền đến

tiếng gió rít gào, tiếng ồn rất lớn.

“Còn nhớ cô gái lần trước

mình nhắc với cậu không? Mình rốt cuộc tìm được cô ấy rồi, thì ra cô ấy trốn đi

Hongkong, mình vừa xuống máy bay, lần này mình tuyệt đối sẽ không để cô ta

chuồn mất nữa đâu.” Ôn Gia Hinh rất muốn cười, nhưng cô ráng nhịn xuống. Xem ra

cũng có một cô gái trị được Đinh Dục Thần rồi!

“Mình định gọi cậu để nói

lần này mình nhất định sẽ không thua cậu đâu, nghe Hạo Phong nói cậu cầu hôn

nhưng lại bị Ôn Gia Hinh cự tuyệt, được được, lần này mình nhất định sẽ thắng

cậu, cậu chuẩn bị dự hôn lễ của mình đi kìa! Nếu không thì chúng ta cá cược nữa

đi, giống như lần trước cá 1000 tệ Ôn Gia Hinh sẽ tỏ tình với cậu trước đó,

chúng ta lần này cũng cá 1000 tệ, nói không chừng cô gái mình đang đeo đuổi sẽ

chủ động tỏ tình với mình trước, ha ha”. Nghe vậy, nụ cười trên mặt cô biến

mất. Quý Tiệp lấy tình yêu của hai người cá cược cùng người khác ư?

“Nhưng mà cũng rất khó

lấy được 1000 tệ của cậu, dù sao mấy chiêu ghi âm đó chưa chắc ai cũng làm

được, đúng thật là rất vui…. À, mình gặp một người bạn, mình cúp đây, có gì

liên lạc sau.”

Ôn Gia Hinh vô thần ngồi

ở sofa, cố gắng nhớ lại những gì lúc nãy Đinh Dục Thần nói. Chẳng lẽ Quý Tiệp

chỉ vì 1000 tệ đó mà đeo đuổi cô?

Cô đi vào phòng ngủ cầm

điện thoại của Quý Tiệp đang để ở đầu giường, bấm vào thư mục lưu trữ file ghi

âm, điện thoại lúc này phát ra đoạn đối thoại khi cô say rượu.

Cả người lạnh run, cô cảm

giác như mình bị sỉ nhục, cô có thể không quan tâm nguyên nhân đeo đuổi cô, cô

tin rằng cả hai người đều yêu nhau thật lòng.

Thế nhưng anh giữ lại

đoạn ghi âm này để làm gì? Cô tưởng rằng anh giữ đoạn ghi âm này như vật kỷ

niệm mà thôi, chẳng lẽ anh thật sự dùng đoạn ghi âm này để khoe chiến tích với

bạn bè sao? Đoạn đối thoại thân mật như vậy mà anh có thể dễ dàng để cho người

khác nghe, để cho người khác giễu cợt cô, cô làm sao còn có thể tin tưởng lời

ngon tiếng ngọt của anh nữa?

Trong phòng khách truyền

đến tiếng mở cửa, cô làm như không có việc gì bỏ điệnt thoại xuống, ra khỏi

phòng.

“Gia Hinh, anh mua cháo

thịt nạc mà em thích ăn nè.” Tiếng Quý Tiệp vọng vào, “Mau ra đây ăn đi, nếu

không thì sẽ nguội mất.”

“Em đây.” Nhìn khuôn mặt

tươi cười sáng lạn của Quý Tiệp mà cô cảm thấy bi ai, cô không biết đâu mới là

con người thật của anh. Lòng cô nhói đau, nhưng cô vẫn hy vọng mọi chuyện còn

có thễ vãn hồi, anh sẽ giải thích mọi chuyện với cô.

“Em đang nghĩ gì vậy? Có

tâm sự sao?” Quý Tiệp thấy cô hơi là lạ, đưa tay sờ trán cô, “Em không khỏe hả?

Đi, anh dẫn em đi bác sĩ.”

“Em không sao.” Cô kéo

bàn tay to của anh khỏi trán mình, ôn nhu cười, “Chỉ là chờ anh hơi lâu thôi,

em còn tưởng rằng anh lạc đường nữa chứ.”

“Làm gì có! Anh đâu phải

vụng về như em đâu.” Anh nói đùa với cô, hôm nay tâm trạng cô có vẻ vui hơn mọi

khi.

Hai người vừa ăn sáng vừa

trò chuyện rất vui vẻ đến quên mất cả thời gian, sau khi ăn hết tô cháo, cô mới

ngẩng đầu, do dự một lúc mới mở miệng hỏi.

“Anh còn nhớ lúc mình ở

Paris, buổi tối em uống rượu say ấy, em đã tỏ tình với anh, nhớ không?”

Quý Tiệp thoáng giật

mình, sau đó mới gật đầu, “Đương nhiên là nhớ, suốt đêm đó em hễ mở miệng là 1

Edward, 2 cũng Edward, hừ, anh làm sao mà có thể quên cho được.” Giọng nói anh

có chút giận dỗi.

Cô giả bộ tức giận trừng

mắt lườm anh, “Vậy chắc anh cũng không quên anh gạt em thế nào chứ, em sợ tới

mức cả người toát mồ hôi lạnh.”

“Anh chỉ muốn nhắc em lần

sau đừng uống nhiều rượu thôi mà.” Anh cũng chẳng cảm thấy mình làm gì quá đáng

cả.

“À… thế nên anh mới giữ

đoạn ghi âm đó lại để uy h**p em chứ gì, để nhắc nhở em đừng uống rượu phải

không?” Cô thử hỏi anh.

“Không phải vậy, anh giữ

lại để làm kỷ niệm, trong đoạn ghi âm đó là lời tỏ tình của em, anh làm sao dám

tùy tiện làm bậy được.”

Cô giả bộ tức giận lườm

anh, “Vậy anh mà dám cho người khác nghe, cả đời này em không thèm nhìn mặt

anh.” Khóe miệng tươi cười, cô chờ anh phản bác lại, chờ anh thừa nhận mình sơ

sót.

Khuôn mặt Quý Tiệp căng

thẳng, sau đó mới vội nói, “…. Anh nào dám, nếu không thì em lại nguyền rủa anh

thì sao.”

Nụ cười trên mặt Ôn Gia

Hinh tắt ngấm, anh quả nhiên đang nói dối, nếu như anh đã thẳng thắn với cô, cô

còn có thể cho anh một cơ hội.

Không muốn nhắc đến

chuyện uống rượu đêm đó cùng đám Dục Thần nữa, Quý Tiệp lấy hộp đựng nhẫn từ

trong túi ra.

“Gia Hinh, hôm nay anh

muốn cầu hôn với em lần nữa, lần trước em nói không thích mấy trang sức quý

báu, lần này anh tự mình đi lựa chiếc nhẫn này, tuy rằng cũng không đáng giá

mấy, nhưng hy vọng em sẽ thích.” Cô nhìn chiếc nhẫn có đính đá màu lam trong

tay anh, dù thủ công không được sắc xảo cho lắm nhưng nhìn cũng rất đẹp, cô rất

thích nhưng không hiểu sao lòng cô lại nguội lạnh.

Cô mỉm cười ngọt ngào,

gật đầu, vươn bàn tay trắng nõn ra, “Em rất thích, anh đeo cho em đi.”

Quý Tiệp kinh ngạc, “Em

đồng ý lấy anh rồi sao?” Anh không hề nghĩ lần này mình lại thành công. Ôn Gia

Hinh gật đầu, anh vội vàng đeo nhẫn vào tay cô, chiếc nhẫn đeo vào tay cô càng

đẹp hơn.

“Được rồi, em đồng ý lấy

anh, em hy vọng lễ đường sẽ trang trí đầy hoa hồng, còn phải có một bánh kem 5

tầng nữa, ít nhất phải có hai mươi chiếc xe đón dâu, rồi mấy quan khách phải

cùng chúc phúc em.”

Anh kích động nắm lấy ta

cô, “Chỉ cần em chịu lấy anh, điều kiện gì cũng được hết.”

Cô tựa vào lòng anh, vẻ

mặt tươi cười nhưng ẩn sau đó lại có chút thống khổ, “Vậy chúng ta tổ chức đám

cưới vào ngày đầu tháng sau đi.”

“Được.” Anh không suy

nghĩ mà đồng ý ngay, bởi vì giờ anh quá hạnh phúc rồi!

Ngày đầu tháng sau?

Chính là ngày cá tháng

tư!

Quý Tiệp thật không muốn

hôn lễ diễn ra vào ngày xấu như vậy, nhưng bạn gái anh rốt cuộc đã gật đầu chịu

lấy anh, anh làm sao lại có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy. Huống chi Gia Hinh

còn nói hôm đấy là ngày hoàng đạo, cô muốn đám cưới vào ngày này cho nên anh

mặc dù không vừa lòng lắm nhưng vẫn sốt sắng chuẩn bị hôn lễ.

Anh vì cô đặt một bộ áo

cưới sang trọng của Pháp, còn kêu thợ kim hoàn làm một bộ trang sức kim

cương có giá trị xa xỉ. Nôn nóng đợi chờ đến ngày một tháng tư, Quý Tiệp đã đến

lễ đường rất sớm, hôm nay anh mặc bộ âu phụ màu trắng thẳng tắp. Vẻ đẹp trai

cùng lãng tử của anh khiến bao cô gái phải thèm muốn, chỉ tiếc rằng trong lòng

anh chỉ có duy nhất hình bóng của Ôn Gia Hinh mà thôi.

Anh yêu Ôn Gia Hinh, yêu

bộ dáng yêu kiều của cô, chiếc miệng nhỏ nhắn hay nguyền rủa anh, sự kiêu căng

cao ngạo cùng tài trí thông minh của cô… Đáng tiếc rằng trước khi cưới không

thể gặp nhau, cho nên mấy ngày trước Gia Hinh đã gom hành lý về nhà cô ở vài

ngày, cô cũng kiên trì kêu anh không cần đón dâu gì cả, cứ ở lễ đường chờ cô

đến là được rồi, anh không hề nghĩ Gia Hinh lại là người phụ nữ truyền thống

như vậy.

Quan khách đã đến gần

hết, lễ đường xa hoa thập phần náo nhiệt.

Theo yêu cầu của cô, lễ

đường phải trang trí đầy hoa hồng, có bánh kem 5 tầng có cắm 2 cô dâu chú rể

nhỏ nhỏ, và trên bánh kem ghi tên của anh và cô.

Đội ngũ đón dâu cũng đã

có mặt rồi, anh nhìn đồng hồ rồi nhìn quan khách đang trò chuyện rôm rả trong

lễ đường.

Hôn lễ sẽ cử hành lúc 10

giờ, chủ hôn cũng đã đến từ sớm, họ hàng cùng bạn thân đều đến chung vui cùng

anh, có cả phóng viên túc trực chụp hình.

Nhưng giờ cũng đã 9h30,

gần tới giờ cử hành hôn lễ, sao Gia Hinh còn chưa đến nữa?

Quý Tiệp bắt đầu lo lắng,

chẳng lẽ trên đường xảy ra chuyện gì?

Anh gọi điện thoại cho

người phụ trách tiếp đón bạn bè của cô dâu, nhưng đối phương nói họ đến nhà Ôn

Gia Hinh từ sớm nhưng ấn chuông cửa mãi vẫn không thấy ai ra mở cửa cả.

Quan khách đã chờ đến sốt

ruột, lão Tiêu cũng nhíu mày lo lắng.

Quý Tiệp lúc này mới để ý

thấy nhà gái không một ai đến hết, em gái Gia Hinh đâu? Lòng anh nóng như lửa

đốt, gọi điện thoại cho Ôn Gia Hinh thì lại tắt máy, gọi cho Ôn Gia Nhu thì

cũng tắt máy, gọi đến cửa hàng bánh thì không ai nghe!

Rốt cuộc là xảy ra chuyện

gì? Quan khách bắt đầu thấy lạ nên hỏi han, giờ này cô dâu còn chưa tới nữa,

chuyện gì xảy ra ?

Đột nhiên một đứa bé từ

cửa bước vào, Quý Tiệp vừa nhìn thấy Ôn Tiểu Khải liền thở phào nhẹ nhõm, vội

vàng bước đến, « Sao giờ này mẹ và dì con còn chưa đến nữa ?» Chỉ

thấy Ôn Tiểu Khải bất đắc dĩ nhún vai, sau đó lấy lá thư từ trong túi ra đưa

cho Quý Tiệp, « Đây là thư của dì kêu con đưa cho chú, dì ấy nói hôm nay

dì ấy sẽ không đến lễ đường. »

« Con nói cái

gì ? » Quý Tiệp nghe như sét đánh ngang tai, đau đến nổi không thở

được, anh cuống quít lấy thư ra coi, trên thư là chữ viết mà anh rất quen

thuộc Gửi Quý Tiệp,

Em không phủ nhận rằng em yêu anh, nhưng

em hy vọng mai sau chuyện của chúng ta chỉ còn là dĩ vãng. Lúc anh xem thư này

thì em đã ra nước ngoài rồi, đi đâu à ? Em nghĩ anh cũng chẳng quan tâm

đâu, theo tính tình của anh, anh sẽ không bao giờ để người khác trêu chọc mình,

chắc hẳn giờ anh đang rất tức giận.

Chúng ta xem như huề nhau, bởi vì em cũng

rất giận, anh vì cá cược mà theo đuổi em, rất quá đáng, thế mà anh còn lấy đoạn

ghi âm để khoe khoang với mọi người như một chiến tích của mình, làm thế nào em

còn có thể chịu được ?

Bất ngờ sao? Tưởng rằng cả đời này em sẽ

không biết ư? Anh về nhà nghe băng ghi âm trong điện thoại thì sẽ hiểu, ghê tởm

hơn là anh đã làm sai mà còn nói dối?! Anh đã không thẳng thắn với

em, thì em còn sao còn tin lời hứa hẹn của anh được ?

Có lẽ lúc anh cầu hôn em… chắc cũng lại là

một ván bài khác…

Ngày cá tháng tư vui vẻ !

Gia Hinh lưu bút.

Lá thư rơi xuống đất, Quý

Tiệp đứng tần ngần tại chỗ, quan khách trong lễ dường đều tò mò trố mắt nhìn.

« Chuyện gì

vậy ? » Một vài người bạn của Quý Tiệp quan tâm hỏi.

Quý Tiệp bỗng dưng nở nụ

cười, vẻ mặt tưởng chừng như vui vẻ nhưng lại thoáng đau đớn, « Thật xin

lỗi đã làm tốn thời gian của mọi người, hôn lễ hôm nay chỉ là trò đùa trong

ngày cá tháng tư thôi. »

Chỉ là trò đùa….

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.