Chương 10: End

Hai tháng sau – Trước cửa

giáo đường ở Luân Đôn, một đám người tụ tập rất náo nhiệt, hoa như bay như múa

trên bầu trời xanh thẳm.

Cô dâu chú rể vui mừng

nhận sự chúc phúc của họ hàng bạn bè, nhìn bọ họ tươi cười hạnh phúc mà khiến

người ta phải chạnh lòng.

Nếu hai tháng trước cô

không trốn khỏi hôn lễ thì có phải hôm nay cô cũng sẽ hạnh phúc như vậy không?

Không, có lẽ cô còn bị tổn thương hơn nữa.

Ôn Gia Hinh nhìn hôn lễ

của người khác mà hai mắt đỏ hoe, bất giác cô càng đi càng đến gần lễ đường, đột

nhiên hoa cô dâu từ trên cao rơi xuống tay cô, cô theo bản năng chụp lấy, nhất

thời mọi người trong hôn lễ đều nhìn về phía cô.

Nhìn kỹ thì cô dâu chú rể

đều là người phương Đông, mà sao…. Chú rể đó nhìn rất quen mặt, cô tò mò nhìn

chú rể, đối phương cũng đang nhìn cô, hai người bốn mắt nhìn nhau, trên mặt đều

tỏ vẻ kinh ngạc.

Ôn Gia Hinh xoay người

định đi, không ngờ chú rể lại chạy nhanh về phía cô, “Ôn tiểu thư, chúng ta có

thể nói chuyện một chút được không?”

Cổ tay cô bị đối phương

nắm chặt, cô đứng tại chỗ xoay đầu ra vẻ bình tĩnh nhìn Đinh Dục Thần, “Tôi

không biết anh gọi tôi có chuyện gì, hay là các người cá cược gì nữa rồi muốn

tôi hỗ trợ để chứng minh phải không?”

Vẻ mặt Đinh Dục Thần buồn

thiu, áy náy nói, “Tôi hy vọng cô có thể nghe tôi giải thích, mọi chuyện

không phải như cô nghĩ đâu.”

Cô lãnh đạm nói, “Chúng

ta cũng không phải tính là quen biết, anh không cần phải giải thích gì với tôi

cả.”

“Quý Tiệp yêu cô.” Đinh

Dục Thần nghiêm túc nói, “Lúc trước ở hôn lễ cô gạt cậu ấy, chuyện này đã thành

trò đùa trong giới kinh doanh, nhưng cậu ấy không hề đổ lỗi cho cô.”

“Vì đó là do anh ta sai.”

“ Chuyện cá cược chỉ

là trò đùa của đàn ông với nhau mà thôi, Quý Tiệp cũng chính miệng thừa nhận

tình cảm của hai người không thể nào dùng 1000 tệ để so sánh được, cậu ấy cũng

không phải vì muốn thắng mà yêu cô. ”

Nhìn Đinh Dục Thần, Ôn

Gia Hinh cảm thấy cô quả thật rất vô dụng. Kỳ thật cô cũng đã sớm mềm lòng….

“ Nhưng anh ấy đem đoạn ghi âm…. ”

“ Cô còn nhớ nội

dung đoạn ghi âm đó không ? Trong đó không chỉ có lời tỏ tình của cô,

mà còn có lời tỏ tình của Quý Tiệp nữa, cô nghĩ cậu ấy lại lấy mình ra làm trò

đùa sao ? ”

Cô đúng thật đã quên,

trong đoạn ghi âm có đối thoại của hai người.

“ Đó là lúc chúng

tôi đang uống rượu, tôi giật điện thoại của cậu ấy, trong lúc vô ý nghe được

đoạn ghi âm, cậu ấy còn vì chuyện này mà xém tí nữa đã trở mặt với nhau

rồi… ” Trong nhất thời, vẻ mặt Đinh Dục Thần trở nên cam chịu,

“ Nhưng hiện tại tốt rồi, rốt cuộc cũng trở mặt, cô xem đi, đây là cậu ấy

đánh tôi đó. ”

Nhìn theo tay của Đinh

Dục Thần, cô thấy cằm anh ta có vết bầm, nhìn như còn rất mới. Hơn nữa, trên đó

còn có hoa văn rất kỳ lạ?

“ Tôi nói với cậu ấy

là muốn nhanh chóng kết hôn, lúc đó cậu ấy còn cười chúc phúc tôi, không ngờ

tới cậu ấy lạigiả bộ mà thôi, hai ngày trước bữa đám cưới, cậu ấy tới tìm tôi

nói là muốn tặng quà cho tôi, cô xem đi. Đây là dấu ấn cậu ấy gây ra. ”

Ôn Gia Hinh nở nụ cười,

cười đến nỗi không ngừng được, “ Ha ha—anh ta cũng có mắt thẩm mỹ lắm,

kiểu nhẫn này của anh ấy cũng rất đẹp, rất hợp với anh ấy. ” Nói xong, cô

còn cảm thấy rất khâm phục Quý Tiệp.

“Mẹ nó, shit! Tôi

vậy mà lại chửi thề trong hôn lễ của mình, hai vợ chồng các người đều cùng một

ruột, đều chẳng có lương tâm như nhau. ” Thế mà anh lại vì chuyện của hai

người này mà áy náy.

“Tôi và anh ấy chưa có

kết hôn, anh đừng có gọi bậy bạ, huống hồ anh ấy vẫn chưa “gian dâm cướp của,

lớn nhỏ ăn sạch ” của anh đã là may lắm rồi, lát nữa anh nên gọi điện

thoại cảm ơn anh ấy đi. ”

“Cảm ơn cái con khỉ mốc

khô! Đúng rồi, nhắc đến gọi điện mới nhớ, tôi giúp cô gọi điện thoại cho cậu

ấy. ”

“ Không cần. ”

Lần này giọng điệu Đinh

Dục Thần mang vài phần chỉ trích, “ Tôi còn chưa giải thích rõ sao? Hay là

cô không tin tôi? Cô nhẫn tâm tiếp tục tra tấn cậu ấy sao? ”

“Không phải. Chuyện của

hai chúng tôi không phải chỉ dùng hai từ xin lỗi là giải quyết được, có một số

chuyện tôi muốn anh ấy giải thích rõ, cũng có một số chuyện tôi phải tự mình

tìm hiểu, tôi sẽ liên lạc với anh ấy, anh không cần phải lo. ”

“ Nhưng mà…. ”

“ Này, anh còn muốn

đứng đây nói chuyện với tôi đến bao giờ nữa? Bà xã anh từ nãy giờ cứ nhìn chúng

ta, giống như sắp phát hỏa rồi, nếu cô ấy đến hỏi thì tôi tuyệt đối sẽ làm

chứng giúp anh, nói tôi là vợ bé của anh. ” Cô nghĩ cô dâu chính là cô gái

mà Đinh Dục Thần đeo đuổi đến tận Hongkong, xem ra anh ta cũng yêu người vợ này

lắm. Thật không ngờ, một công tử hào hoa nổi danh trong giới thượng lưu lại có

thể vì một đóa hoa mà bỏ cả khu rừng.

“ Shit, tôi mặc kệ

các người! ” Anh vội vàng chạy về phía lễ đường, không ngừng dỗ dành cô

dâu.

Xoay người bước đi, Ôn

Gia Hinh không biết phải làm sao. Nghe Đinh Dục Thần nói xong, cô nhất thời mất

đi phương hướng, chẳng còn hứng thú đi du lịch gì nữa.

Biết Quý Tiệp không lấy

đoạn băng ghi âm ra khoe, cô đoán rằng lúc trước anh nói dối là có lý do, vấn

đề mấu chốt vẫn là do cô.

Cô nâng tay lên, nhìn

ngón tay áp út của mình, cô đã làm chuyện quá đáng như vậy, anh còn muốn cưới

cô không ?

Đèn đỏ, cô dừng lại bên

đường, ngẩng đầu nhìn qua bên kia đường thì chợt nhìn thấy một bóng dáng quen

thuộc, một người đàn ông phương Đông cao gầy, khuôn mặt vẫn tuấn tú như trước,

nhưng vẻ mặt lại rất nghiêm túc.

Là mơ sao? Thật là Quý

Tiệp ư?

Cô không dám tin vào mắt

mình. Anh sao lại ở đây ? Cho dù Đinh Dục Thần có lén gọi điện thoại cho

anh thì cũng không thể nào nhanh vậy.

Một chiếc xe tải đột

nhiên chạy ngang qua, cản trở tầm mắt của cô, trong phút chốc cô ngẩn ra sợ

bóng dáng kia sẽ biến mất.

Chiếc xe chạy qua rồi,

bóng dáng bên kia đường cũng không còn ở đấy, toàn thân cô run rẩy, lòng đầy sợ

hãi, dường như có gì đó mất mát trong cô. Cô hít một hơi thật sâu, trán đầy mồ

hôi, tim thì lại đập nhanh.

Đây là ảo giác sao ?

Vì cô rất nhớ anh sao ?

Hai tháng nay cô ép mình

đừng nghĩ đến anh nữa, cô ép bản thân mình phải kiên cường, đừng nghĩ đến anh

nữa… vì mỗi lần nhớ đến khuôn mặt anh, bao nhiêu kỉ niệm của hai người lại ùa

về.

Cô không nào lừa dối

chính mình, cô phải đi tìm anh.

Vừa xoay người thì cô

liền đụng vào một người cao lớn, ngẩng đầu nhìn lên cô chợt bàng hoàng đứng bất

động tại chỗ.

“ Anh… ”

Quý Tiệp đang đứng sừng

sững trước mắt cô, vẫn mặc bộ âu phục màu đen thường ngày, vẫn đẹp trai như

trước, chỉ là khuôn mặc hốc hác đi nhiều, vẻ mặt có chút mệt mỏi khiến người ta

phải đau lòng.

Hai tháng qua anh sống

thế nào ?

“ Hành trình của em

đã xong chưa ? ” Hồi lâu sau, một giọng nói khàn khàn lãnh đạm, có

chút ngang ngược cất lên.

Ôn Gia Hinh không nói gì,

cô không tài nào cười được, chỉ đứng lặng yên ở đó.

Ôn Gia Hinh y như trẻ con

bỏ nhà ra đi rồi bị bắt về, không còn đường nào chạy thoát, cũng không thể cự

cãi gì, đành phải ủ rũ cúi đầu chờ đợi người ta xử lý mình.

Cô cảm giác anh từ từ

bước đến gần mình, hơi thở quen thuộc kia càng ngày càng gần, chợt cô muốn khóc

thật to.

Cho đến anh đứng trước

mặt cô, cô nghĩ anh sẽ ôm chặt mình vào lòng, nhưng ngược lại anh chẳng hề làm

gì cả.

Ngẩng đầu lên, cô đối

diện với đôi mắt sâu đen của Quý Tiệp, cô liếc nhìn thấy có hai người đàn ông

to con bước xuống từ chiếc xe hơi màu đen phía sau lưng anh.

“ Đưa cô ấy đi, nếu

cô ấy dám kháng cự, cứ dùng dây thừng trói cô ấy lại. ”

Nghe lệnh của Quý Tiệp,

hai người đàn ông to con nắm chặt hait ay cô. Cô trừng mắt nghi hoặc nhìn Quý

Tiệp, anh thì lại dửng dưng nhìn cô.

Cô ra sức giãy dụa, nhưng

sức lực của một cô gái yếu ớt thì không thể nào địch nổi hai người đàn ông

cường tráng được.

“ Quý Tiệp, anh làm

cái gì vậy ? Thả tôi ra…. Mau kêu họ buông ra, tay em rất đau… ”

Cô liều mình quát to,

nghe cô la tay đau, anh nhíu mày.

Ôn Gia Hinh cố gắng nói,

“ Đau quá, tay em bầm hết rồi… rất đau… ”

Lạnh lùng nhìn cô, Quý

Tiệp đưa mắt ra lệnh hai người đàn ông kia, “ Mang lên xe, nhanh

lên. ”

Cô há hốc mồm, Quý Tiệp

định bắt cóc cô sao ?

Trên xe, cô bực tức nhìn

Quý Tiệp, anh lại giống như một vương giả kiêu ngạo, ngồi bắt chéo chân trên

ghế, bộ dáng lạnh lùng cùng tuyệt tình.

Nhìn ánh mắt hình viên

đạn của cô, anh quăng cà vạt sang một bên, nhích người kề sát mặt cô.

“ Không cần nhìn anh

bằng ánh mắt này, anh không thích. ”

Quý Tiệp nói thỏ thẻ bên

tai Ôn Gia Hinh, giọng nói vẫn lạnh như băng.

Gặp lại thế này cô thật

không biết nên khóc hay nên cười, cô đúng thật là cao số còn có thể gặp lại

anh. Nhưng người này dám bắt cóc cô ?

Đinh Dục Thần gạt

người !

Lúc trước ở hôn lễ cô bỏ

anh đi, chuyện này đã trở thành trở cười trong giới kinh doanh, nhưng anh không

hề đổ lỗi cho cô. Vì anh tức giận đến nói không nên lời, cho nên hiện tại tìm

được cô rồi, nên anh tính giết người diệt khẩu cho hết giận đây !

Càng nghĩ cô lại càng bực

mình. Anh nhỏ nhen vậy sao ? Đáng giận !

Bên trong xe hoàn toàn

tĩnh lặng, hai người cứ y như trước kia, hễ giận nhau là không ai nói chuyện

với ai, kiểu như so ai giỏi chịu đựng hơn ai, mười phút sau, Ôn Gia Hinh

đột nhiên bật cười.

” Em cười cái

gì ? Em tưởng anh không dám làm gì em sao ? ” Giọng nói Quý Tiệp

có chút tức giận cũng có chút cam chịu.

“ Không phải, xin

lỗi, em không có ý gì. ” Cô vội ngừng cười.

Cô không phải cố ý, chỉ

là nhớ đến hình ảnh hai người giận nhau lúc trước cô lại cảm thấy buồn cười,

hại cô trong tình huống này mà còn thấy vui, kết quả nhịn không được liền bật

cười.

Xe đi được gần nửa tiếng

thì dừng lại, cô bị anh kéo xuống xe, cô không biết mình đang ở đâu, chỉ cảm

thấy gió đang rít gào bên tai mình.

Đột nhiên anh dừng bước,

ấn vai cô xuống để cô ngồi yên vị, anh cầm chặt tay cô ngó nghiêng ngó ngửa như

là đang kiểm tra gì (lúc đầu Ôn Gia Hinh kêu là tay bị bầm, Quý Tiệp coi thử bị

j k),sau đó lại dùng dây thường trói chặt cổ tay cô, nhưng anh không buộc chặt

cho lắm.

Lúc này, Ôn Gia Hinh lại

nhịn không được gật cười lần nữa.

Quý Tiệp lườm cô, đương

nhiên cô cũng chẳng bận tâm mấy, “ Em lại cười gì nữa ? ”

“ Không. Không có

gì, anh tiếp tục làm việc của anh đi. ” Cô đúng thật là bệnh thần kinh,

chết đến nơi mà còn phát hiện anh quan tâm mình, nhưng cảm giác rất ấm áp, như

rằng không hề có nỗi sợ nào ở phía trước.

Bên tai truyền đến một

giọng đàn ông khác, “ Thiếu gia, chuyên cơ đã chuẩn bị xong hết

rồi. ”

“ Tốt. ” Quý

Tiệp đáp nhẹ một tiếng, sau đó liền kéo Ôn Gia Hinh đi, “ Anh muốn dẫn em

đi đâu ? ”

Anh lạnh lùng cười,

“ Em đoán đi ? ”

“ ….. Về cửa hàng

bánh ? ” Nói thật, trong đầu cô lúc này nhớ đến mấy cái bánh thơm

ngon của em gái.

Trong chốc lát, anh vươn

tay đánh mạnh vào mông cô, “ Sai. ”

“ Sai thì thôi, anh

làm gì mà đánh mạnh dữ vậy ? Đau nha.”

“Nếu không đau thì làm

sao em thông minh lên được. ”

“ Anh…. ” Vốn

tưởng thừa dịp anh ôm cô mà thúc vào ngực anh một cái, nhưng chợt cô nghe tiếng

tiếng gió rít gào rất mạnh, động cơ quay ầm ầm…. “ Anh dẫn em lên

máy bay ? ”

Anh lại nhéo hai má cô,

“ Đáp đúng. ”

Sai cũng đánh, đúng cũng

đánh, người này quả nhiên thích hợp trà độc cấp dưới, không thích hợp làm dục

anh tài.

“ Anh thật ra là

muốn dẫn em đi đâu ? Vì sao lại bắt em lên máy bay ? ”

“ Không phải lúc nãy

em cười rất vui vẻ sao, chả lẽ hiện tại sợ rồi ư ? ”

Đương nhiên là không, nói

thật ra cô là càng ngày càng không sợ, ngực anh rất ấm áp, nhưng cô lại không

thể nói ra lời này, nếu không anh sẽ rất đắc ý, “ Phải, em sợ lắm, cho nên

tốt nhất anh nói đi, muốn làm gì em ? ”

“ Anh định đến khi

máy bay đang ở độ cao 5000 mét, anh sẽ thả em từ trên cao xuống thịt nát xương

tan, để em biết bỏ anh đi thì kết cuộc bi thảm thế nào. ” Giọng nói uy

hiệp của anh vang bên tai cô, làm cô nhớ đến giai đoạn ngọt ngào của hai người,

giọng điệu anh lúc này cứ y như lúc cô nguyền rủa anh vậy, khẩu xà tâm phật.

Quý Tiệp lại kề sát tai

cô, gian xảo nói, “ Sợ sao ? Thử tưởng tượng đi, một thân hình mảnh

mai như vậy nếu như rơi từ trên cao xuống, rơi ngay xuống biển thì sẽ thành bộ

dạng gì ? ”

“ Biến thành mỹ nhân

ngư sao ? ”

Quý Tiệp kinh ngạc ba

giây, lập tức nâng cằm cô lên, lực tay cũng mạnh hơn, “ Em nghĩ anh đang

nói giỡn hả ? Em nghĩ anh không dám làm sao ? ”

Không đẩy ra bàn tay đang

làm đau cằm cô, Ôn Gia Hinh chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười, “ Em có thể để lại

di ngôn chứ, nguyện vọng cuối cùng trước

khi chết ? ”

“ Nguyện vọng

gì ? ”

“ Em đã đi nhiều

nước rồi, rất là mệt nha, anh có thể cho em mượn vai anh một tí được

không ? ”

Bầu không khí hoàn toàn

tĩnh lặng, Quý Tiệp cũng không biểu lộ gì, mà Ôn Gia Hinh cũng chẳng thấy sợ

hãi gì.

Sau đó có người nhẹ nhàng

ôm cô, cô không chỉ có thể tựa vào vài anh mà còn nằm gọn trong lòng anh, rất

thoải mái, rất ấm áp, khóe môi Ôn Gia Hinh bất giác giương lên thành một đường

cong đầy thỏa mãn.

“ Em đừng có tưởng

bở, anh chỉ là hoàn thành ước nguyện trước khi chết của em thôi. ”

“ À, vậy thì anh

phải nhớ, lúc quăng em xuống biển thì đừng đánh thức em, em muốn ngủ một giấc

cho đã. ” Gần như vậy, cô có thể nghe được tiếng tim đập của anh.

Cô đột nhiên tự tin hẳn

lên --- anh sẽ không bỏ cô lại.

“ Hừ. Anh sẽ cân

nhắc. ”

Không trả lời lại anh, cô

thật sự rất mệt mỏi, rất buồn ngủ, mí mắt cô nặng trĩu, dần dần tiến vào mộng

đẹp.

Trong mơ, một bàn tay to

ấm nhẹ nhàng vuốt hai má cô, rất dịu dàng, còn có tiếng thở dài nhè nhẹ, hương

vị quen thuộc bao quanh người cô, khiến cô càng ngủ say hơn.

Tận đến khi tiếng rít

vang lên bên tai, cô mới tỉnh dậy, máy bay lúc này đã hạ cánh rồi.

Không phải thả cô từ 5000

mét xuống biển để cô chết sao ? Xạo ! Ha ha—làm sao bây giờ ? Cô

rất muốn cười thật to.

Quý Tiệp đột ngột lấy cà

vạt bịt mắt cô lại.

“ Thiếu gia, hay là

để chúng tôi làm cho ? ”

Giọng nói này là của

người đàn ông đi cùng máy bay lúc nãy, rồi có ai đó đụng vào tay cô, chợt giọng

nói đầy tức giận của Quý Tiệp vang lên, “ Không được đụng cô ấy, lái xe

đến đây đi. ”

Xong đời, cô vậy mà còn

muốn cười, tuy rằng không biết anh muốn làm gì cô, nhưng nếu cô mà cười một cái

thì chắc chắn anh sẽ điên tiết cả đời đây.

Phải, cả đời – khiến

người ta thật chờ mong.

“ Không cần đi nhanh

quá, cẩn thận một chút. ”

Hai người lên xe, cô

không nhìn thấy Quý Tiệp, mà chỉ nghe giọng anh nói, cũng thú vị lắm chứ.

Một cánh tay ôn nhu vén

mái tóc bị gió thổi bay tứ tung trên mặt cô, lúc sau gió đã không còn mạnh như

vừa rồi, có lẽ anh đã kéo cửa kính lên.

Xe đi được một đoạn ngắn,

hắn đẩy đẩy Ôn Gia Hinh, nói, “ Đứng dậy, tự mình đi. ” Anh tháo dây thừng

đang buộc tay cô ra.

Giọng nói anh thì rất

lạnh lùng nhưng động tác lại cực kỳ nhẹ nhàng.

Bọn họ xuống xe, anh nắm

tay cô đi về phía trước, không quên nhắc nhở, “ Phía trước có bậc thang,

cẩn thận một chút, em mà dám vấp ngã đẩy anh chết, anh thành quỷ cũng sẽ không

buông tha em. ”

“ Biết rồi. ”

Sao cô cảm thấy lời này của anh giống như lời thề hẹn suốt đời suốt kiếp ở bên

cô thế ? Thành quỷ mà cũng ở cùng nhau, đúng là đẹp đôi mà.

Quý Tiệp rốt cuộc dừng

lại, chậm rãi tháo cà vạt che mắt cô xuống.

Cô lờ mờ mở mắt ra, đến

lúc thích ứng được ánh sáng, hai mắt cô đỏ hoe, đó là một lễ đường, bốn phía

phủ đầy hoa hồng, bánh kem 5 tầng ở giữa, trên bánh còn có hai hình cô dâu chú

rễ nho nhỏ mặc áo cưới cùng âu phục nắm tay nhau.

Trên bánh còn có tên của

cô và anh.

Lễ đường vẫn bố trí y

theo lời cô, nhưng đáng tiếc lễ đường to vậy mà chỉ có hai người bọn họ.

“ Đây là lễ đường

hai tháng trước em đào hôn. Mọi thứ đều tự tay anh sắp xếp, y hệt như lễ đường

trước đây, nhưng em không có đến tham dự. ”

Giọng nói anh nghẹn ngào,

sợ cô sẽ đau lòng.

Nếu…. Nếu như lúc ấy cô

đến, thì đã không bỏ đi rồi, quanh cảnh hạnh phúc thế này cho dù có hiểu lầm

thì con người ta cũng luyến tiếc rời đi.

“ Em xin lỗi. ”

“ Không, em không

cần xin lỗi anh, người có lỗi là anh mới đúng, anh sẽ giải thích mọi chuyện với

em. ” Nắm chặt tay Ôn Gia Hinh, Quý Tiệp vẫn có chút bất an.

“ Chuyện đánh cược,

đoạn ghi âm, em đã nghe Đinh Dục Thần nói hết rồi. ” Cô ngẩng đầu nhìn

anh, nghi hoặc hỏi, “ Sao anh không hỏi em gặp anh ta lúc

nào ? ”

“ Hành trình hai tháng

nay của em vui chứ ? ” Anh mỉm cười, như là nhớ đến chuyện thú vị gì

đó, “ Ai Cập, Tây Tạng, sa mạc Sahara, Ấn Độ, Luân Đông, em đã đi hết

những nơi em thích chưa ? Còn nữa… cái thứ đen thùi lùi đó mà em

cũng nuốt trôi cho được. ”

“ Anh… ” Nghe

lời anh nói mà Ôn Gia Hinh trợn má hốc mồm. Anh làm sao biết được ? Cho dù

kêu người điều tra thì cũng không thể nào biết tường tận như vậy ?

“ Em đi đến chỗ nào,

anh đều đi theo em đến đó, dấu chân em in lại nơi đâu đều có dấu chân của anh

làm bạn, em muốn đi chơi thì anh cùng em đi chơi, anh nói rồi, anh sẽ không gò

ép em, anh đã học được một bài học rồi. ”

“ Hai tháng nay anh

đều đi theo em sao ? ” Giọng nói Ôn Gia Hinh run run hỏi.

Anh gật đầu, cô đau khổ

vì anh, cô muốn đi mà không có anh, mặc dù có chút tịch mịch nhưng trông cô

cũng rất vui, không giống anh thê lương bước từng bước theo sau cô, nhưng chỉ

có thể từ xa mà nhìn, không thể nào sóng vai cùng cô đi hết chuyến hành trình,

càng tịch mịch hơn.

“Nói em biết, sao lúc em

thử anh, anh không hề nói cho em biết

đoạn ghi âm đã bị người khác nghe?”

“Thì ra lúc đó em thử

anh… Anh… Anh không muốn để em biết chuyện đêm đó, anh không muốn em lại nhớ

đến chuyện đứa nhỏ.” Anh cẩn trọng nói.

Ôn Gia Hinh thở dài, cô

căn bản không thể trách anh, “Xin lỗi.”

“Không, anh đã nói đây

không phải lỗi của em.”

“Xin lỗi, tất cả là do

em, tự em gạt bản thân mình, viện ra lý do để không phải ở bên cạnh anh, em tự

nói với mình vì anh dối gạt em, cho nên em không thể ở bên cạnh anh nữa, nhưng thật ra đây không phải

là nguyên nhân chủ yếu, mà người luôn luôn trốn tránh hiện thực lại chính là

em.” Nước mắt cô tuôn ra thấm ướt đẫm hai má.

Quý Tiệp lẳng lặng nghe

cô nói, không xen ngang, chỉ đứng bên lau khô nước mắt của cô.

“…..Chuyện đứa nhỏ anh

cảm thấy chính mình mới là hung thủ, là do anh sai, cho nên mới khiến em đau

khổ, anh biết em rất tốt với anh, em cũng là người anh yêu nhất, đó lời nói tận

đáy lòng anh, đúng vậy, anh yêu em, lấy anh đi, Gia Hinh…” Quý Tiệp ôm ghì Ôn

Gia Hinh vào lòng, đau lòng vì sự tự trách của cô. Chẳng lẽ chuyện này sẽ mãi

là khúc mắc giữa bọn họ ư?

“Nhưng em không cách nào

đối mặt với nó, em vừa biết anh lừa dối em thì em đã bỏ chạy đi thật xa, em chỉ

muốn lòng mình thanh thản hơn, người đáng bị trừng phạt không phải là anh, mà

là em mới đúng.” Cô nghẹn ngào nói, cảm giác không nắm chặt được hạnh phúc của

mình đau còn hơn dao cắt.

“…. Em còn muốn lấy anh

không?” Anh thủ thỉ nói bên tai cô, giọng nói rất nhỏ nhẹ, anh quả thật rất sợ,

sợ rằng cô sẽ lắc đầu.

Nhìn cô lắc đầu, vẻ mặt

anh rầu rĩ.

Ôn Gia Hinh ngẩng đầu,

nín khóc mỉm cười, nói, “Trong hai tháng nay em đã thông suốt rất nhiều điều,

em phát hiện càng dằn vặt những sai lầm mình gây ra càng thêm đau khổ mà thôi, phải học cách buông tay và

quên đi mọi thứ, chỉ cần bước tiếp con đường phía trước thì mọi chuyện trong

tương lai sẽ tốt đẹp hơn, cho nên em không còn sợ không có hạnh phúc.” Điều

quan trọng hơn nữa là biết Quý Tiệp lặng yên theo cô suốt hai tháng nay cũng đã

làm cô cảm động rồi.

“Vậy sao còn không chịu

lấy anh?”

“Lúc nãy không phải em đã

nói tay em rất đau sao, anh làm gì mà kêu hai người mặc áo đen đó kéo tay em

đau dữ vậy?” Hiểu lầm đã được giải quyết, thời điểm tính toán cũng đến rồi.

“Anh…Anh có kêu bọn họ

làm nhanh mà, kéo em đi nhanh thì sẽ không bị đau, với lại nãy anh có coi qua

rồi, đâu có bị gì đâu.” Nếu vì chuyện này mà anh không kết hôn được, anh nhất

định sẽ làm thịt hai người kia.

“Anh còn lấy cà vạt bịt

mắt em.”

“Vậy thì anh cho em bịt

mắt anh lại, sao?” Nụ cười anh trở nên gian ác, anh cũng không ngại đêm tân hôn

chơi thêm trò gì mới!

“Hừ, em đây còn chịu

thiệt.”

“Đừng có viện lý do nữa,

em có chịu lấy anh không?”

Đừng viện lý do? Cô là kẻ

bắt cóc sao? Đúng thật tức chết!

Ôn Gia Hinh giơ tay lên

để anh nhìn rõ ngón áp út của mình, cô đang đeo chiếc nhẫn cầu hôn của anh, nụ

cười nồng đậm cùng mãn nguyên phảng phất trên khuôn mặt đẹp trai của anh, làm

người ta càng nhìn càng ngẩn ngơ.

“Tiền đặt cọc em cũng đã

thu rồi, có thể không lấy anh sao?”

Anh nhẹ nhàng nhéo chiếc

mũi nhỏ nhắn của cô, trên mặt tràn ngập vui vẻ, “Đương nhiên, anh là đàn ông

chất lượng cao mà, anh khuyên em nên sớm lấy đi nếu không thì bị người ta giành

mất đấy. Chúc mừng em, làm cô dâu ngày cá tháng tư thất bại, xem ra em chỉ có

thể làm cô dâu tháng sáu của anh thôi.”

Ôn Gia Hinh khẽ thở dài,

cảm thấy đáng tiếc, “Rất khó nha, chuẩn bị hôn lễ mất rất nhiều thời gian, nói

không chừng phải đến tháng bảy lận…”

Đột nhiên tiếng nổ vang

bên tai cô, cô chưa kịp phản ứng thì bông giấy từ trên cao bay phất phới trong

không trung, cô trong lòng kinh ngạc không thôi, chỉ thấy một đám người túa ra

từ bốn phía.

Có lão Tiêu, cha mẹ Quý

Tiệp, em gái cô, cháu trai cô, và còn cả đồng nghiệp công ty nữa, khách quý

giới kinh doanh….bọn họ ai nấy đều mặc lễ phục cả, tươi cười nhìn hai người

đang ôm nhau.

Cô khó hiểu nhìn Quý

Tiệp, anh lại cười rất đắc ý, “Anh quên nói với em, hôm nay chính là hôn lễ của

chúng ta, bọn họ tất cả đều do anh mời đến, lễ đường hôm nay và ngày đó bố trí

y hệt nhau.”

“Sao anh biết hôm nay em

nhất định sẽ lấy anh?” Thực cảm động, nhưng bị đoán chính xác như vậy, cô vẫn

không cam tâm.

“Đương nhiên…. Bởi vì anh

đánh cược chưa từng thua bao giờ.”

“Cái gì? Lại lấy em ra

đánh cược sao, anh… Quý Tiệp chết tiệt….ưhm---”

Lời trách cứ lúc nãy đã

bị nụ hôn của anh mạnh mẽ ngăn chận.

Quan khách trong lễ đường

luôn miệng chúc phúc hai người, cô chỉ còn có thể ôm anh nhận mệnh làm cô dâu

tháng sáu của anh thôi.

Quên đi, cho dù đây là

một ván bài thì cũng là một ván bài rất ngọt ngào !

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.