Chương 8

Trong phòng họp lúc này

im lặng như tờ, không khí rất áp bách, Quý Tiệp tức giận nhìn duy nhất một

người đang đứng.

Sắc mặt của tổng giám đốc

đã cực kỳ khó chịu, người đứng thì cả nuốt nước miếng, hít thở sâu của không

dám, những người khác không ai dám lên tiếng cả, Ôn Gia Hinh ngồi bên cạnh Quý

Tiệp cũng toát mồ lạnh vì quản lý Từ. Bởi vì ông làm việc tắc trách, làm cho

công ty tổn thất mấy trăm vạn tệ, cũng khó trách tổng giám đốc lại nổi trận lôi

đình. Nhưng nguyên nhân làm Quý Tiệp bực tức không hẳn là vì điều này, lần này

phòng kinh doanh nghĩ ra được kế hoạch mới, nhưng đối thủ cạnh tranh lại tuyên

bố trước làm Lôi Dương cũng tốn thất không ít.

Tổn thất không chỉ có

tiền bạc mà còn có danh dự nữa, nếu bọn họ lúc đó cũng công bố kế hoạch này,

chẳng khác gì sao chép của người khác, ảnh hưởng tới thanh danh của công ty.

Thương trường cũng tàn

khốc như chiến trường vậy, đây là đạo lý ngàn năm không thay đổi.

Ầm! Quý Tiệp nghiêm mặt

cầm bản báo cáo đập mạnh xuống bàn, trên mặt có chút châm chọc, “Thứ này đối

với công ty đã vô dụng, từ ngày mai ông không cần đi làm nữa.”

“Tổng giám đốc.” Quản lý

Từ lo lắng nói, “Tôi thật có lỗi khi làm công ty tổn thất, nhưng tôi thề là do

nội gian làm, cho nên bản kế hoạch mới bị trộm, tuyệt đối không phải tôi làm.”

Quý Tiệp hoàn toàn không

để ông ta có cơ hội giải thích, chỉ đẩy ghế đứng lên, “Tan họp!”

Anh xoay người đi thẳng

ra cửa, quản lý Từ đi theo phía sau nhìn như sắp khóc đến nơi, “Tổng giám đốc,

xin ngài cho tôi một cơ hội.”

“Ôn thư ký, chuẩn bị tài

liệu cho cuộc họp chiều nay đi.” Anh bước nhanh ra cửa, căn bản không để ý

người đang khóc tang đằng sau.

“Quý tổng.” Ôn Gia Hinh

nhịn không được gọi anh, “Ngài nên nghe quản lý Từ giải thích đã, có lẽ chuyện

này còn ẩn tình.”

Nói thật, cô không nên

nhúng tay vào chuyện này nhưng cô thấy quản lý Từ nói không sai, nếu công ty có

nội gian, vậy thì đuổi việc ông ta thì quá có lợi cho tên nội gian đó, cần phải

giải quyết chuyện này cặn kẽ mới là quan trọng, cô chỉ muốn nhắc nhở Quý Tiệp

đừng vì nóng giận nhất thời mà xem nhẹ mọi chuyện.

Thấy anh dừng lại, nhưng

không quay đầu nhìn cô, cô cố lấy dũng khí nói lại lần nữa, “Quản lý Từ không

có lý do gì ngốc đến nỗi tự mình dâng bản kế hoạch cho người khác, nếu đối

phương đưa ra điều kiện rất tốt, thì người bị tình nghi nhiều nhất sẽ là ông

ấy, ông ấy cũng sẽ không xuất hiện ở đây để ngài trách mắng, có thế thấy được

chuyện ông ấy nói có nội gian là thật.”

Một lúc sau, Quý Tiệp

quay đầu liếc nhìn cô, giọng nói vẫn lạnh lùng, “Ôn thư ký, hình như cô rất

thích chỉnh đốn quyết định của tôi thì phải?”

Mấy lời này hoàn toàn là

mỉa mai, cô làm sao mà không hiểu chứ.

Không muốn lo chuyện

không đâu nữa, cô cũng không nói thêm gì, buồn bực đi theo anh trở lại văn

phòng.

Vốn trong người cảm thấy

không khỏe, ngủ lại không đủ giấc, miệng cũng chán ăn, cô định cùng anh chiều

nay đến bác sĩ khám xem sao, nhưng vừa nãy lại xảy ra chuyện của quản lý Từ,

làm cô không thể nào miệng được, mắc công lại bị nói là công tư không phân

minh, đành phải chờ tối nay rồi mới nói chuyện với anh.

Cô càng ngày càng cảm

thấy việc hai người sống chung là quá vội vàng, hai người càng lúc càng xa

cách, vì ngày ngày ở chung với nhau nên ít nhiều cô cũng cảm thấy một chút thay

đổi của đối phương, nhưng khi ôm anh, cô lại cảm thấy mình suy nghĩ quá nhiều.

Trước kia nếu cô có gì đó

bất thường, anh sẽ nhìn ra ngay, hiện tại sắc mặt cô tái nhợt đến đồng nghiệp

còn phát giác, thế mà anh hoàn toàn không chú ý gì cả.

Chỉ có một điều duy nhất

không bao giờ thay đổi….

Điện thoại nội tuyến vang

lên, Ôn Gia Hinh liền bắt máy, “Đúng vậy, thật xin lỗi, tôi lập tức vào xử lý

ngay.”

Chỉ có một điều không

thay đổi chính là tật soi mói, khó chịu của anh!

Cô vừa đứng lên thì một

trận choáng váng ập đến, cô vịn lấy cạnh bàn, mắt mờ mờ ảo ảo. Chờ cảm giác

choáng váng qua đi, cô mới trấn định tinh thần, đẩy cửa tiến vào văn phòng, cô

còn chưa chào hỏi thì Quý Tiệp đã mở miệng trước.

“Văn kiện này đánh sai

vài chỗ, em coi lại lần nữa đi.”

“Vâng, Quý tổng, tôi lập

tức xử lý ngay, lát nữa sẽ đem vào cho anh.” Ôn Gia Hinh gật đầu, chậm rãi bước

đến trước mặt anh, cầm lấy sấp văn kiện, không ngờ lại bị anh nắm chặt tay.

“Gia Hinh, anh bất đắc dĩ

mới nói vậy với em, nếu không người ngoài sẽ nói anh thiên vị em, em không giận

anh chứ?” Từ lúc từ phòng họp đi ra đến giờ, đây là lần đầu tiên Quý Tiệp mềm

mỏng nói chuyện.

“Em không có giận anh.”

Cho dù cô có đang tức giận thì cũng không phải vì chuyện công việc.

“Không phải em vì chuyện

của quản lý Từ tức giận mà giờ mới vào đây sao?”

Lời trách móc của anh quả

thật làm người ta đau lòng, “Em cảm thấy không khỏe, lúc đứng dậy có chút chóng

mặt, cho nên…”

“Có nặng lắm không? Hay

là bị thiếu máu? Chiều nay em về sớm nghỉ ngơi đi, có thể là do quá mệt mỏi.”

Anh không nghĩ nhiều, sau đó lại vùi đầu xem tài liệu, một câu “Chiều nay anh

cùng em đến bệnh viện khám thử xem” liền nuốt vào bụng, anh thản nhiên kêu cô

về nhà sớm nghỉ ngơi sao?

Lúc trước khi cô té xỉu,

anh còn kêu cô nghỉ làm 3 ngày, tuy rằng hiện tại sắc mặt cô cũng không tốt

lắm, nhưng thái độ của anh lại khác so với trước rất nhiều!

Không nghe tiếng bước

chân rời đi, Quý Tiệp lúc này mới ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt trách cứ của cô,

anh thở dài, “Chẳng lẽ em muốn cầu xin cho quản lý Từ nữa sao?”

Không phải! Nhưng cô tức

giận đến không nói nên lời, hoặc nên nói rằng cô đau lòng đến không nói nên

lời.

Thấy vẻ mặt bi thương cô

Ôn Gia Hinh, Quý Tiệp đoán rằng thái độ của anh lúc ở trong phòng họp với cô có

hơi quá đáng, anh đứng lên, đi lướt qua bàn làm việc, nhẹ nhàng nắm lấy bả vai

cô, “Gia Hinh, anh biết thái độ lúc nãy của anh có hơi quá đáng, anh….”

Cô né tránh anh, “Không

làm phiền Quý tổng làm việc, tôi ra ngoài trước.”

“Gia Hinh.” Anh đi theo

sau ôm lấy cô, ôm cô thật chặt vào lòng, “Anh không cố ý nói như vậy,

nhưng anh mong em hiểu lập trường của anh, quản lý Từ phạm sai lầm, anh phải

trừng phạt, nếu nhân viên làm sai mà lại không bị phạt, làm sao còn ai phục

tổng giám đốc như anh nữa.”

Không thể giãy dụa khỏi

Quý Tiệp, cô mặc cho anh ôm, “Tôi biết.” Cô không biết anh thực sự có mắt không

nữa?

“Anh biết ông ta vô tội.”

Quý Tiệp nhỏ giọng nói bên tai cô, “ Đuổi việc quản lý Từ chỉ là ngụy

trang, anh sẽ nhân cơ hội này âm thầm điều tra rõ, tên nội gian đó nghĩ có

người chết thay cho mình, hắn nhất định đang nhởn nhơ vui vẻ, chắc chắn sẽ hành

động tiếp, anh không muốn đả thảo kinh xà nên mới cố ý đuổi việc quản lý

Từ. ”

“ Anh thật sự rất

thông minh. ” Nhưng nếu sự thông minh đó nhìn ra cô không phải tức giận vì

chuyện này thì tốt rồi.

“Đương nhiên, cho nên em

không cần lo cho quản lý Từ bị mất chức, nhưng giáng chức thì khó tránh khỏi,

dù gì bản kế hoạch cũng bị lộ từ tay ông ta. Ông ta…” Giọng nói của anh vẫn rất

dịu dàng, cô gật gật đầu cho qua, không muốn thảo luận vấn đề này nữa.

“Được rồi, đừng vì chuyện

công việc mà ảnh hưởng tình cảm chúng ta.” Anh cười đầy mị hoặc với cô, “Mau

nghĩ xem trưa nay sẽ đi đâu ăn, đúng rồi, hay là đến nhà hàng lần trước anh nói

đi!”

Trong lòng Ôn Gia Hinh

cũng không hề cự cãi, nhưng hoàn toàn không thể tươi cười sáng lạn như anh

được.

Cô rất muốn mở miệng hỏi

anh, anh thật sự còn yêu cô như trước không?

Quán bar Ám Dạ Hoàng Tộc,

vẫn đông khách như ngày nào.

Bởi vì gần đây công việc

quá bận rộn nên Quý Tiệp cũng đã lâu không cùng bạn bè uống rượu trò chuyện.

Tuy rằng tối nay Gia Hinh

lỡ hẹn làm anh có chút mất hứng, nhưng cũng không sao, dù gì ngày mai anh cũng

hứa sẽ dẫn cô bệnh viện.

Anh và Đinh Dục Thần cùng

nhau uống rượu, sau đó thì gặp những bạn bè làm ăn của anh, cả đám người cùng

tụ họp nói chuyện rất vui vẻ.

Mọi người ai nấy đều nói

cười thật vui, sau khi làm việc vất vả ở công ty, bọn họ ai nấy đều chọn những

hoạt động giải trí về đêm như thế này để giải tỏa áp lực.

Đinh Dục Thần luôn giữ

hình tượng một lãng tử nhà giàu, cứ hễ thấy người đẹp nào trong quán bar, anh

ta liền lần mò đến làm quen với họ, lấy được lòng của họ thì anh ta lại tiếp

tục tung chiêu kế tiếp.

“Sở khanh.” Người kế

nghiệp đời thứ ba của tập đoàn Mỗ thị vừa tao nhã uống ly rượu brandy vừa tức

giận liếc Đinh Dục Thần.

“Mình chỉ khen dáng người

cô ta đẹp thôi.” Đinh Dục Thần trở lại chỗ ngồi của mình, cười một cách tự mãn,

ánh mắt thoáng nhìn sang Quý Tiệp đang trò chuyện rất vui vẻ. Đinh Dục Thần ho

nhẹ một tiếng, vươn chân dài đá Quý Tiệp một cái, “Mình nhớ rõ hình như cậu

cùng ai kia bỏ trốn rồi thì phải? Mình coi tạp chí thì mới biết thì ra người

cùng cậu bỏ trốn lại là người quen của mình nữa chứ.”

Quý Tiệp cười khẽ, nâng

ly rượu lên uống, “Mình và Gia Hinh không có bỏ trốn.”

Chuyện này cũng lùm xùm

một thời gian, anh muốn đăng báo giải thích nhưng Gia Hinh lại nói những chuyện

tàm xàm này dần dần mọi người cũng sẽ quên mà thôi.

“Gia Hinh? Thật sự là Ôn

Gia Hinh sao? Rốt cuộc cậu cũng đeo đuổi được cô gái đó rồi sao?”

Quý Tiệp lộ ra nụ cười tự

phụ, cũng vươn bàn tay to ra, “Nhắc mới nhớ, cậu cũng nên lấy 1000 tệ ra đi!”

“Gì? Đừng đùa chứ, chỉ có

một ngàn tệ thôi mà Quý đại thiếu gia đây cũng để tâm sao?”

“Một ngàn tệ chả là gì

với mình cả, nhưng tùy thuộc vào đó là tiền của ai thôi, nói không chừng về nhà

mình còn đóng khung lên trên tường nữa.” Một tay Quý Tiệp đặt ở vai đối phương,

tươi cười âm hiểm, nửa đùa nửa thật nói, “Thua thì phải chịu thua, đây mới là

đàn ông chân chính, đừng suy nghĩ nhiều nữa.”

Đinh Dục Thần bực tức la

lên, “Chứng cớ đâu? Mình làm sao biết cậu có thật là đeo đuổi được cô tay hay

không chứ? Cô ta là thư ký của cậu, cũng có thể là do suốt ngày ở cạnh cậu nên

mọi người mới hiểu lầm đó thôi.” Đinh Dục Thần không cam lòng, anh ta nổi tiếng

là tình thánh vô địch thủ, chỉ cần nhắm trúng người con gái nào, thì không ai

có thể thoát khỏi lòng bàn tay của anh ta được, chỉ duy nhất Ôn Gia Hinh là

ngoại lệ.

Nếu Quý Tiệp thật sự đeo

đuổi được cô ta, thì anh bại trong tay Quý Tiệp cũng không sao, điều kiện của

bạn anh cũng rất tốt, nhưng chỉ là anh không phục.

“Dục Thần, chẳng lẽ cậu

thua rồi nổi nóng đó chứ? Hình chụp tụi mình hôn môi nhan nhản trên mặt báo,

chẳng phải đã quá rõ ràng đó sao.” Quý Tiệp cố tình trêu chọc.

“Lúc trước cậu chính

miệng nói sẽ có cách khiến cho cô ta yêu cậu, cũng chủ động tỏ tình với cậu,

trừ khi cậu chứng minh được điều đó, nếu không mình sẽ không nhận thua.” Đinh

Dục Thần cố ý khó dễ Quý Tiệp, mấy chuyện trai gái này, rất khó chứng minh.

Quý Tiệp khẽ lắc đầu, di

động đúng lúc vang lên, màn hình ngoài hiện lên hình anh và Ôn Gia Hinh ôm nhau

thắm thiết, đầu tựa vào nhau.

Mọi người cố ý trêu chọc

anh và cô quá tình tứ, mặc cho đám người này tiếp tục ngồi đó cười giỡn, anh

tiếp điện thoại, bên kia truyền đến giọng của Ôn Gia Hinh.

“Sao anh chưa về? Nãy giờ

em ở nhà chờ anh.”

“Anh và bạn bè đi uống

chút rượu thôi, anh sẽ về hơi trễ, em cứ ngủ trước đi, không cần chờ anh.”

Lúc này, một trong đám

người đó liếc mắt ra ám hiệu, Đinh Dục Thần liền cố ý nói thật to, “Chúng ta

đoán thử đi, Quý đại thiếu gia đây có một bà quản gia rất nghiêm khắc, thế nào

lát nữa cũng về trước cho xem.”

Cả đám cùng cười thật to,

Quý Tiệp tức giận trừng mắt nhìn bọn họ. Anh thực nghi ngờ Đinh Dục Thần có

phải cốt đàn bà hay không, sao lại nhiều chuyện quá vậy?

“Bạn hả? Bạn nào vậy? Em

có quen không?” Ôn Gia Hinh nghe tiếng ồn bên chỗ Quý Tiệp, còn có tiếng nhạc,

tiếng con gái nữa, lòng cô nhất thời thắt lại.

“Chỉ là bạn làm ăn thôi,

em cũng không quen biết họ đâu, được rồi, không phải em nói mệt sao? Vậy đi ngủ

sớm đi, đừng lo lắng.” Không muốn cô nghe được mấy lời châm chọc của đám người

này nữa, anh tự động cúp điện thoại trước.

Không ngờ vài giây sau

điện thoại của Quý Tiệp lại vang lên nữa, đám người này càng lớn tiếng trêu

chọc hơn, “Bà quản gia của cậu nghiêm khắc quá đấy, xem ra những ngày sau này

cậu khó sống rồi.

Quý Tiệp trừng mắt liếc

đám bạn của anh, “Gia Hinh, chuyện gì vậy?”

Cô do dự một chút, sau đó

mới nói, “Hôm nay em đi bệnh viện.”

“Lúc nãy đi cùng Gia Nhu

sao? Bác sĩ nói thế nào? Không phải nói ngày mai anh và em cùng đi sao?”

“Không có gì, bác sĩ

nói…..”

“Đã lâu không gặp Quý đại

thiếu gia nha, lâu lắm rồi em mới thấy anh đến quán bar uống rượu đó.” Một cô

gái đi đến, õng ẽo ngã vào lòng Quý Tiệp.

“Đừng ồn ào.” Quý Tiệp

bực bội đẩy cô gái đó ra, “Gia Hinh, nãy em nói gì?”

Cô im lặng một lúc, nhẹ

thở dài một hơi, chỉ là bên chỗ Quý Tiệp đang rất ồn, anh không thể nghe cô nói

gì.

“Gia Hinh?”

“Không, không có gì, đừng

uống nhiều quá, nhớ về sớm.”

“Được rồi, không có gì

nữa thì anh cúp đây, bên đây ồn quá, anh về rồi mình nói chuyện sau.” Anh lại

cúp điện thoại.

Đinh Dục Thần thừa dịp

Quý Tiệp sơ hở, giật lấy điện thoại của anh, tiếp tục chọc anh, “Xem đi xem đi,

hình nền cũng tình tứ tới như vậy, không biết trong tin nhắn có mấy thứ buồn

nôn gì không nữa.”

“Này, đừng có lấy điện

thoại của người khác.”

Quý Tiệp muốn lấy lại

điện thoại nhưng đối phương nhất quyết không trả, còn kêu những người khác giữ

Quý Tiệp lại, tiếp tục lục lọi điện thoại anh, chỉ trong chốc lát, trong di

động phát ra mấy lời nói Ôn Gia Hinh nói khi đang say.

Đám cười há hốc mồm trâng

trâng nhìn nhau, thấy thế Quý Tiệp liền giựt lại điện thoại, nhưng mọi người

làm sao để anh làm thế, tiếp tục nghe đoạn ghi âm Ôn Gia Hinh vừa khóc vừa nói,

cuối cùng tỏ tình với Quý Tiệp.

Đinh Dục Thần cuối cùng

cũng chịu thua, “So về tài tán gái, Quý đại thiếu gia quả thật cao hơn mình một

bậc rồi.” Đinh Dục Thần từ trong bóp da lấy xấp tiền ra, “Bổn thiếu gia tình

nguyện chịu thua!”

Quý Tiệp tức giận lấy lại

điện thoại, thuận tay lấy luôn 1000 tệ trên tay của Đinh Dục Thần đưa cho nhân

viên trong quán bar, “Đây là tiền boa của anh.”

Nhân viên quán bar gật

đầu cảm ơn, “Cảm ơn Quý thiếu gia.”

“Thật sự là làm tổn

thương tự tôn của người khác nha, một ngàn tệ đó tượng trưng cho tình cảm chân

thành tha thiết đó nha.” Đinh Dục Thần tiếp tục chọc ghẹo Quý Tiệp.

“Im đi.” Quý Tiệp lạnh

mặt nói, nhìn anh có chút tức giận, “Một ngàn tệ này không thể nào so sánh với

tình cảm của mình và Gia Hinh được, mình thật sự yêu cô ấy, lấy một ngàn tệ của

cậu chính là không muốn cậu ăn nói lung tung nữa.”

Ánh mắt tràn đầy sự uy

h**p, còn nói, “Cậu tốt nhất là im miệng lại đi, đừng có để Gia Hinh biết

chuyện này, nếu không mình nhất định sẽ g**t ch*t cậu.”

“Mình rất sợ nha!” Đối

phương giả bộ sợ hãi.

“Cậu muốn bị đánh phải

không?”

“Mình muốn uống rượu

nhiều hơn.” Đinh Dục Thần tươi cười nói, “Giỡn với cậu tí thôi, mình có bao giờ

nói tình cảm chân thành tha thiết đó là cậu và Gia Hinh đâu nào? Cậu có tật

giật mình thì đúng hơn, cậu lấy một ngàn tệ của mình cho người khác, chính cậu

làm tổn thương đến tình cảm chân thành tha thiết của mình đó.”

Quý Tiệp đang cau có mặt

mày tự nhiên lại cười rất gian xảo, “Được rồi, thương cho cậu hôm nay bị thất

tình, đêm nay không say không về, qua khỏi hôm nay cậu sẽ không còn tơ tưởng gì

đến mình nữa.”

“Quý Tiệp!”

“Sao hả? Cậu không cần

phải lo, chúng ta tuy rằng không thể thành tình nhân nhưng vẫn có thể làm bạn

bè, nhớ lúc mình đám cưới cậu đi tiền nhiều nhiều là được rồi.”

“……” Suốt cả buổi tối,

Đinh Dục Thần không nói được lời nào.

Quý Tiệp trở về nhà mình

đầy mùi rượu, phòng khách không mở đèn, nhưng TV phòng khách lại đang mở, trên

TV đang chiếu phim hài, Ôn Gia Hinh ngồi bất động trên sofa, hai mắt vô thần

nhìn chằm chằm TV, cũng không chào hỏi gì anh.

Chờ anh đi đến trước mặt

mình, cô mới quay đầu đờ đẫn nhìn anh, sắc mặt của cô không được tốt, anh cứ

tưởng có thể do bóng đèn bàn hắt vào mặt cô nên mới thế.

Anh ngồi xuống cạnh Ôn

Gia Hinh, bàn tay to nhẹ nhàng ôm lấy eo cô. Anh hôn đôi môi tái nhợt của cô,

“Đã trễ thế này sao em còn không ngủ đi? Không phải anh đã nói là đừng chờ anh

sao.”

Cô lấy tay anh ra khỏi

người mình, hai tay cô nắm chặt vào nhau, “Giờ này anh mới về, ngày mai sẽ

không thức nổi.”

“Sao vậy? Hôm nay em đã

đi bệnh viên với Gia Nhu rồi, còn sợ ngày mai anh không đi với em sao? À, đúng

rồi, lúc nãy em gọi điện thoại cho anh mà chưa nói rõ, bác sĩ nói thế nào?”

“Bác sĩ nói… không cần

tái khám nữa.” Giọng nói của cô khàn khàn.

Quý Tiệp nở nụ cười, xoa

xoa mặt cô, “Nếu đã không việc gì thì ngủ sớm đi, đừng lo lắng quá!”

“Ừ… không việc gì.”

Anh không lắng nghe lời

cô nói, nhìn đồng hồ treo tường đã gần hai giờ sáng, nói, “Em không phải nói

rất ghét thức khuya sao, sao giờ này còn ngồi đây?” Anh cởi áo sơmi, miệng đầy

mùi rượu kề sát tai cô, “Nếu không ngủ giúp anh pha nước nóng để tắm đi, chúng

ta cùng tắm uyên ương?”

Anh cười gian tà, bởi vì

men rượu nên vẻ mặt càng nhìn xấu xa hơn.

Ôn Gia Hinh hơi hơi lui

ra sau, muốn tránh mùi rượu trên người anh. Trên người anh lúc này còn thoang

thoảng mùi nước hoa, cô không muốn ngửi, cũng không muốn nghĩ đến những điều

tối nay anh đã làm.

Cô xoay người đi vào

phòng tắm, lẳng lặng giúp anh pha nước nóng.

Quý Tiệp say chuếnh

choáng , cũng không phát hiện sự khác thường trên mặt cô, chậm rãi cởi áo sơmi

và quần tây, lúc anh bước vào phòng tắm thì nước đã pha đầy bồn.

Anh tiến đến ôm cô, hôn

lấy hôn để chiếc miệng nhỏ nhắn kia, “Em yêu, cả đêm nay anh rất nhớ em…” nói

xong, tay anh đang muốn c** q**n áo của cô thì lại bị Ôn Gia Hinh ngăn lại.

“Nước pha xong rồi, anh

tắm đi, em rất mệt, muốn đi ngủ.”

Dục hỏa đang dâng trào

đột nhiên bị mất hứng, sắc mặt Quý Tiệp trầm xuống, anh kéo lấy tay Ôn Gia Hinh,

khó hiểu nhìn cô, “Em đang giận sao?”

Cô nhẹ nhàng kéo tay anh

ra, “Không có.”

“Là vì anh về trễ? Hay là

vì tối nay anh không dẫn em đi bác sĩ ? ”

“ Anh suy nghĩ nhiều

rồi. ” Cô không muốn tranh cãi với anh, xoay người đi vào phòng ngủ, cô

leo liền giường đắp mền, thuận tay tắt đèn ngủ ở đầu giường, bên trong phòng

giờ tối thui, chỉ còn ánh đèn loe loét từ phòng tắm hắt ra mà thôi.

Quý Tiệp trầm mặc trong

chốc lát, xoay người đi đến đầu giường, mở đèn trong phòng lên, đột nhiên ánh

sáng hắt vào mặt, cô theo bản năng kéo mền lên.

“ Em mệt lắm, muốn

ngủ. ” Phía trong mền truyền ra giọng cô rầu rĩ.

“ Anh chỉ là cùng

bạn bè đi uống vài ly mà thôi. ” Anh cúi đầu nhìn người cô nằm gọn trong

mền, khổ sở nói, “ Anh quả thật không có làm gì có lỗi với em, em không

cần phải mặt mày oán giận anh. ”

“ Anh nghĩ nhiều

rồi. ” Lần này lời cô nói có chút nghẹn ngào.

“ Gia Hinh, em không

muốn nói chuyện với anh sao? Anh nghĩ chúng ta nên ngồi xuống nói chuyện với

nhau. ”

Im lặng một lúc, Ôn Gia

Hinh nói, “Anh muốn nói gì với em ? Lúc em cần anh nhất, anh lại

không hề ở cạnh em, hiện tại em không có gì nói với anh cả. ”

Lời nói của cô quá lãnh

đạm, Quý Tiệp có chút tức giận, “Chẳng lẽ hai người yêu nhau lại không thể nào

có không gian riêng của mình sao ? ”

Lời nói của anh càng làm

cô tổn thương hơn, lời này của anh có phải ám chỉ rằng sự tồn tại của cô ảnh

hưởng đến cuộc sống của anh, cô dư thừa sao ?

Hít một hơi thật sâu, cô

chậm rãi nói, “ Em không can thiệp vào không gian riêng gì đó của anh, anh

muốn gì thì đều làm được cả, nhưng anh có từng nghĩ đến những gì em muốn

không ? ”

“Anh quản em là vì muốn

tốt cho em thôi. ”

“Nếu thật sự là tốt cho

em thì nên quan tâm em, hôm nay….. ”

Cô chưa nói dứt lời thì

anh đã xen ngang, “ Lại là hôm nay ? Chỉ vì ngày hôm nay anh không đi

bệnh viện với em nên em mới như vậy sao? Em bị bệnh gì? Em muốn lấy ngày hôm

nay phủ nhận tình yêu của anh dành cho em sao? ”

Những câu hỏi của Quý

Tiệp đều không được đáp lại, bên trong mền vẫn lặng im, chỉ có tiếng nước chảy

lỏn tỏn trong phòng tắm, tiếng đồng hồ treo tường tí tách kêu.

“ Đúng, lại là hôm

nay, em vĩnh viễn sẽ không quên được hôm nay em mất đi cái gì, anh không đi

bệnh viện với em điều đó không quan trọng. Bởi vì em không có bệnh, em chỉ là

rớt trong lòng một miếng thịt, miệng vết thương đến bây giờ vẫn còn đau, em

không phủ nhận tình yêu của anh đối với em. Nhưng em nghi ngờ bản thân em có

nên tiếp tục yêu anh không…. ”

Tiếng trong mền nhỏ

giọng, giọng người ở ngoài cũng không rõ ràng lắm, “ Gia Hinh….. ”

“ Xin lỗi. Nói

chuyện với nhau rồi em đã hiểu ý anh, tâm trạng của em hôm nay không được tốt

lắm, anh đừng giận, anh đi tắm đi, em thật sự muốn ngủ, ngủ ngon. ” Nghe

qua thì như không có việc gì, nhưng anh cảm thấy lời cô có gì đó rất tuyệt

vọng, như là cô mất đi cái gì đó, mà anh cũng như cô, mất đi một thứ gì….

Trong mền không còn âm

thanh gì, trong phòng một mảnh tĩnh lặng.

Có lẽ hai người đều cần

thời gian suy nghĩ, anh quay người đi về phía phòng tắm. Ngâm mình trong bồn

nước nóng làm anh tỉnh táo hơn, thấy cô như vậy, lòng anh cũng rất buồn.

Đôi khi anh mong muốn cô

giống như những người con gái khác, không thích hay không muốn gì thì cứ thẳng

thắn nói với anh, nhưng cô lúc nào cũng trầm tính, giữ mọi chuyện trong lòng

mình.

Cô càng làm như vậy thì

càng chôn chặt nỗi niềm riêng vào lòng mình, có lẽ đây là do lỗi của anh.

Quý Tiệp trằn trọc cả đêm

không ngủ, đến gần 5h sáng anh mới ngủ được, lúc anh thức dậy thì đã không thấy

Gia Hinh đâu rồi.

Căn phòng im lặng đến

đáng sợ, anh lập tức tỉnh táo. Gia Hinh đi đâu

rồi?

Nhìn đồng hồ thì đã gần

giữa trưa, có lẽ cô không đánh thức anh, một mình đi làm trước rồi.

Anh xoa xoa thái dương,

sau đó đi rửa mặt thay đồ, lê lết tấm thân mệt mỏi vào công ty. Nhưng khi đến

công ty thì vẫn không hề thấy cô ở đó.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.