Chương 7

“Chị, ảnh chị và anh rể

tràn lên trên mặt báo nè, chị nổi tiếng rồi nha.” Ôn Gia Nhu hớn hở hô to trong

cửa hàng bánh.

Ngày đó ở St-Moritz trượt

tuyết bị phóng viên phát hiện, Quý Tiệp và Ôn Gia Hinh trở về nước, lúc ra khỏi

sân bay hai người bị một đám phóng viên bao vây, hỏi đông hỏi tây, chính là

muốn biết tình cảm hai người phát triển thế nào.

Ngoài mặt là quan tâm

nhưng thật ra bọn họ chỉ muốn viết tin bậy bạ thôi.

“Chị, chị và anh rể muốn

bỏ trốn sao không nói em một tiếng? Để em còn biết chỗ để tìm chị nữa chứ.” Ôn

Gia Như giậm chân trách móc.

“Tụi chị không có bỏ

trốn.” Ôn Gia Hinh cười khổ.

Mấy tin tức này đúng thật

là tạp nham, như là – cô bé lọ lẹm phiên bản hiện đại? Chim sẻ thật có thể biến

thành phượng hoàng? Bát cơm hào môn này ăn được bao lâu?

Được bao lâu? Không phải

ý họ nói là kỳ hạn sao, nói cách khác, hai người họ không có khả năng bạch đầu

giai lão sao? Đúng là tức chết mà!

Không biết tin tức ở đâu

truyền ra, nói cái gì hai người tình cảm lưu luyến, ba mẹ Quý Tiệp không thích

cô vì thân thế cô thấp hèn, cho nên hai người họ thừa dịp khai trương khách sạn

mới mà xuất ngoại, cuối cùng trốn đến Thụy Sĩ mai danh ẩn tích.

Được, vấn đề là ở đây,

nếu mai danh ẩn tích thì trở về làm gì nữa?

Mà bọn phóng viên cũng

không chịu thua, nói ba mẹ Quý Tiệp mướn thám tử tư tìm được họ, hai người đành

phải ngoan ngoãn về nước trường kỳ kháng chiến.

Trường kỳ kháng chiến?

Sao nghe cứ như kịch bản vậy? Cô còn chưa gặp mặt ba mẹ Quý Tiệp mà.

“Chị, sao ba mẹ anh rể

không thích chị vậy?”

Ôn Gia Hinh lại thở dài,

“Bọn họ không phải không thích chị.”

“Vậy là thích rồi, chị

gặp họ hồi nào thế, sao lại không nói em biết?”

Không được, cô đã từng

thế trước mộ của mẹ, tuyệt đối sẽ không đánh chết em gái.

Cô giải thích, “Chị còn

chưa gặp ba mẹ anh ấy, dù sao hiện giờ chị và anh ta cũng chỉ mới quen nhau,

còn chưa tính tới chuyện kết hôn, không cần gặp ba mẹ anh ấy sớm vậy đâu.”

Huống hồ kết hôn là chuyện hai người tự nguyện mới được, có lẽ Quý Tiệp cũng có

kế hoạch của anh, anh không nhắc đến chuyện này, cô cũng không mặt dày mà mở

miệng hỏi – hai người yêu nhau có phải luôn lấy kết hôn là điều kiện tiên quyết

không?

“Nhưng mà trong tương lai

nếu chị thật từ chim sẻ biến thành phương hoàng, em đây không phải trở thành em

vợ của tổng giám đốc tập đoàn Lôi Dương rồi ư?”

“Vậy con sẽ là cháu ngoại

của tổng giám đốc tập đoàn Lôi Dương.” Ôn Tiểu Khai miệng còn đang ăn cũng chen

chân nói.

“Làm ơn đi, hai người

đừng làm phiền chị nữa, chị…..” Điện thoại Ôn Gia Hinh reo lên, cô vội vàng bắt

máy, sau một lúc cô chợt la toáng lên, “Sao? Họ muốn gặp em? Nhưng mà… Không

phải không được…. hôm nay buổi tối…. nhưng mà em còn chưa chuẩn bị…. Được rồi,

tối gặp.” Tắt điện thoại, cô đột nhiên ủ rũ, vẻ mặt phiền não.

Đúng thiệt là miệng quạ

mà, mới vừa nói gặp ba mẹ Quý Tiệp thì liền bị họ đòi gặp mặt, đây đúng là cơ

hội lớn, nhưng cô lại hoảng loạn tay chân, tâm lý chuẩn bị cũng không có, cô

rất lo lắng ba mẹ Quý Tiệp sẽ nghĩ sao sau khi đọc mấy bài báo viết về cô.

Ít nhất giờ cô phải nghe

lời em gái, phải chú ý cách ăn mặc và tuyệt đối không thể thất lễ.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại,

quần áo cô lúc nào cũng là áo sơmi, nếu không thì cũng là quần jeans, thật sự

không phù hợp để mặc trong ngày đầu tiên gặp người lớn.

Ôn Gia Hinh né tránh phóng

viên, tính đi trung tâm thương mại mua quần áo thích hợp, nhưng ở trung tâm

thương mại vòng qua vòng lại cô cũng chấm được vài cái, nhưng mà chưa quyết

định được mua cái nào, cuối cùng chọn mua chiếc váy màu vàng cô nhìn trúng đầu

tiên, tuy nhiên vì phí nhiều thời gian chọn đồ nên cô phải mặc lên người luôn.

Cuối cùng cũng giải quyết

xong quần áo, nhưng lúc cô đi ra khỏi trung tâm thương mại thì nhìn thấy một

phụ nữ trung niên đang đuổi theo cái gì đó trên đường mà lúc ấy lại có chiếc xe

tải đang lao đến.

“Cẩn thận!” Ôn Gia Hinh

bỏ đống túi trên tay mình xuống đất, lao đến kéo người phụ nữ đó vào lề, tuy

rằng hai người may mắn không bị sao cả, nhưng lúc xe tải chạy qua giẫm phải

vũng nước, làm nước bắn tung tóe lên váy cô, dơ hết chiếc váy.

“Tiểu thư….” Người phụ nữ

áy náy vì Ôn Gia Hinh vì bà mà làm dơ hết cả chiếc váy, vội vàng ân cần hỏi

han, lo lắng Ôn Gia Hinh bị thương, “Cô có bị sao không?”

“Tôi không sao.” Cô vẫn

còn sợ hãi, nhưng cũng vui mừng vì hai người không bị gì, “Dì à, dì qua đường

phải nên coi chừng xe, rất nguy hiểm đó.”

“Xin lỗi, tôi chỉ muốn

lấy lại món đồ này thôi.” Người phụ nữ trung niên vẻ mặt xin lỗi, bà cúi xuống

coi chiếc nhẫn kim cương rất chói mắt, “Đây là nhẫn kết hôn mà chồng tôi tặng

cho tôi, lúc nãy không cẩn thẩn làm rớt, nên tôi nhất thời nóng vội mới….”

Nghe vậy, Ôn Gia Hinh

cũng không trách bà nữa, dù sao nhẫn kết hôn cũng rất quan trọng, lo lắng là lẽ

đương nhiên.

Giọng nói của cô cũng dịu

xuống, “Dì, lần sau nên cẩn thận hơn, nhẫn kim cương tuy rằng rất quý, nhưng mà

mạng của mình cũng quý hơn.”

“Tôi biết tôi biết.”

Người phụ nữ nắm tay cô, trìu mến nói, “Thực xin lỗi, làm cả người cô bị dơ

hết, đều là do lỗi của tôi. Đằng trước có cửa hàng quần áo, tôi mua lại cho cô

bộ quần áo khác.”

“Không cần đâu, đây chỉ

là chuyện nhỏ, dì không cần phải cảm thấy áy náy đâu.” Thấy người phụ nữ lo

lắng, cô ôn nhu cười.

Mẹ cô mất sớm, thấy vẻ

mặt lo lắng của người phụ nữ này, cô cũng cảm thấy ấm áp, nhưng dù sao cũng là

người xa lạ, cũng chỉ có thể quan tâm qua vài lời nói vậy thôi.

Cô nhìn đồng hồ thấy đã

đến giờ hẹn với Quý Tiệp, nếu đến muộn chắc chắn ba mẹ anh sẽ có ấn tượng không

tốt với cô.

“Dì à, tôi còn có chuyện

phải đi trước, dì nhớ lần sau qua đường phải cẩn thận.” Cô vội vàng chào đối

phương, sau đó đi đến bãi đỗ xe, cũng nhanh chóng thay lại bộ quần áo cũ. Quên

đi, tuy rằng bộ đồ này không phải đẹp gì, nhưng dù sao cũng đỡ hơn chiếc váy bị

dơ này.

Cô nhanh lá xe đến Quý

gia, Quý Tiệp đã đứng sẵn ở cửa chờ cô.

Thấy xe cô đến, anh cảm

thấy yên tâm, “Còn tưởng rằng em khẩn trương nên bỏ trốn rồi chứ, trên đường đi

không có chuyện gì xảy ra chứ?”

“Không có gì cả.” Cô

không nói với anh chuyện lúc nãy, sợ anh lo cho cô.

Anh mở cửa cho cô xuống

xe, nắm tay cô nói, “Không có việc gì là anh yên tâm rồi, ba mẹ anh vừa trở về

là nói muốn gặp em, nhưng chiều nay anh có bữa tiệc quan trọng phải tham dự,

không thể ở lại đây với em.” Vốn hai người cùng nhau đến công ty làm việc,

nhưng bởi vì đám phóng viên chết tiệt đó đăng tin tùm lum, sợ cô bị bọn họ làm

phiền nên anh mới kêu cô nghỉ ở nhà vài ngày.

“Em không sao đâu, anh cứ

lo việc của mình đi, đúng rồi, ba mẹ anh sao đột nhiên về nước vậy? Là vì

chuyện báo chí đăng sao?” Cô lo lắng đây là bữa tiệc Hồng Môn Yến.

Thấy cô hồi hộp, Quý Tiệp

cười trấn an cô, “Em không cần lo lắng như vậy, không phải người ta nói con dâu

xấu thì cũng phải gặp ba mẹ chồng đó sao!”

“Quý Tiệp, anh dám nói em

xấu xí hả?” Cô tức giận đấm vào ngực anh, cũng vì lời nói đùa của anh mà cô cảm

thấy thoải mái hơn.

Anh ôm cô vào lòng, bàn

tay to véo má cô, “Anh nào dám chê vợ anh xấu chứ! Nếu không thì em lại sẽ

nguyền rủa anh rất ác độc… Được rồi, đừng khẩn trương quá, ba mẹ anh rất hiền,

hôm nay chủ yếu là muốn gặp mặt ăn bữa cơm với em thôi.” Hai người sóng vai đi

vào trong nhà, Ôn Gia Hinh rốt cuộc cũng có tâm trạng đùa giỡn với anh, “Nếu ba

mẹ anh phản đối chuyện chúng ta, anh có làm như báo chí nói bỏ trốn với em

không?”

Nghe xong, anh cười ha

ha, “Được, nếu bỏ trốn, chúng ta lại đi Thụy Sĩ.”

Sự hài hước của anh cuối

cùng cũng diệt đi sự bất an trong lòng cô, lúc hai người bước vào phòng khách,

nhìn thấy ba mẹ Quý Tiệp mà Ôn Gia Hinh giật nẩy người.

Ăn tối xong, Quý Tiệp và

Ôn Gia Hinh cùng đi dạo trong vườn hoa, hai người lẳng lặng ngồi xuống xích đu

ngắm bầu trời đêm đầy sao.

“Rốt cuộc em có ma lực gì

vậy? Sao cả nhà anh ai cũng thích em?” Quý Tiệp giả vờ thở dài, “Trước kia ông

ngoại anh coi em như là bảo bối, giờ ba mẹ anh cũng rất thích em, thật sự là

không công bằng, anh mới là con ruột của họ mà.”

Cô bật cười, bộ dạng làm

nũng của anh quả thật rất đáng yêu!

Thật ra cô cũng không ngờ

người phụ nữ trung niên trước cửa trung tâm thương mại lúc đó lại là mẹ của Quý

Tiệp, mẹ của anh chẳng những hiền hậu mà còn rất bình dị gần gũi.

Mẹ anh là nhà biểu diễn

violon nổi tiếng, còn cha anh là nhạc sĩ dương cầm cũng rất nổi tiếng, vợ chồng

hai người hàng năm đều ra nước ngoài công diễn, một năm cùng lắm chỉ về nước

vài lần, Quý Tiệp là do ông ngoại nuôi lớn.

Nhưng điều này không hề

ảnh hưởng tình cảm gia đình họ, hai người đều rất quan tâm Quý Tiệp, lúc ấy hai

người biết được tin tức của Quý Tiệp và cô trên báo chí, rồi nghe lão Tiêu nói

Quý Tiệp lần này thật sự quen bạn gái, nên họ muốn về nước gặp mặt xem sao.

Vợ chồng hai người vì

muốn mua quà ra mắt cho cô nên đến trung tâm thương mại để lựa đồ, không ngờ

lúc ba anh đi lấy xe, thì mẹ anh lại không cẩn thận làm rớt nhẫn, vừa vặn lúc

đó cô kịp thời cứu giúp.

Lúc gặp hai người ở phòng

khách, cô thoáng giật mình, sau đó mấy món quà lớn nhỏ lần lượt được đưa cho

cô, hiển nhiên họ không còn coi cô là bạn gái Quý Tiệp nữa, trực tiếp xem cô là

con dâu tương lai của họ. Lão Tiêu cũng luôn miệng kêu Quý Tiệp nhanh nhanh

cưới cô về, để ông không cần kêu cô là “dì” nữa, còn có thể ỷ vào thân phận ông

ngoại mà đến ăn chùa ở cửa hàng bánh.

Ôn Gia Hinh không nói gì.

Cô chỉ sợ đây chỉ là giấc mơ mà thôi!

Nhưng gia đình Quý Tiệp

quả thật rất đáng mến, làm cho cô cảm thấy rất ấm áp, làm cho cô tin tưởng vào

tình yêu của anh, lúc này đây cô phá lệ cho mình hưởng cái hạnh phúc này.

Quý Tiệp nhẹ nhàng nắm

tay Ôn Gia Hinh, cả người cô dựa hẳn trong lòng anh, “Sao không nói gì hết vậy?

Em có biết ba mẹ và ông ngoại anh rất thích em không?”

“Thì em vốn được nhiều

người mến mà.”

Anh vui vẻ nói, “Thế thì

em đi theo ba mẹ anh và ông ngoại luôn đi, em cũng thích bọn họ lắm mà.” Từ bữa

tối đến giờ, cô và anh cũng chưa nói đến mấy câu.

“Anh ghen sao? Vậy em sẽ

cho anh cơ hội, chứng minh anh yêu em nhiều hơn ba mẹ anh và ông ngoại đi.”

“À, chứng minh thế nào

đây ta? Phải về phòng sao ? Đi, chúng ta về phòng của anh, anh sẽ nhiệt

tình cật lực chứng minh cho em thấy. ”

Cô liếc hắn một cái,

“ Nói hươu nói vượn, không phải, em chỉ muốn nghe một chút lời ngon ngọt

thôi, chỉ cần anh nói thì em sẽ tin, ví dụ như là…. Anh sẽ yêu em cả

đời ? ”

“ Sẽ không. ”

Câu trả lời này khiến cô thoáng chốc run lên.

Ôn Gia Hinh kinh ngạc

nhìn gương mặt nghiêm túc của anh, cô rất muốn khóc. Anh lúc này lại nở nụ

cười, vẻ mặt cũng dịu xuống.

“ Cô gái ngốc, cả

đời thì làm sao mà đủ ! Em nên yêu cầu anh yêu em vĩnh viễn, chỉ có như

vậy mới chứng minh được tình yêu của anh đối với em rất chân thành. ”

“ Dẻo mồm dẻo

miệng. ” Cô nhẹ nhàng thở phào, nhưng làm sao dễ dàng tha cho anh được, vì

thế không kiêng nể huých vào ngực Quý Tiệp, “ Làm gì có vĩnh viễn, tổng

giám đốc ác ma như anh áp bức em cả đời còn chưa đủ sao ? ”

Quý Tiệp đột nhiên nắm

lấy bàn tay cô, ép chặt vào ngực mình, ánh mắt yêu thương hỏi, “ Em còn

chưa hiểu lòng anh sao ? Anh rất ích kỷ, nếu đã yêu em rồi thì đời đời

kiếp kiếp cũng chỉ yêu mình em, hiểu không ? ”

Cô cảm nhận đến ánh mắt

chân thành của anh, anh làm cô cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời.

Cô ôm chầm lấy anh, hai

người trao nhau nụ hôn thắm thiết, bất chợt cảnh nùng tình mật ý này lại bị một

người đến phá đám.

“ Dì à, lúc về thì

mang cái này đưa cho lão đại dùm tôi, nói ngày mai tôi sẽ đến cửa hàng bánh,

sẵn tiện mang cho nó bộ truyện tranh mà nó thích. ” Lão Tiêu từ trong nhà

đi ra vườn hoa, đúng lúc bắt gặp hai người đang nồng nhiệt hôn nhau.

Ông ngẩn ra, nhưng lập

tức cười hề hề, còn trêu chọc, “ A, thì ra cô dâu mới trốn ở đây tâm tình

à! ”

Ôn Gia Hinh bẽn lẽn húc

vào ngực Quý Tiệp, hoàn toàn không có khí thế mắng người như lúc trước, mà Quý

Tiệp lại tức giận trừng mắt nhìn ông, ” Ông ngoại, ông không phải nói

muốn ẵm cháu ngoại lắm sao? Mà con chỉ sợ giấc mơ đó của ông còn phải ngâm giấm

lâu lắm. ”

Nghe đến đó, lão Tiêu lập

biến sắc, cười nói, “ Tiếp tục, cứ tiếp tục đi, các người cứ tiếp tục, ông

hồ biến một cái là biến mất ngay. ” Lão Tiêu xoay người chạy vào nhà, để

lại không gian cho đôi tình nhân.

Đương nhiên hai người

cũng không khách sáo, tiếp tục làm chuyện cần phải làm !

Lúc Quý Tiệp đưa Ôn Gia

Hinh về nhà thì cũng đã gần 11h rồi, Ôn Gia Hinh nhớ lại mọi chuyện kể từ khi

yêu anh, chỉ có thể dùng 2 từ lãng mạn và hạnh phúc để hình dung.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ,

cô một mình nằm trên giường, nhưng mỗi khi nhắm mặt lại, khuôn mặt tươi cười

vui vẻ của anh lại lởn vởn trong đầu cô.

Thì ra đây chính là cảm

giác yêu một người, khi hai người ở bên nhau, thời gian dường như trôi qua rất

mau, nhưng một khi không gặp nhau thì lại lập tức muốn nhìn thấy đối phương,

làm hại cô giờ không ngủ được, cứ luôn nghĩ về anh.

Rốt cuộc cô cũng buồn ngủ

, đang lim dim đi vào giấc ngủ thì đột nhiên điện thoại vang lên, cô loạng

choạng cầm lấy điện thoại lên nghe.

Lúc cầm điện thoại, cô

liếc nhìn đồng hồ xem thử mấy giờ, đã trễ vậy rồi anh còn gọi cô làm gì?

Điện thoại thông liền

truyền đến giọng nói ấm áp của Quý Tiệp, hình như anh vừa mới tỉnh ngủ, “Gia

Hinh, lúc nãy anh mơ thấy em, em nằm trong lòng anh, hai chúng ta cùng ôm nhau

ngủ, nhưng khi anh tỉnh lại thì chỉ thấy một mình mình nằm trên giường,

anh cảm thấy rất cô đơn.” Ôn Gia Hinh cười ha ha, lần đầu tiên cô bị người khác

phá giấc ngủ không những không tức giận mà còn cảm thấy thật hạnh phúc.

“Vậy sao, vậy em phải làm

gì bây giờ?”

“Cho nên… chúng ta ngủ

chung đi, anh lập tức đến tìm em.”

Cô nhíu mày suy nghĩ, cô

không nghe lầm chứ? Hiện tại? Lập tức?

Quý Tiệp lại tiếp tục

chứng minh mình thuộc tuýp người hành động, 1 giờ sáng anh chạy như bay đến nhà

cô, nằm lên giường cô, ôm chặt cô vào lòng và nói đêm nay sẽ không về nhà.

Hai người chỉ đơn giản ôm

nhau cùng ngủ mà thôi, cả đêm không hề xảy ra chuyện gì cả.

Ngày hôm sau, sau khi

tiễn ba mẹ ra sân bay, Quý Tiệp ra lệnh cho người làm trong nhà dọn dẹp mọi

thứ, anh quyết định cùng Ôn Gia Hinh sống chung với nhau.

Lão Tiêu đương nhiên hai

tay hai chân tán thành, cũng tiện thể thu dọn hành lý, đáng lẽ ông cũng không

tính ở lại đây nhưng lại bị câu nói của Quý Tiệp làm cho lo sợ, “Nếu ông

muốn mau mau bồng cháu thì tốt nhất đừng quấy rầy thế giới riêng tư của con và

vợ tương lai của con.” Nghe xong, lão Tiêu biết ý, lập tức dọn ra ngoài ở.

Về phần Ôn gia, Ôn Gia

Nhu đương nhiên cũng đồng ý, như vậy cô có thể cãi lại mấy bà tám trong phố này

rồi, họ dám nói chị cô không ai lấy, với lại cô cũng đang chờ mong được trở

thành em vợ của tổng giám đốc tập đoàn Lôi Dương mà.

Mọi thứ lúc ban đầu về

sống chung cũng còn nhiều thứ bất cập, nhưng dần dần hai người cũng đã hiểu ý

nhau, chiều nào hai người cũng đi siêu thị mua đồ ăn, sau đó về nhà phân công,

ngày lẻ thì Quý Tiệp nấu ăn, ngày chẵn thì cô nấu, cả hai người đều tự nấu ăn,

dọn bàn và rửa chén, không để cho người làm nào phụ giúp cả.

Sáng sớm, hai người đồng

thời thức dậy, Quý Tiệp còn mơ ngủ cười với Ôn Gia Hinh, “Chào buổi sáng, em

yêu.” Nói xong, anh khẽ hôn lên trán cô một cái.

Cô bật cười nhìn anh,

tiện thể liếc nhìn đồng hồ thì đã thấy 8h đúng, “Haiz, lại tiếp tục thứ hai

nữa.”

“Đúng vậy, hôm nay buổi

sáng còn có một cuộc họp.” Anh xoay người xuống giường đi vào phòng tắm bắt đầu

đánh răng rửa mặt.

Ôn Gia Hinh cũng ngồi dậy

vặn eo bẻ cổ, “Nếu em nói em muốn làm con sâu gạo, anh nghĩ ông chủ ác ma của

em có đồng ý không?”

Ngày hôm qua hai người

lên núi ngắm sao, nửa đêm mới về nhà, làm cô mệt muốn chết, Quý Tiệp thuộc

người nghĩ là làm, cho dù cô cũng chẳng muốn đi nhưng nhìn vẻ mặt đáng thương

của anh, cô liền mềm lòng.

Hơn nữa, hai người cùng

nhau đi làm lại ở cùng một chỗ, cô làm sao có thể về trước được.

“Được.” Trong phòng tắm

truyền ra giọng của anh, vì đang đánh răng mà giọng nói có tí không rõ, nhưng

nghe có vẻ rất đắc ý, “Nếu em muốn làm con sâu gạo, anh đây thừa năng lực nuôi

em.”

“Không cần đâu, em chỉ

nói giỡn thôi mà.” Ôn Gia Hinh cười nói.

May mà tính anh ngang

tàng nhưng không phải là gia trưởng, không bắt cô ở nhà làm nội trợ, vì thế cô

vẫn như cũ đi làm kiếm tiền, điều này làm cô cảm thấy mình vừa thành công trong

sự nghiệp lẫn tình cảm. Điều cô lo lắng chính là mọi người đều đã biết cô là

bạn gái Quý Tiệp, thế nên anh sẽ gặp nhiều phiền phức, cho nên cô từng đề cập

là chuyển sang bộ phận khác hoặc là nghỉ việc, nhưng anh lại rất kiên trì để cô

tiếp tục làm thư ký cho mình và cam đoan sẽ giải quyết mọi chuyện, không để cô

phải khó xử.

Từ phòng tắm đi ra, anh

trìu mến cười ôm cô từ phía sau, “Thế thì tiếc thật, anh ước gì em nhanh chút

gia nhập hàng ngũ sâu gạo, để mấy tên đàn ông khác khỏi dòm ngó gì em nữa, làm

người vợ nội trở đảm đang của anh.”

“Anh mắc chứng bệnh vọng

tưởng à?” Cô xoay đầu trêu Quý Tiệp. Đây chính là lý do tại sao anh kiên trì để

cô ở bên cạnh làm việc, để không người đàn ông nào dám bén mạng đến gần cô cả.

Hai người ăn xong bữa

sáng, cô giúp anh lấy áo sơmi cà vạt ở trong tủ quần áo.

Quý Tiệp nhìn thoáng qua

nhưng không nói gì, đem cà vạt bỏ lại trong tủ, tự mình chọn cái khác, “Đúng

rồi, bản báo cáo của chi nhánh công ty bên HongKong em đã làm xong hết chưa?”

Ôn Gia Hinh ảo não nói,

“Rồi, ngày hôm qua trước lúc tan sở em đã làm xong hết rồi, lát nữa em sẽ đưa

anh xem.”

Thấy anh ra khỏi phòng

rồi cô mới tự lấy quần áo cho mình, tay trái là chiếc váy màu hồng, tay phải là

áo sơmi kiểu rất đơn giản cùng váy đen ngắn, cô do dự không biết nên mặc cái

nào.

Quý Tiệp cầm tờ báo sáng

đứng trong phòng khách lớn tiếng nói, “Gia Hinh, em xong chưa? Muộn giờ làm rồi

đó.”

Cô lấy lại tinh thần, đáp

lại, “Em xong ngay, chờ em một chút.”

Hai giây sau cô đã thay

quần áo xong, chải tóc gọn gàng, tô một tí son rồi mới ra khỏi cửa. Cô có thể

tưởng tượng được Quý Tiệp sắp nói cái gì.

“Sao không mặc quần áo

anh mua cho em? Em không thích mấy kiểu đó sao?”

“Không phải, em nghĩ là

đi làm không cần phải mặc quá đẹp làm gì, quần áo như thế này cũng được rồi,

cũng đâu phải đi hẹn hò đâu.”

“Anh muốn em mặc đẹp một

chút, mấy nhân viên nữ trong công ty cũng chẳng phải cũng ăn mặc vậy sao? Công

ty chúng ta đâu có quy định phải mặc gì, em là bạn gái anh, mặc đẹp một tí cũng

là giữ thể diện cho anh thôi, em cứ yên tâm, anh tuyệt đối sẽ ở cạnh bảo vệ em,

không để tên đàn ông nào làm phiền em.”

“Này không phải là trọng

điểm… A, muộn giờ làm rồi, chúng ta đi thôi.”

Không muốn nói đến vấn đề

này nữa, cô giục anh nhanh đi đến công ty.

Thật ra mấy bộ quần áo

của cô đều cùng một kiểu cả, đều là áo sơmi váy đen, ở nhà thì cô chỉ mặc quần

áo đơn giản thoải mái, nếu có trường hợp đặc biệt như liên hoan sinh nhật hay

tiệc tùng gì đó thì cô mới diện lên, mà Quý Tiệp lại là người trọng hình thức,

anh luôn không vừa lòng cách ăn mặc của cô, cũng giống cái cà vạt kia vậy.

Cô đã chuẩn bị tâm lý

trước khi dọn về sống chung với anh, hai người đương nhiên cũng có thói quen

sinh hoạt khác nhau, cần phải có thời gian để thích ứng, nhưng dù sao cô và anh

đều sinh trưởng trong hoàn cảnh khác xa nhau, mà hai người lại yêu nhau quá

nhanh, cô càng nghĩ càng thấy hai người có nhiều điểm bất đồng.

Giống như việc giặt và

mặc quần áo vậy, lúc về nhà cô thì thích ăn cơm trước tắm rửa sau, anh thì lại

thích tắm rửa trước ăn cơm sau, chỉ việc nhỏ này thôi hai người đã khác nhau.

Chuyện công thì cô còn có

thể nghe lời anh, chuyện tư thì đôi khi cô vẫn phải nhường nhịn anh, vì cô

không muốn mấy chuyện nhỏ nhặt này làm ảnh hưởng tình cảm hai người, nhưng có

chuyện mặc quần áo này cô lại không thể nào nghe theo anh được, cô không

muốn mình như con búp bê cam chịu để người ta đặt đâu ngồi đó.

Đến công ty, Quý Tiệp đi

thẳng vào văn phòng, xoay người nói với cô, “À đúng rồi, tối nay chúng ta đến

nhà hàng mới mở ở ngã tư gần nhà ăn cơm đi!”

Vừa mới mở máy vi tính,

Ôn Gia Hinh do dự một lúc, có chút khó xử, nói, “Ngày mai chúng ta đi được

không? Hôm qua đồ ăn còn thừa, tủ lạnh cũng còn chút đồ ăn, tối nay chúng ta ở

nhà nấu ăn đi.”

“Ừ, vậy cũng được, anh

làm việc đây.” Anh đáp lại rồi đi vào phòng.

Cô biết anh tuy rằng nói

vậy, nhưng thực chất trong lòng lại mất hứng, trước kia anh làm gì đều cũng tùy

hứng, anh không ăn đồ ăn để qua đêm, vì cô nên anh cũng nhẫn nhịn.

Có đôi khi cô nghĩ có thể

một ngày nào đó hai người vì điều này mà cãi nhau, chắc hẳn lòng anh cũng sẽ

giống như cánh cửa phòng này, cũng đóng chặt lại?

Ôn Gia Hinh đột nhiên cảm

thấy hơi mệt, không biết là do cơ thể cô mệt mỏi hay là lòng cô nữa, dạo gần

đây cô hay bị chóng mặt.

“Gia Hinh, sắc mặt cô sao

xanh xao vậy, bị bệnh hả?” Nhân viên giao văn kiện phòng kế hoạch-Tiểu Mẫn, lo

lắng hỏi cô, đưa tay sờ trán Ôn Gia Hinh, “Nếu không khỏe thì đi khám bác sĩ

đi.”

Ngoại trừ chuyện chung

đụng, cô dạo gần đây cảm thấy rất mệt mỏi, công ty lại liên tục có hợp đồng mới,

nhiều ngày liền cô và Quý Tiệp phải tăng ca đến tận khuya mới về nhà.

“Cô mà không đi khám

bệnh, coi chừng mai mốt lại lòi thêm bệnh là càng mệt thêm đó….. Cô nha, cả

người cứ lờ đờ buồn ngủ, y như lúc chị phó phòng kế hoạch chúng tôi có thai vậy

đó.”

“Có thai?”

“Đúng vậy, cô không biết

mấy triệu chứng này sao, lại đây tôi kể cho nghe….”

Phải rồi, MC tháng trước

của cô là khi nào? Mấy ngày nay quá bận cô cũng quên khuấy đi, MC của cô tháng

này hình như đã trễ, cô chẳng lẽ đã có thai?

Cô không biết Tiểu Mẫn đã

đi lúc nào, bởi vì thần trí rối loạn, cô không chú ý chuyện xung quanh, nhưng

công việc bề bộn lại làm cô không có thời gian suy nghĩ nhiều.

Có lẽ do cô suy nghĩ quá

nhiều thôi, áp lực công việc và hoàn cảnh công việc khiến MC của cô đến trễ,

nói không chừng dăm ba ngày nữa sẽ có, cô không cần phải lo lắng như vậy.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.