Chương 3
6
Nửa tiếng sau, camera giám sát trong phòng giáo viên khối 12 được trích xuất.
Trong giờ nghỉ giữa buổi tự học tối, Diệp Thanh Ý giả vờ đến hỏi bài. Nhân lúc thầy Vật lý đang giảng cho học sinh khác, cô ta lén rút bài kiểm tra Vật lý của tôi rồi mang ra ngoài.
Còn những lời phê trên bài thi, các thầy cô đều nhận ra ngay đó là nét chữ của ai.
Tôi tố cáo mình bị bắt nạt học đường, khóc đến nấc không thành tiếng, mấy thầy cô thay nhau dỗ dành nhưng chẳng ai tỏ ý muốn xử lý thật nghiêm.
Tôi cũng hiểu, dù sao cũng là học sinh lớp 12, lại còn liên quan đến "bảo bối" của trường Hải Trung, ai cũng muốn chuyện lớn hóa nhỏ.
"Cố Niệm?"
Đúng lúc ấy, cô giáo tư vấn tâm lý tìm đến.
Theo lịch, giờ nghỉ trưa hôm nay tôi phải đến phòng tham vấn, nhưng mãi không thấy tôi.
Thầy chủ nhiệm đẩy gọng kính, tái mặt.
"Em... đang điều trị tâm lý sao?"
Tôi thuận tay lấy con dao rọc giấy trong cặp ra, giả vờ cứa vào cổ tay.
"Cố Niệm!"
Thầy chủ nhiệm hét lớn, ôm cái bụng bia lao đến, ba bốn thầy giáo khác cũng vội vàng xông tới giữ chặt tôi, cả phòng giáo viên khối Tự nhiên lập tức náo loạn.
Cô giáo tâm lý là cháu gái của hiệu trưởng, chỉ sau một cuộc điện thoại, hiệu trưởng và phó hiệu trưởng đều mặt mày đen sì chạy tới.
Chuyện bắt nạt học đường cuối cùng cũng không thể che giấu được nữa.
…
Một giờ sau, Diệp Thanh Ý, Hứa Dật và tôi, cùng phụ huynh của ba người, đều có mặt trong phòng hiệu trưởng.
Vừa bước vào cửa, mẹ tôi đã lớn tiếng, đến bố tôi cũng không kéo bà lại nổi.
"Niệm Niệm đừng sợ, mẹ đến rồi! Bảo sao dạo này con bé cứ về nhà là khóc, hóa ra ở trường bị bắt nạt thế này! Nếu hôm nay nhà trường không cho chúng tôi một lời giải thích… Ngày mai tôi sẽ kéo băng rôn đến trước Sở Giáo dục!"
Mặt hiệu trưởng đen như than.
"Phụ huynh em Cố Niệm, xin chị bình tĩnh. Nhà trường nhất định sẽ xử lý nghiêm."
Lúc này, bố của Diệp Thanh Ý mới chậm rãi lên tiếng.
"Hiệu trưởng, xử lý thì tất nhiên phải xử lý, nhưng dù sao đây cũng chỉ là trò đùa giữa các học sinh, chưa đến mức gọi là bắt nạt học đường. Cách xử lý... có lẽ vẫn còn có thể cân nhắc."
Mẹ Hứa Dật lập tức tiếp lời.
"Đúng vậy, Hứa Dật chỉ muốn giúp học sinh yếu hiểu rõ kiến thức hơn. Chỉ là cách làm hơi cực đoan một chút."
Mẹ tôi hừ lạnh.
"Con gái tôi đứng thứ chín toàn khối, không phải học sinh yếu."
Bà lại định xông lên cãi.
Đến lúc ấy, mẹ Hứa Dật mới như bố thí cho tôi một ánh nhìn, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
Tôi khẽ nắm lấy tay mẹ rồi lấy chiếc điện thoại đã lén mang theo ra, mở loa thật lớn.
Trong điện thoại lần lượt vang lên những đoạn ghi âm cuộc nói chuyện giữa tôi và Diệp Thanh Ý, chủ yếu là cô ta tự nói bởi vì tôi vốn chẳng buồn đáp lại.
"Ôi, mua giày mới rồi à? Bố mẹ cậu phải bán bao nhiêu con cá mới đủ tiền mua một đôi Nike thế?"
"Cố Niệm, tao thật chẳng hiểu, con gái nhà bán cá như mày lấy đâu ra cái vẻ thanh cao? Đến xách giày cho tao cũng không xứng."
"Cái đầu óc chỉ biết học như lợn, học giỏi thì có ích gì? Chẳng có tí sức hút của con gái."
"Tao ghét mày, sao mày không ch/ết luôn đi? Tốt nhất tan học bị xe tông ch/ết đi!"
"Kỳ thi đại học là lối thoát duy nhất của lũ nghèo như mày!"
…
Bàn tay mẹ tôi siết chặt lấy tay tôi, còn tôi mỉm cười với bà ra hiệu mình không sao.
Trong phòng hiệu trưởng im phăng phắc, mặt các thầy cô đều rất khó coi, chỉ có hai người trong cuộc vẫn thản nhiên như không. Cho đến khi đoạn ghi âm phát đến câu "Hứa Dật à? Cũng chỉ chơi cho vui thôi, có phạm pháp đâu."
Sắc mặt coi thường của Diệp Thanh Ý cuối cùng cũng nứt vỡ, cô ta hoảng hốt nhìn sang Hứa Dật nhưng cậu ta chẳng buồn nhìn lại cô ta lấy một cái.
"Con đang yêu đương?"
Người phụ nữ trí thức quát lớn rồi tát bốp một cái vào mặt con trai.
Hứa Dật bị đánh nghiêng đầu, dấu bàn tay đỏ chót hiện rõ trên má, cậu ta bực bội hất phăng mọi người ra.
"Đúng! Con đang yêu đấy! Mẹ hài lòng chưa?"
Nói xong, cậu ta quay phắt sang nhìn tôi.
"Cố Niệm, chẳng phải cậu làm tất cả những chuyện này chỉ để thu hút sự chú ý của tôi sao? Chúc mừng, cậu thành công rồi."
Tôi: ???
Hứa Dật quay người bỏ đi không hề ngoảnh lại, chỉ để mặc mẹ mình ngồi sụp xuống sàn.
Biến cố bất ngờ khiến cả phòng làm việc lại chìm vào im lặng.
Tôi cất điện thoại, ánh mắt chậm rãi quét qua mọi người, giọng nói dứt khoát và mạnh mẽ.
"Nhục mạ bằng lời nói, cố ý bày trò sỉ nhục người khác thì đó chính là hành vi bắt nạt học đường. Em hy vọng nhà trường sẽ xử lý nghiêm, trả lại cho toàn thể học sinh một môi trường học tập trong sạch và lành mạnh."
7
Cuối cùng, sự việc khép lại bằng việc Diệp Thanh Ý và Hứa Dật đều bị ghi một lỗi kỷ luật, đồng thời phải công khai đọc bản kiểm điểm và xin lỗi trước toàn trường.
Tôi rất hài lòng, dù sao lần này tôi cũng không phải chịu tổn thương thực sự.
Ban đầu tôi chỉ muốn cho đôi trai gái điên này một bài học nho nhỏ để họ đừng quấy rầy việc học của tôi nữa.
Ngược lại, bố mẹ tôi lại vì câu "ra khỏi trường rồi bị xe tông ch/ết" trong đoạn ghi âm mà lo lắng.
Ngày nào cũng nhất quyết đến đón tôi tan học.
…
Sáng thứ hai, vào lễ chào cờ, Diệp Thanh Ý và Hứa Dật mỗi người cầm một bản kiểm điểm đứng trên bục phát biểu.
Điều buồn cười là năm phút trước đó, hiệu trưởng vừa tuyên dương một loạt học sinh đạt giải trong các kỳ thi học sinh giỏi cấp quốc gia.
Chỉ cần giành được một huy chương vàng, gần như đã cầm chắc suất tuyển thẳng vào đại học.
Ừm...
Hứa Dật có tận hai huy chương.
Một môn Toán.
Một môn Vật lý.
Trong danh sách ấy không có tôi.
Trước thiên phú, sự cố gắng quả thật quá nhỏ bé. Dù tôi bỏ ra gấp đôi, thậm chí gấp ba thời gian của những thiên tài ấy, cũng chỉ miễn cưỡng theo kịp bước chân họ.
Đặc biệt là Hứa Dật.
Có lẽ bộ não học tập và bộ não yêu đương của cậu ta hoạt động độc lập, không hề ảnh hưởng lẫn nhau.
Lý Hiểu Vụ đứng cạnh huých nhẹ tôi.
"Phía sau còn kỳ tuyển sinh đặc cách nữa, đừng nản."
À.
Bạn cùng bàn của tôi cũng có một huy chương.
Môn Toán.
Lòng ghen tị khiến tôi chỉ muốn lấy công thức Vật lý ra học thuộc một trăm lần.
Đến lúc trên sân khấu đọc lời xin lỗi, tôi mới ngẩng đầu chăm chú lắng nghe vì đó là điều tôi đáng được nhận.
"Tại đây, tôi xin trịnh trọng gửi lời xin lỗi đến bạn học Cố Niệm, đồng thời hứa rằng..."
Còn có nữa á?
Tôi khẽ cau mày, trong lòng bỗng dâng lên linh cảm chẳng lành.
"Nếu lần thi tới Cố Niệm lọt vào top 5 toàn khối… tôi sẽ đồng ý hẹn hò với cậu."
Giọng Hứa Dật truyền qua micro, rõ ràng vang khắp sân trường.
Ánh mắt âm u của cậu ta xuyên qua biển người khóa chặt lấy tôi, giống như một con rắn độc đang nhìn chằm chằm con mồi.
Đám đông lập tức ồ lên.
Đúng là...
Xui xẻo.
…
Sau lễ chào cờ, Hứa Dật bị gọi lên văn phòng còn Diệp Thanh Ý thì chặn tôi trong nhà vệ sinh nữ.
"Mày còn biết xấu hổ không?"
Vẻ mặt cô ta dữ tợn, vừa mở miệng đã chửi bới.
"Tránh ra! Mới đọc kiểm điểm xong đã quên rồi à?"
Không cam lòng, cô ta vẫn phải tránh sang một bên, ánh mắt như muốn nuốt sống tôi.
Tôi lười để ý, cứ thế đi thẳng ra ngoài.
"Cố Niệm! Mày huênh hoang cái gì? Có tin tao chỉ cần động một ngón tay là hủy hoại được mày không?"
Diệp Thanh Ý vẫn gào phía sau, tôi vừa đi vừa giơ điện thoại lên, lắc lắc.
"Tôi ghi âm rồi."
Phía sau cuối cùng cũng yên tĩnh.
May mà Hứa Dật chỉ nói miệng, không tiếp tục quấy rầy tôi.
Diệp Thanh Ý thì dồn hết tâm trí vào việc níu kéo Hứa Dật.
Ngày nào cũng khóc lóc, ủ ê nên chẳng còn thời gian tìm tôi gây sự.
Tôi có được một khoảng thời gian học tập vô cùng hiệu quả, phần lớn giờ ra chơi đều cắm ở phòng giáo viên Vật lý.
Đến kỳ kiểm tra tháng cuối tháng ba, bài thi Vật lý của tôi cuối cùng cũng không còn thảm như trước.
Thứ hạng toàn khối một mạch vươn lên hạng 4 khối Tự nhiên, đó là thành tích tốt nhất từ trước đến nay của tôi.
Tôi hiểu rất rõ, mình chỉ là một người bình thường, không có trí tuệ xuất chúng cũng không có đường lui.
Điều duy nhất tôi có thể làm là giữ vững bản tâm, mạnh mẽ tiến về phía trước, không ngoảnh đầu.
…
Còn Hứa Dật đương nhiên vẫn đứng nhất.
Lúc này cậu ta đang đứng ngoài hành lang trước cửa lớp tôi, nhưng lần này người cậu ta tìm là tôi.
"Giờ cậu đắc ý lắm đúng không?"
Diệp Thanh Ý lại ôm một bụng oán hận chạy đến bàn tôi.
Tôi thở dài, đặt bút xuống, không nhịn được mà đáp trả "Hai người bị bệnh à? Làm ơn đừng đến làm phiền tôi nữa được không?"
Hai người này đúng là như miếng cao dán chó, muốn gỡ cũng không gỡ nổi.
Diệp Thanh Ý cắn môi chạy ra ngoài, hai người họ lại dây dưa với nhau.
Tâm trạng tôi bị ảnh hưởng, có chút bực bội đành lấy đề Vật lý mới phát ra làm.
Khi những công thức, hình vẽ và cách giải dần va chạm trong đầu, tôi cũng từ từ bình tĩnh lại.
Không lâu sau khi chuông nghỉ giữa buổi tự học tối vang lên, Lý Hiểu Vụ thở hổn hển chạy vào lớp.
"Cố Niệm… Hứa Dật... dưới lầu…”
8
Phòng học của các lớp được sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống dưới theo số lớp, lớp tôi ở tầng bốn.
Tôi lao ra khỏi lớp, bám vào lan can nhìn xuống.
Khoảng sân giữa hai tòa nhà dạy học của khối 11 và khối 12 chẳng biết từ lúc nào đã được căng một tấm băng rôn.
"Chúc mừng Cố Niệm đạt hạng 4 toàn khối trong kỳ thi tháng, chính thức giành được tư cách làm bạn gái của học thần!"
Lại còn là loại chữ phát sáng trong đêm...
Hứa Dật xách một chiếc loa cầm tay đứng dưới lầu, tôi thấy mấy thầy cô trên hành lang chạy như bay xuống dưới nhưng không nhanh bằng tiếng của cậu ta.
Mí mắt tôi giật mạnh.
Hứa Dật nhếch môi, giọng nói đầy ác ý vang khắp khuôn viên trường qua chiếc loa "Cố Niệm lớp 12-2, cậu có thể làm bạn gái tôi..."
Chiếc loa lập tức bị người ta giật mất, nhưng ảnh hưởng đã quá nghiêm trọng.
Đèn trong tòa nhà dạy học sáng trưng, không chỉ học sinh lớp 12 mà cả học sinh lớp 11 cũng chen kín ban công phía sau để hóng chuyện.
Lại còn có người sợ chưa đủ náo nhiệt, hò hét "Tỏ tình!"
"Tỏ tình!"
"Tỏ tình!"
Tôi siết chặt lan can đến trắng bệch các khớp ngón tay, giận đến mức cả người run lên.
Đám người này quyết tâm không để tôi yên tâm ôn thi, ra sức kéo tôi vào trung tâm của những tin đồn và chuyện yêu đương nhảm nhí.
Ngang nhiên quy kết mọi nỗ lực của tôi chỉ vì tranh giành một cậu con trai.
Thật ghê tởm.
Lý Hiểu Vụ nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi chạy một mạch đến phòng phát thanh của trường.
Cố Tây Bắc đã chờ sẵn ở đó.
Khi chúng tôi bước vào, anh ta đang chỉnh thiết bị, vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt của Lý Hiểu Vụ.
Tôi kinh ngạc.
"Chuyện gì thế này? Hai người quen nhau từ bao giờ?"
Cố Tây Bắc gãi đầu, cười ngốc nghếch.
"Bọn tớ là bạn nối khố, nhưng chuyện đó không quan trọng, quan trọng là bọn tớ đều chướng mắt thằng chó Hứa Dật."
Lý Hiểu Vụ tiện tay kéo ghế ngồi xuống, tức tối nói "Cố Tây Bắc là thành viên đài phát thanh của trường, cậu ấy có chìa khóa. Hứa Dật bắt nạt người quá đáng, hôm nay nhất định phải vả mặt cậu ta."
Càng nói càng tức, đến chiếc răng khểnh cũng nghiến ken két.
Tôi khẽ bật cười.
Trong lòng có một nơi vừa ấm áp vừa căng đầy, sau khi trở thành bạn cùng bàn, Diệp Thanh Ý hết lần này đến lần khác gây sự với tôi.
Tôi áy náy vì làm ảnh hưởng đến việc học của Lý Hiểu Vụ nên từng kể sơ qua chuyện bức thư tình.
Khi ấy cô ấy còn cười mắng tôi mù mắt, bất tri bất giác, chúng tôi đã trở thành những người đồng đội cùng nhau cố gắng, thậm chí là bạn bè, bây giờ lại có thêm Cố Tây Bắc.
Nhận ra ánh mắt của tôi, anh ta vuốt vuốt mái tóc hạt dẻ, cố tỏ vẻ đẹp trai, toàn thân toát ra vẻ... ngốc nghếch trong sáng.
Đại ca trường… thế mà lại là thành viên đài phát thanh?
Đúng là quá trái ngược.
Tôi vỗ nhẹ hai má, bước đến trước micro, chỉ còn năm phút nữa là vào học, phải giải quyết nhanh.
Chẳng bao lâu sau, tiếng rè rè của sóng điện vang lên, ngay sau đó, giọng nói lạnh lùng của tôi vang khắp mọi ngóc ngách trường Hải Trung.
"Tôi là Cố Niệm lớp 12-2, xin làm phiền mọi người vài phút để đính chính một chuyện. Hiện tại, tôi hoàn toàn không có bất kỳ tình cảm nam nữ nào với bạn học Hứa Dật. Tôi cố gắng học tập, tranh thủ từng phút từng giây chỉ vì chính bản thân mình. Tôi chỉ muốn chịu trách nhiệm với tương lai của mình, nếu vẫn có người không hiểu… vậy để tôi nói thẳng hơn. Đồ thần kinh! Tránh xa tôi ra! Cuối cùng… chúc tất cả các bạn bình an suôn sẻ, mọi điều như ý."
Vừa dứt lời, thầy chủ nhiệm dẫn theo mấy giáo viên xông vào, tôi và Hứa Dật đều bị mời lên phòng hiệu trưởng "uống trà".
Trên đường đi, dưới ánh đèn huỳnh quang sáng trắng, có người đang cau mày giải đề cũng có người cắm cúi làm bài.
Ai cũng đắm chìm trong thế giới của riêng mình, hoàn toàn không quan tâm đến màn kịch ầm ĩ ngoài lớp học.
Vẫn luôn có những người biết cách trân trọng tuổi trẻ của mình.
Trong phòng hiệu trưởng, các thầy cô đều đau đầu không thôi.
"Hứa Dật! Cố Niệm! Hai em đều là niềm hy vọng của trường Hải Trung!"
Tôi ngoan ngoãn cam đoan.
"Em nhất định sẽ chuyên tâm học tập."
Hứa Dật đứng bên cạnh, ánh mắt âm trầm.
"Em cũng cam đoan, kỳ thi khảo sát lần hai sẽ bỏ xa Cố Niệm ít nhất năm mươi điểm."
Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta, không hề lùi bước.
"Tôi sẽ không cho cậu cơ hội đó."
Lời nói ấy cuối cùng lại trở thành sự thật, bởi vì cậu ta sẽ mãi mãi không còn cơ hội ấy nữa.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
