Chương 2

2

Trong nhà vệ sinh nữ, những mảnh giấy màu hồng bị xé vụn xoay tròn theo dòng nước rồi dần dần biến mất.

Lúc tôi trở về lớp thì giờ tự học buổi sáng vừa kết thúc.

Diệp Thanh Ý đang tụ tập với mấy nữ sinh khác xem tạp chí thời trang, bàn tán về bộ sưu tập mới nhất của một thương hiệu xa xỉ.

"Cố Niệm, thầy chủ nhiệm gọi cậu có chuyện gì vậy? Có phải kết quả cuộc thi học sinh giỏi ra rồi không?"

Lý Hiểu Vụ rụt rè tiến lại gần tôi.

Lý Hiểu Vụ cũng là thành viên đội tuyển Toán giống tôi.

Kiếp trước chúng tôi không thân, người bạn duy nhất của tôi chỉ có cô bạn cùng bàn Diệp Thanh Ý.

Tôi lắc đầu, mỉm cười với chiếc răng khểnh của cô ấy rồi định quay về chỗ ngồi, bất ngờ, một bàn tay kéo mạnh cánh tay tôi.

"Xin lỗi nhé, Cố Niệm. Tớ thật sự không biết Hứa Dật sẽ giao thư tình cậu viết cho thầy chủ nhiệm."

Diệp Thanh Ý cắn môi, vẻ mặt đầy áy náy, nhưng trong đáy mắt cô ta lóe lên một tia hả hê không kịp che giấu.

Cố tình nói thật to, cô ta khiến cả lớp vốn đang ồn ào bỗng im bặt, những ánh mắt với đủ loại cảm xúc đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

Tôi biết, dù không còn bức thư tình ấy thì sớm muộn gì cô ta cũng sẽ phanh phui chuyện này.

Tôi bình thản ngồi xuống.

"Không sao, bây giờ điều quan trọng nhất là ôn thi."

Diệp Thanh Ý sững người, cô ta còn định nói gì đó thì ngoài cửa lớp vang lên tiếng reo hò.

"Diệp đại mỹ nhân! Có người tìm!"

Là Hứa Dật.

Cậu ta cầm sữa và bánh mì, thản nhiên đứng ngoài hành lang lớp hai, khắp người đều toát lên vẻ lạnh nhạt, như thể người lạ chớ đến gần.

Mãi đến khi Diệp Thanh Ý đỏ mặt bước ra, cậu mới mỉm cười đưa đồ ăn sáng cho cô ta.

"Đệt! Học thần biết yêu rồi!"

"Bữa sáng tình yêu kìa! Lãng mạn quá..."

Cửa trước cửa sau lớp học chật kín người, đám con trai thi nhau thò đầu qua cửa sổ.

Không cần đoán cũng biết, cả hành lang lúc này chắc đầy kín người đứng xem, chứng kiến chuyện tình thanh xuân giữa học thần và hoa khôi.

Tôi chỉ thầm cười trong lòng, nếu kiếp trước tôi không vô tình bắt gặp hai người họ hẹn hò trong khu rừng nhỏ sau sân thể dục, có lẽ tôi cũng sẽ nghĩ Hứa Dật là vị tiên giáng trần không vướng bụi tục, còn chuyện tình của bọn họ là mối tình học đường thuần khiết đẹp đẽ.

Đêm hôm đó, Diệp Thanh Ý nũng nịu hỏi "Em với Cố Niệm, ai đẹp hơn?"

Hứa Dật ôm eo cô ta, cười đùa "Ngực chẳng có, mông cũng chả thấy, lấy gì mà so với em?"

Hoa khôi che miệng cười khúc khích rồi hờn dỗi "Chuyện đưa thư tình bị phát hiện mà chủ nhiệm còn chẳng gọi phụ huynh cô ta đến, chán thật. Em nghĩ ra trò vui hơn rồi..."

Nhưng tất cả những chuyện đó đã không còn quan trọng nữa.

Được sống lại một lần, tôi sẽ không lãng phí dù chỉ một ánh mắt cho đôi cẩu nam nữ ấy.

"Ồn ào cái gì? Không muốn học nữa hả?"

Tiếng quát giận dữ của cô giáo tiếng Anh vang lên từ hành lang, cô cũng là tổ trưởng khối, vừa đi tới, ánh mắt đã như muốn bốc lửa.

Hormone tuổi trẻ ngoài hành lang lập tức tan biến sạch, mọi người ngoan ngoãn trở về chỗ ngồi, chỉ có Diệp Thanh Ý là càng lúc càng thích khoe khoang.

Cô ta viết giấy nhắn cho tôi, tôi coi như không thấy. Lén ghé sát tai tôi thì thầm, tôi coi như không nghe.

Cuối cùng, cô giáo tiếng Anh không nhịn nổi nữa.

"Diệp Thanh Ý! Em không muốn học thì đừng làm phiền bạn khác!"

Khó khăn lắm mới đến giờ ra chơi, Diệp Thanh Ý lại đỏ hoe mắt, kéo tay áo tôi.

"Cố Niệm, xin lỗi… Cậu vẫn còn giận tớ phải không? Tớ với Hứa Dật không phải như cậu nghĩ đâu. Lần này giúp cậu đưa thư là vì... vì cậu ấy nói đột nhiên hiểu rõ lòng mình. Tớ... vẫn chưa nhận lời."

Giọng cô ta không lớn cũng chẳng nhỏ, vừa đủ để cả đám người xung quanh nghe rõ.

Cuộc sống cấp ba vốn khô khan, công thức học mãi không hết, bài tập làm mãi chẳng xong.

Có một chút chuyện hóng hớt chính là gia vị hiếm hoi của cuộc sống nên tất cả đều vểnh tai lên nghe, còn tôi thì chỉ cúi đầu im lặng.

Tiết sau là Vật lý cũng là môn yếu nhất của tôi, trong lúc Diệp Thanh Ý còn thao thao bất tuyệt, tôi đã lấy quyển ghi chép lỗi sai hôm qua ra làm.

Cô ta nhìn tôi gần nửa phút, đến lúc ấy tôi mới ngơ ngác ngẩng đầu.

"Cậu vừa nói gì cơ?"

Cô ta lặp lại một lần nữa, lần này tôi thậm chí còn chẳng ngẩng đầu lên.

Những người đang hóng chuyện cũng mất sạch hứng thú.

Phía sau, Lý Hiểu Vụ bật cười, nhỏ giọng mắng một câu "Đồ thần kinh."

3

Tôi từng nghĩ, chỉ cần chuyên tâm học hành thì sẽ không còn điều gì có thể làm tổn thương mình, nhưng sau giờ tự học buổi tối, trên con hẻm bắt buộc phải đi qua để về nhà...

Khi đối mặt với một đám tóc vàng và tên tóc hạt dẻ đang dựa tường hút thuốc...

Tôi vẫn hoảng loạn, cái tính nhát gan không thể thay đổi chỉ trong chốc lát.

Trời tối đen, tôi từng bước từng bước nhích về phía trước, khi đi ngang qua tên tóc hạt dẻ, anh ta phả một vòng khói về phía tôi, liếc nhìn bộ đồng phục rồi hờ hững hỏi "Học Hải Trung à?"

Tôi khựng lại, hai tay siết chặt quai cặp, cúi gằm đầu như một con chim cút.

Anh bật cười, lại như vô tình động vào vết thương nào đó, ôm lấy mạng sườn hít một hơi lạnh.

Tôi càng run dữ hơn.

"Run cái gì? Đi tiếp đi! Đúng rồi, bước dài hơn. Chạy đi, con đường này có Cố Tây Bắc tao bảo kê. Học sinh Hải Trung cứ nghênh ngang mà đi!"

Giọng anh ta vọng lại từ phía sau.

Cố Tây Bắc? Là cái tên đại ca trường Hải Trung của lớp một sao?

Tôi không kịp nghĩ nhiều, một mạch chạy thẳng vào khu tập thể.

Từ xa, ánh đèn vàng mờ trong cầu thang cũ kỹ vẫn sáng, quanh năm suốt tháng chưa từng thay đổi, đó là nhà tôi.

Đứng trước cửa một lúc, tôi hít hít mũi rồi đẩy cửa bước vào.

"Con về rồi."

Mùi tanh nhè nhẹ của cá lập tức xộc vào mũi.

Hồi tiểu học từng có bạn học bịt mũi chê người tôi có mùi lạ.

Từ đó tôi ghét cay ghét đắng mùi này, quần áo giặt xong đều phải ngâm nước xả thơm mới chịu mặc, nhưng giờ đây lại thấy nó thân thuộc đến lạ.

Trên chiếc bàn học nhỏ là cuốn sổ ghi chép của tôi, chi chít những nét chữ.

Mẹ bước vào, đặt ly sữa và bát chè rượu nếp viên tròn bố vừa nấu xuống bàn. Bàn tay bà thô ráp đặt lên vai tôi, giọng nói vẫn sang sảng như trước.

"Niệm Niệm, con vẫn còn đang tuổi lớn, đừng thức khuya học quá."

Chỉ thiếu một chút nữa thôi, một chút nữa thôi… họ đã không còn chờ được tôi trở về.

Tôi cúi đầu, nước mắt không kìm được mà trào ra, mẹ giật mình rồi luống cuống vỗ lưng tôi.

"Sao thế? Có phải ở trường bị ai bắt nạt không?"

"Không phải… Chỉ là con thấy... mình chẳng hề mạnh mẽ chút nào."

Tôi nghẹn ngào, trong đầu hiện lên khoảnh khắc mình bước lên sân thượng.

Rốt cuộc khi ấy tôi đã nghĩ gì?

Đến cả việc viết thư tình tôi còn đủ can đảm, vậy mà chỉ vì vài lời đàm tiếu…

Chỉ vì một lần thi thất bại...

Tại sao tôi lại không thể kiên cường hơn?

"Có phải áp lực học hành gần đây lớn quá không? Mẹ xem trên Douyin thấy nói nhiều học sinh bây giờ có vấn đề tâm lý, nhất là càng gần kỳ thi đại học."

Như có một tiếng sét nổ vang trong đầu tôi.

"Niệm Niệm, nếu có chuyện gì nhất định phải nói với mẹ nhé. Nếu cần, nhà mình bỏ ít tiền đi tư vấn tâm lý cũng được."

Mẹ nhìn tôi đầy lo lắng.

"Con không sao với lại trường cũng có phòng tham vấn tâm lý miễn phí mà."

Tôi lau nước mắt rồi mỉm cười.

Mẹ vẫn không yên tâm, bà ở lì trong phòng mãi đến khi tôi dỗ dành hết lời mới chịu đi.

Vừa đóng cửa một lúc thì mẹ lại thò đầu vào.

"Mai con muốn ăn khuya món gì?"

"Sườn xào chua ngọt ạ."

Cuối cùng thế giới cũng yên tĩnh, tôi vừa sửa vừa ghi chép trong cuốn sổ, mạch suy nghĩ ngày càng rõ ràng.

Cảm xúc mất kiểm soát, ảo giác thính giác trong phòng thi.

Thì ra kiếp trước tôi chỉ là đã mắc bệnh, còn kiếp này, tôi sẽ dốc hết sức mình, không để lại bất cứ nuối tiếc nào.

4

Dưới áp lực học tập nặng nề, dù hiện tại cảm thấy trạng thái của mình khá ổn, tôi vẫn bắt đầu đều đặn đến phòng tham vấn tâm lý của trường.

Mỗi tuần hai lần, đồng thời tôi cũng xin thầy chủ nhiệm đổi chỗ ngồi, thầy không nói nhiều.

Diệp Thanh Ý là con nhà giàu, có thể không chịu học nhưng không được phép ảnh hưởng đến những học sinh khác.

Từ văn phòng trở về, cô ta khoanh tay, chắn ngay cạnh bàn tôi.

"Chẳng phải chỉ là Hứa Dật thích tớ chứ không thích cậu thôi sao? Cố Niệm, cậu tự ti đến thế à? Nếu không thì cần gì phải làm quá như vậy?"

Lúc ấy tôi vừa thu dọn đồ đạc để chuyển sang ngồi cạnh Lý Hiểu Vụ, tôi vùi đầu vào đề thi, tay vẫn không ngừng viết.

"Liên quan gì đến cậu?"

Diệp Thanh Ý cười khẩy.

"Cái đầu chỉ biết cắm vô chuyện học như lợn giống cậu, đề đổi kiểu một chút là ngơ ngay, thế mà còn mơ đỗ Thanh Hoa với Bắc Đại à?"

Tôi trợn mắt.

"Liên quan gì đến cậu?"

"Cố Niệm!"

Giọng cô ta chói tai hẳn lên, tức tối định giật cây bút trong tay tôi.

"Ồn ch/ết đi được!"

Bạn cùng bàn mới của tôi không chịu nổi nữa, bật dậy.

"Cái loại Toán được có hai mươi bốn điểm như cậu thì lấy tư cách gì bảo người đứng top 20 toàn khối là đầu óc như lợn?"

Lý Hiểu Vụ chỉ thẳng vào mặt cô ta mắng.

"Hay là cậu thi đỗ được? Hay Thanh Hoa với Bắc Đại có chính sách đặc cách cho người yêu của Hứa Dật vào học cùng?"

Mắt Lý Hiểu Vụ đỏ hoe, vừa nhìn đã biết tối qua ôn bài quá khuya, ngủ không đủ nên tâm trạng cực kỳ cáu kỉnh.

Tiết sau là thể dục, trong lớp chỉ còn lác đác vài người nên Diệp Thanh Ý càng được nước lấn tới.

"Tôi không đỗ thì sao? Kỳ thi đại học là con đường duy nhất của mấy đứa nghèo như các cậu. Không giống tôi, tốt nghiệp xong là đi du học."

"Đi du học?"

Cuối cùng tôi cũng ngẩng đầu nhìn cô ta.

"Thế còn Hứa Dật?"

"Cũng chỉ chơi cho vui thôi, có phạm pháp đâu."

Nói xong, cô ta còn liếc nhìn xung quanh, đáy mắt tràn ngập vẻ khoái trá như thể cuối cùng cũng nắm được điểm yếu của tôi.

Thấy chưa? Mày còn giả vờ không quan tâm nữa đi. Người mà mày cầu còn chẳng được, với tao chỉ là món đồ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.

Có lẽ cô ta đang nghĩ như vậy.

Tôi cụp mắt xuống.

"Ồ, chuyện đó liên quan gì đến tôi?"

Tôi cất điện thoại trong ngăn bàn, kéo Lý Hiểu Vụ đứng dậy.

"Đi thôi, đến sân thể dục."

Ở Hải Trung, nhiều lớp học thể dục cùng một lúc.

Vì lớp 12 không còn kiểm tra thành tích, tôi và Lý Hiểu Vụ vừa đi dọc đường chạy vừa trao đổi cách giải bài toán lớn hôm nay, thế mà vẫn có người đến làm phiền.

Hứa Dật mím môi, vẻ mặt lạnh lùng chặn trước mặt chúng tôi, vừa mở miệng đã nói theo kiểu nam chính ngôn tình ngược "Cố Niệm, cậu không nên liên hợp với người khác bắt nạt Diệp Thanh Ý, có gì thì cứ nhằm vào tôi."

5

Tôi đáp ngay "Xin hỏi... anh trai này là ai vậy?"

Mấy bạn học bên cạnh đồng thanh "Thằng điên."

Gương mặt học thần lạnh như băng, cậu ta còn chưa kịp nói thêm thì có một quả bóng rổ rít gió lao thẳng về phía mặt dọa tôi nhảy dựng lên.

"Hứa Dật! Không lo chơi bóng, cứ đứng đây tranh giành người yêu với hai cô gái làm gì?"

Một mái tóc màu hạt dẻ ánh lên dưới nắng, chàng trai chạy tới với dáng vẻ tùy ý.

"Không thấy người ta run bần bật, chẳng buồn để ý cậu à? Đội đang thiếu người, đánh 3 đấu 3 không?"

Run bần bật?

Đêm đó trong con hẻm tối om vậy mà anh ta vẫn nhận ra tôi.

Được rồi, tôi không dám cãi.

Lý Hiểu Vụ ngáp một cái.

"Cố Tây Bắc đang giúp bọn mình à?"

Chắc chỉ là trùng hợp thôi, nếu không thì vị đại ca trường này cũng tốt bụng thật.

Hứa Dật bị Cố Tây Bắc kéo đi, đám học sinh trên sân trường lập tức ùa về phía sân bóng.

"Mau lên! Hứa Dật với Cố Tây Bắc đấu kìa!"

Bao cảm xúc bị đè nén suốt tuổi thanh xuân chỉ cần một mồi lửa là bùng cháy.

Tiếng reo hò cổ vũ vang dội khắp sân bóng rất sôi nổi, nhiệt huyết.

Cho đến khi tiếng chuông tan học vang lên, mọi thứ lại trở về bình lặng.

Các sĩ tử lớp 12 tự giác quay về lớp học từ vựng, đọc sách và làm đề để chuẩn bị cho kỳ thi khảo sát liên trường lần đầu.

Ngày công bố kết quả, tôi vẫn như mọi hôm, chạy đến căng tin ngay lúc chuông vừa reo.

Trước cửa căng tin đông nghịt người, khung cảnh giống hệt kiếp trước.

Một bài thi Vật lý 52 điểm bị dán trên bảng thông báo, ở ô ghi tên còn vẽ thêm một cái đầu lợn thật to, khoanh chặt hai chữ Cố Niệm.

Dưới mỗi câu làm sai đều có lời phê đầy mỉa mai.

[Đến thuộc công thức cũng không nổi, đồ ngu.]

[Phân tích lực ma sát khó lắm à?]

[Cái đầu óc lợn thì khắc định luật bảo toàn năng lượng vào xương đi.]

...

Tôi đứng nhìn rất lâu.

Phải thừa nhận, mấy lời nhận xét đó cũng có phần đúng.

"Cố Niệm, tớ tưởng cậu là học bá chứ? Điểm này gần bằng tớ luôn rồi."

Giọng trêu chọc của Cố Tây Bắc vang lên trên đỉnh đầu.

Tôi lạnh lùng liếc anh.

"Phiền cậu trước khi mở miệng thì ra bảng vàng ở cổng trường xem thứ hạng đi. Lần này khối Tự nhiên tôi đứng thứ chín đấy. Toán, Hóa, Anh đều điểm tuyệt đối. Còn môn này… tôi sẽ sớm kéo điểm lên."

Có lẽ vì giọng tôi quá dữ, đại ca trường lặng lẽ lùi về sau một bước, mà tôi thì mặc kệ anh, tự tay xé bài thi xuống.

Hải Trung là trường trọng điểm số một thành phố, nề nếp rất nghiêm nên Diệp Thanh Ý không dám công khai làm chuyện quá đáng.

Chỉ dám dùng lời nói để bắt nạt tôi hoặc bày mấy trò hạ nhục kiểu trẻ con thế này.

Kiếp trước, chính những trò ngây ngô ấy đã ép tôi đến bước nhảy lầu.

Đáng tiếc, lần này, cho dù cô ta có dán cả ảnh tôi đang ăn phân lên bảng thông báo thì cũng không thể lay chuyển được quyết tâm học hành của tôi.

Cầm theo bài thi, tôi gõ cửa phòng làm việc của tổ trưởng khối.

Không phải chỉ là phát điên thôi sao?

Ai mà chẳng biết.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.