Chương 41: Đèn Mỹ Nhân (9)
Bức thư này có kỳ quặc đến đâu, tạm thời cũng không thể dựa vào nó để tìm ra người viết thư là ai. Vì vậy trước mắt vẫn cần phải xét hỏi Trương Ngũ.
Hiện giờ Trịnh Phủ doãn vô cùng tin tưởng Tạ Thiếu khanh. Ông ấy vừa đi ra công đường, vừa thảo luận với chàng – Nếu kẻ bắt cóc chị em Trần Đại Nương là một người khác, lại cố ý chọn nơi gần nhà Trương Ngũ để gây án thì trùng hợp quá phải không? Liệu Trương Ngũ này với lũ người kia có phải là đồng lõa không?
Tạ Dung nói – Cứ thẩm vấn nghi phạm trước xem sao. Đôi khi có chuyện lại trùng hợp như vậy đấy ạ. Hơn nữa, xét về mặt lựa chọn địa điểm thì khu vực gần nhà Trương Ngũ quả thực rất thích hợp để gây án. Nhà Trương Ngũ cách giao lộ giữa phố chính hướng Nam Bắc và ngõ nhỏ trong phường Thường An khoảng hai trăm bước về hướng Tây, lại cách nhà hàng xóm ở hai bên chừng trăm bước, xung quanh vô cùng vắng vẻ. Từ nhà Trương Ngũ đi tiếp về hướng Tây một chút là đến nhà họ Thường, đi về phía Đông sẽ ra phố chính, trên phố chính người đông, khó mà ra tay được. Mặc dù là tết Thượng nguyên, trước cửa nhà của lão già như Trương Ngũ cũng chẳng sáng sủa gì mấy. Thế nên chọn nơi đó để gây án cũng có cái lý của nó.
– Xét về đặc điểm của kẻ gây án, hung thủ của hai vụ án này cũng không giống là cùng một nhóm người. Trương Ngũ bần tiện, nghèo khó, trong nhà không có lấy một mảnh giấy. Lão giết hại những cô gái kia là để thỏa mãn d*m d*c của mình. Lão còn chôn xác chết ngay trong vườn, ngang nhiên giữ lại các loại tang vật ở trong nhà.
– Còn kẻ viết bức thư này là người từng đi học, còn dùng hai ngàn văn tiền để chèn thư. Hai ngàn văn tiền này đủ cho Trương Ngũ sống mấy tháng rồi. Kẻ bắt cóc Thường Ngọc Nương và chị em họ Trần hẳn là cùng một nhóm. Bọn chúng đầu tiên là bày kế dụ dỗ Thường Ngọc Nương, sau khi gây án thì dọn dẹp dấu vết, còn gửi thư cho Trần Tam nữa. Rõ ràng bọn chúng có mưu lược, khác hẳn với Trương Ngũ giấu xác ngay trong nhà.
Trịnh Phủ doãn lại gật đầu. Bây giờ ông ấy càng tin tưởng Tạ Dung hơn, vị Tạ Thiếu khanh này tuy trẻ tuổi nhưng nói chuyện lại có lý có cứ, đàng hoàng đứng đắn, nào có giống hai người kia…
Chu Kỳ và Thôi Dập, hai kẻ không biết mình bị mắng thầm, cũng đang lầm rầm thảo luận vụ án ở phía sau.
Thôi Dập lại nhớ đến cơn ác mộng của mình – Kẻ dụ dỗ bắt cóc lại thạo thư pháp kiểu “Mộ chí”… sao tôi thấy sống lưng lạnh toát thế này nhỉ.
Chu Kỳ là lãng tử dám ngủ ở mồ hoang, chưa bao giờ sợ mấy chuyện ma quỷ này, bèn dạy Thôi Dập bí quyết độc nhất vô nhị – Trong lòng anh không được sợ hãi. Anh theo tôi học một bộ kiếm pháp đi, còn hữu dụng hơn hai lá bùa đó. Đừng nói là thấy ác mộng, lỡ có thấy yêu ma quỷ quái gì thì cứ cầm kiếm thọc nó là được.
Thôi Dập nhìn Chu Kỳ – Thọc nó…
Chu Kỳ tỏ ra dũng mãnh – Đến một đứa thì thọc một đứa, đến hai đứa thì thọc cả đôi, thọc một nhát không được thì thọc hai nhát, thọc cho nó thành cái sàng luôn!
Thôi Dập bỗng nhớ lại mấy lời Chu Kỳ từng nói trước đây như “thân ở đâu thì pháp ở đó, dũng mãnh chính trực, dựa vào thanh kiếm trong tay để bắt yêu ma quỷ quái, quét sạch xấu xa ở nhân gian”, lẽ nào có lẽ, có lẽ lẽ nào, chẳng phải toàn nói xàm à?
Chu Kỳ vẫn còn chào hàng kiếm pháp của mình – Học không?
Thôi Dập nghiến răng, không học được chẳng qua là bị nhỏ này chê cười mấy câu thôi mà.
– Học!
Sau đó Thôi Dập cảm thấy “chuyện tốt” thế này sao mà quên Tạ Dung được, bèn nói ngay – Cả anh Tạ nữa.
Chu Kỳ hiểu suy nghĩ của Thôi Dập, chuyện xấu hổ mất mặt thì có đồng bọn chịu chung là tốt nhất. Chỉ là với tính cách của Tạ Thiếu khanh e sẽ không đồng ý đâu. Chu Kỳ lại cảm thấy Tạ Thiếu khanh tuy là thư sinh văn nhược nhưng đoán chừng chàng là một thư sinh văn nhược to gan.
Mấy người đi ra công đường. Vì là án mạng nên trên công đường vẫn do Trịnh Phủ doãn và Tạ Thiếu khanh, đại biểu Đại Lý Tự, cùng nhau xét xử như trước. Còn Thôi Dập với Chu Kỳ ngồi ở hàng dưới.
Sai nha giải Trương Ngũ lên công đường. Trịnh Phủ doãn gõ mạnh kinh đường mộc – Trương Ngũ, mi còn không mau mau khai việc mi đã làm ra.
Trương Ngũ chỉ biết co ro nằm dưới đất khóc như một vũng bùn lầy.
Trịnh Phủ doãn đã xử án mấy chục năm nên rất am hiểu cách phá vỡ tâm lý đề phòng của nghi phạm – Mi đừng tưởng rằng không khai thì bản quan không thể định tội của mi. Bản quan nói cho mi hay, chỉ dựa vào những vật chứng đó thôi cũng đủ để chém đầu mi rồi, chẳng qua có thêm lời khai thì hoàn chỉnh hơn mà thôi. Mi mau thành thật khai ra để tránh trước khi chết còn phải chịu nỗi đau x*c th*t.
Lúc giết hại những cô gái kia có lẽ Trương Ngũ tàn nhẫn và độc ác ghê lắm, nhưng đến lượt mình thì lão hèn nhát vô cùng, chẳng cần Trịnh Phủ doãn sai người lấy gậy gộc ra đã khai hết rồi.
Cô gái bị chôn sâu hơn là con gái của Dương Đại Tiền ở cùng phường. Vào tết Thanh minh chín năm trước, cô bé đã đi vào tìm con diều bị rơi trong vườn nhà Trương Ngũ.
– Con diều của cô bé đó bị hỏng. Tôi thấy cô bé đáng thương bèn bảo vào nhà rồi tôi sẽ sửa diều giúp cho. Vào trong nhà, lúc tôi sửa diều thì thấy cô bé mặc áo quần mỏng manh, vừa chạy chơi nên khuôn mặt cứ đỏ hây hây, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi muốn lau mồ hôi cho. Cô bé đột nhiên hét toáng lên, định bỏ chạy đi mất.
– Nếu để cô bé chạy đi như thế, tôi còn ở trong phường này thế nào được? Tôi kéo cô bé lại thì nó càng giãy giụa mạnh hơn. Thế là tôi bịt kín miệng mũi nó rồi đè xuống đất… Tôi không có ý định giết cô bé đó đâu, thật sự không có ý định giết cô bé đó. Nhưng, nhưng tôi bịt mũi miệng hơi lâu, sau một lúc thì thấy cô bé đã cứng đờ rồi… Cô bé đó chết rồi, tôi sợ bị người ta phát hiện, lại không biết giấu xác ở đâu nên mới chôn trong vườn.
Nghe đến đây, ngay cả người đã xử án nhiều năm như Trịnh Phủ doãn cũng sa sầm mặt – Còn một bộ xương khác thì sao?
– Vào tết Thượng nguyên bảy năm trước, tôi bị trẹo chân ở ngoài cửa, vừa lúc đó vợ của Hứa Nhị Lang cùng phường đi ngang qua. Khi đó, Hứa Nhị Lang dẫn con đi ngắm đèn, vợ hắn sợ con bị lạnh nên cầm áo khoác ra ngoài tìm họ. Tôi nhờ cô ấy vào nhà lấy giúp tôi cây gậy. Cô ấy đã sinh hai đứa con nhưng dáng người vẫn còn đẹp lắm. Tôi không nhịn được…
Vợ của Hứa Nhị Lang là người quen làm việc nặng, không giống như mấy cô gái trẻ tuổi yếu đuối, nên việc khống chế cô ấy cũng không dễ, Trương Ngũ thậm chí còn bị cào rách cả mặt.
– Tôi hơi sợ, không dám ra tay.
Nghe lão tỉ mỉ kể lại hai lần giết người xong, Trịnh Phủ doãn gật đầu, hỏi – Kể chuyện chiếc xe ngựa ngoài cửa đi.
– Tôi khêu đèn ngồi trong sân thì nghe thấy bên ngoài có tiếng con gái la hét. Tôi đi đến cửa, nương theo ánh trăng nhìn qua khe cửa trông ra thì lờ mờ thấy được hai gã đàn ông đang đẩy một cô gái lên xe ngựa đỗ ven đường…
Lời khai giống hệt những gì đã nói khi thẩm vấn tại nhà lão.
Trịnh Phủ doãn hỏi đặc điểm của hai gã đàn ông kia và chiếc xe ngựa thế nào. Hỏi xong, Trịnh Phủ doãn nhìn sang Tạ Dung, ý bảo mình đã hỏi xong rồi, xem chàng còn muốn hỏi gì nữa không.
Tạ Dung lạnh lùng nhìn Trương Ngũ – Chuyện bị trẹo chân ở trước cửa vào tết Thượng nguyên bảy năm trước là cái bẫy mi đã giăng sẵn phải không? Sau khi giết con gái nhà họ Dương, có lẽ ban đầu mi còn biết sợ hãi, nhưng sau đó lại nổi lên hứng thú, việc ăn trộm áo quần phụ nữ không thoả mãn được d*c v*ng của mi nữa. Nhưng mi là một lão già sống một mình, hiếm khi có cô gái nào vào nhà mi nên mi bèn thừa dịp tết Thượng nguyên để giăng bẫy.
Trương Ngũ ngước lên nhìn Tạ Dung rồi khóc lóc lớn tiếng hơn. Trịnh Phủ doãn đập mạnh kinh đường mộc thì tiếng khóc của lão mới nhỏ lại.
– Mặc dù mi đã chuẩn bị hết thảy nhưng vợ Hứa Nhị Lang không giống như mấy cô gái yếu đuối. Cô ấy khiến mi phí sức cực kỳ, thậm chí theo lời khai của mi là còn khiến mi bị thương nữa. Vì thế mi càng cẩn thận hơn, chỉ lựa chọn mấy cô gái mảnh mai đi một mình.
Tạ Dung lạnh lùng quát – Vào một ngày như tết Thượng nguyên, mi đã thành công một lần thì tất nhiên sẽ không bỏ lỡ. Có lẽ tết Thượng nguyên năm nào mi cũng rình sau cánh cửa như con nhện đang chờ đợi “con mồi”. Nhưng phường Thường An đất rộng người thưa, chỉ có những người ở phía Tây Nam trong phường mới đi ngang qua nhà mi. Trong số đó, người chỉ đi một mình, còn có thân hình mảnh mai lại càng hiếm hơn. Mãi cho đến tết Thượng nguyên năm nay. Mi còn không khai thật hử?
Trương Ngũ run lên – Tôi, tôi…
Trịnh Phủ doãn và Tạ Dung phối hợp với nhau rất ăn ý, lập tức ra lệnh dùng trượng hình.
Trương Ngũ dập đầu – Tôi khai, tôi xin khai… Tết Thượng nguyên năm đó đúng là tôi giả vờ bị trẹo chân để lừa vợ Hứa Nhị Lang giúp tôi… tôi, tôi thật sự không nhịn được…
Trịnh Phủ doãn cả giận nói – Thế còn tết Thượng nguyên năm nay thì sao? Mi còn không mau khai ra.
– Tôi nhìn qua khe cửa thấy có một tiểu nương tử và một lang quân đi ngang qua, nương theo ánh trăng thì nhận ra được tiểu nương tử đó là con gái nhà họ Thường.
Trịnh Phủ doãn vội hỏi – Còn vị lang quân đó thì sao?
– Vị lang quân đó không phải người trong phường bọn tôi, chừng hai mươi tuổi, vóc dáng cao ráo, mặt mũi cũng ưa nhìn, mặc áo dài, nom khá lịch sự.
Thôi Dập nhìn Chu Kỳ. Chu Kỳ gật đầu. Lời khai này khớp với suy đoán về hung thủ của mọi người trước đó.
– Họ đi đến trước một chiếc xe ngựa. Vì cách khá xa nên tôi không biết họ nói gì cả, hình như lang quân kia bảo Thường tiểu nương tử lên xe nhưng Thường tiểu nương tử do dự. Sau đó, có hai tiểu nương tử từ phố chính đi tới, trông dáng vẻ khá giống chị em nhà lão Trần bán dầu. Bọn họ nói gì đó rồi tay đàn ông đánh xe nhảy xuống, giơ tay chém vào cổ chị em nhà họ Trần. Thường tiểu nương tử hét lên một tiếng thì bị lang quân trẻ tuổi kia bịt miệng, gã đàn ông đánh xe cũng chém tay vào cổ cô ấy. Sau đó hai người họ khiêng các tiểu nương tử lên xe.
Vậy nên hung thủ dụ dỗ, bắt cóc Thường Ngọc Nương và chị em nhà họ Trần là cùng một bọn. Người bọn chúng định bắt là Thường Ngọc Nương, chị em họ Trần chỉ là bị vạ lây.
Trịnh Phủ doãn thực sự không ngờ Trương Ngũ sắp chết đến nơi rồi mà vẫn còn che giấu như vậy, càng không thể ngờ một lão già hèn hạ chỉ biết khóc lóc lại giống một con nhện nằm im giăng bẫy hại người như lời Tạ Thiếu khanh nói. Nếu không bắt được lão, sau này không biết còn có bao nhiêu cô gái vô tội bị làm hại nữa. Hỏi lui hỏi tới mấy lần, thấy lão không khai thêm gì khác, Tạ Thiếu khanh cũng không còn gì muốn hỏi, Trịnh Phủ doãn mới sai người tống giam Trương Ngũ.
Mặc dù đã tìm ra chút manh mối liên quan đến vụ án Thường Ngọc Nương và chị em nhà họ Trần bị mất tích, nhưng biết đi đâu tìm bọn người này đây? Đám người Tạ Dung, Chu Kỳ chỉ biết ngồi ở sảnh phụ lo lắng về vấn đề này, còn người của phủ Kinh Triệu phải bận rộn sai người đi mời thân nhân của hai bộ hài cốt đến nhận dạng thi thể và ghi lại lời khai.
Nghe tiếng khóc than bên ngoài, Chu Kỳ khẽ thở dài rồi đột nhiên thốt ra một câu thật lòng – Làm nghề này lâu rồi mới thấy mạng người như ngọn nến, lụi tàn sao mà dễ dàng quá.
Tạ Dung liếc nhìn nàng một cái – Vì thế khi còn rực rỡ thì cứ tha hồ bay múa, tỏa sáng hết mình đi.
Chu Kỳ cũng nhìn Tạ Thiếu khanh, thầm nghĩ: “Lời này là nói bản thân chàng hay nói mình đấy nhỉ? Ngẫm lại căn nhà thoải mái, đồ ăn ngon, chú mèo béo, sưởi ấm tay của chàng thì chắc là tự nói bản thân chàng rồi”.
Câu nói “cứ tha hồ bay múa, tỏa sáng hết mình” này của chàng lại khơi gợi hứng thú tiêu tiền của Chu Kỳ. Dạo này nàng bận quá, tiền để dành sắp mốc meo cả rồi. Mùa xuân đến rồi, phải mua sắm thôi.
Thấy nàng trầm ngâm, Tạ Dung đoán có lẽ nàng hãy còn suy nghĩ về kiếp người vô thường. Nghĩ đến đủ loại hành vi lãng tử của nàng, suốt ngày mang dáng vẻ lấy trời làm màn lấy đất làm chiếu, hay là nay rượu vào tay thời tuý luý, có lẽ cũng vì đã thấy quá nhiều chuyện như thế này chăng. Một tiểu nương tử…
Ánh mắt Tạ Dung bỗng dịu dàng hơn, chàng cầm ấm trên bàn rót cho nàng một chén nước. Bọn tôi tớ định bước tới hầu hạ thì Tạ Dung xua tay, tự rót cho mình một chén rồi bắt đầu suy nghĩ về tình tiết vụ án.
***
Cánh cửa căn phòng tối mịt mở ra, một đứa mập lùn bưng đèn bước vào, theo sau là một thanh niên có dung mạo tuấn tú và một gã đàn ông trung niên.
Thanh niên nói – Trước đây quý phủ nói muốn một người như thế này, thực ra tôi thấy đứa kia ổn hơn đấy.
Vừa nói hắn vừa hất cằm, nhìn về phía Trần A Phương.
Ba cô gái đều co rúm người lại.
– Hết chương 41 –
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
