Chương 4

Con người là linh vật của vạn vật, phần lớn đạo thuật và pháp khí đều vô dụng với người. Dù là Thiên kiếp lệnh trong gỗ sét đánh, thứ có thể khiến yêu tà hồn phi phách tán, thì với người cũng chỉ gây đau nhói, tê liệt tạm thời chứ chẳng tổn thương thực sự.

Thế nên quỷ hồn mới muốn đầu thai làm người, yêu tà cũng dốc sức tu luyện thành người — cái thân xác phàm trần ấy chính là lớp giáp bảo vệ tốt nhất cho hồn phách.

Gặp dã quỷ thì mấy người này chỉ tổ vướng chân vướng tay tôi, nhưng nếu phải xử người xấu — rõ ràng người đông thế mạnh hơn.

Đạo diễn bảo trợ lý Tiểu Triệu từng học karate, không chỉ là trợ lý mà còn kiêm vệ sĩ, tôi bèn cho cả hai đi cùng.

Tôi bố trí một trận pháp ngoài ký túc xá đoàn phim, dặn đạo diễn canh kỹ, không cho bất cứ ai rời khỏi tòa nhà này, xảy ra chuyện tôi mặc kệ. Đám nhân viên ban nãy đã bị dọa phát khiếp, còn mong được trốn kín trong phòng, vậy là tôi cũng đỡ mất công lo liệu.

Sắp xếp xong xuôi, tôi đeo ba lô, cầm theo cây đèn pin laser đặt mua trên Pinduoduo, dẫn hai người họ vào màn đêm.

Ngôi trường này xuống cấp trầm trọng, giữa các dãy phòng học chẳng có lát gạch, chỉ là đường đất, giờ đã mọc đầy cỏ dại cao ngang người. Trong bóng tối tĩnh mịch, lâu lâu lại vang lên tiếng côn trùng rả rích.

Tôi lục soát hai dãy nhà liền, cũng chẳng thấy điều gì bất thường.

Đến dãy cuối cùng, nằm tận phía bắc trường, sau bức tường là dãy núi trùng điệp. Vừa soi đèn pin đến dưới chân lầu, tôi đã cảm thấy bất ổn.

Chỗ này lạnh lẽo khác thường, đầu thu mà tôi mặc áo khoác mỏng thôi, da tay đã nổi đầy gai ốc. Mà ánh đèn pin, chẳng hiểu sao soi không xa được, mấy góc tối quanh tường, ánh sáng mạnh cũng không xuyên qua nổi.

Tôi vừa rọi đèn vừa tìm phòng học 103.

Lạ thật — số phòng ở đây lại nhảy thẳng từ 104 lên 109, bên trái là 104, cuối hành lang là 109, tổng cộng sáu phòng, tôi đi tới lui hai lượt cũng chẳng thấy 103 đâu.

“Kiều đại sư, có khi cô gọi bút tiên nhầm chỗ rồi, không phải 103 mà là 108?”

“Hay là lão già đó tay run mắt mờ rồi?”

Tôi liếc mắt, lấy từ túi ra một tấm Thiên kiếp lệnh bằng gỗ sét đánh.

“Câu này lát nữa tự đến mà hỏi ông ta. Ngũ lôi hiệu lệnh——”

14

Một tia sét nhỏ bằng ngón tay cái lóe lên, quả nhiên, sương mù đen cạnh 104 tản đi, để lộ một cánh cửa sắt rỉ sét loang lổ.

Đạo diễn và Tiểu Triệu đồng loạt hét toáng lên.

Đạo diễn hau háu nhìn cái lệnh bài trong tay tôi “Kiều đại sư, cái này cô đặt hàng đâu thế? Công nghệ cao à?”

Tiểu Triệu thì mắt sáng rỡ đầy sùng bái.

“Đây chẳng phải cái gì mà trong truyền thuyết gọi là Chưởng Tâm Lôi sao? Căng thế!”

Vừa nói vừa móc điện thoại ra dí vào quay.

“Kiều đại sư, làm lại lần nữa đi, tôi quay gửi cho mẹ tôi xem.”

Tôi dịu dàng nhắc nhở hắn.

“Biến!”

Tòa nhà này hóa ra là hình chữ L, ban đêm nhìn không rõ. Bên trái 104 là một đoạn hành lang rẽ, còn thêm ba phòng học, nhưng bị cái cửa sắt này chặn mất.

Có người nuôi quỷ ở đây, lại còn bày trận quỷ đánh tường. Người bình thường đi đến chỗ này sẽ vô thức cứ men hành lang mà đi vòng vòng, chẳng mấy ai để ý cửa sắt bên trái 104.

Tôi đẩy thử, cửa bị khóa chặt, đẩy không nổi, nhưng khe giữa các song sắt khá lớn, tôi thò tay vào, trực tiếp mở chốt bên trong.

Tôi rọi đèn xuống đất — bụi phủ đầy sàn, nhưng có một hàng dấu chân rõ ràng kéo dài đến trước cửa phòng 103, chắc hẳn Diệp Nhiên bị nhốt bên trong.

Đạo diễn nghiến răng “Mẹ kiếp, lát nữa để xem thằng khốn nào trong đoàn dám làm trò này, ông đánh cho ra bã!”

Tiểu Triệu lắc đầu “Không phải người trong đoàn đâu. Tôi vừa kiểm lại rồi, toàn bộ diễn viên và nhân viên một người cũng không thiếu.”

“Hay là fan cuồng lẻn vào bắt người?”

“Fan cuồng?”

Không biết nghĩ đến cái gì, đạo diễn mặt cắt không còn giọt máu.

“M kiếp, thế thì chẳng phải… con mẹ nó, liệu nó có…*”

Nói chưa dứt câu đã hớt hải lao tới, tung một cước đạp cửa phòng.

Cửa bật mở — cảnh tượng bên trong khiến tôi sửng sốt.

15

Bên trong không phải lớp học mà là một căn phòng ngủ gọn gàng.

Góc tường có hai chiếc giường sắt, chăn màn vứt bừa bộn. Bên cạnh bàn ăn còn mấy lon bia đổ ngang, vài dĩa đồ ăn thừa.

Căn phòng bài trí thế này chứng tỏ đã có người ở lâu rồi, thậm chí còn đến trước cả khi đoàn phim đến trường. Đạo diễn lật tung tủ giường, tìm kỹ từng ngóc ngách mà vẫn không thấy bóng người.

“Hay trốn ra cửa sổ rồi?”

Đạo diễn chạy ra cửa sổ, nhưng bên ngoài đều lắp song sắt chống trộm, mà đây lại là tầng trệt, muốn thoát cũng chẳng thoát nổi.

Tôi liếc thảm bụi mờ dưới ghế salon, tiến lại lật lên — dưới đó là một cái hố đen ngòm.

Tôi chiếu đèn vào — miệng hố nhỏ, bên trong có một cái thang gỗ, dài khoảng hơn hai mét, tối om chẳng thấy đáy.

Nửa đêm, ngay trong trường học bỏ hoang, đụng phải căn hầm kiểu này, ai nhìn cũng thấy sởn gai ốc.

Đạo diễn ngó xuống một cái, lập tức tái mặt “Thôi thôi… đầu tư khác còn kiếm được chứ tôi với ba Diệp Nhiên cũng chẳng thân đến thế…”

“Ồ, thế các người tự về đi. Vừa nãy tôi sợ hù các người nên không nói — trong bụi cỏ ngoài kia còn mấy con quỷ nữa.”

Tôi ném xuống một lá trấn tà phù, lá bùa bốc cháy, ánh lửa xanh trắng yếu ớt lơ lửng.

Đây là Thích Lệnh phù, ngày xưa binh mã hành quân dùng để ban lệnh, mang uy lực của quy tắc, đạo gia mượn để sai khiển quỷ thần. Lá bùa tôi vẽ ghi: ‘Trục tà trừ quỷ, không được đến gần’, phòng khi tôi trèo xuống thì bọn quỷ mò tới.

Nhưng bùa trừ quỷ, lại chẳng trừ được người ác.

Tôi cẩn thận, vừa đặt một chân lên thang, lập tức xoay người nhảy xuống.

Vừa đáp đất, liền đụng trúng một thân người rắn chắc, đối phương rú lên thảm thiết — tôi tiện tay cầm đèn pin đập thẳng vào mặt, đèn rơi xuống đất, chẳng kịp nhặt, tôi cứ thế quơ tay giã một trận.

Đánh được vài cú, người kia hừ một tiếng rồi co giò bỏ chạy.

Đạo diễn từ miệng hố ló đầu xuống, run run hỏi “Kiều… Kiều đại sư… có chuyện gì thế?”

Tôi không đáp, nhặt đèn pin, rọi một lượt — tường bốn phía lởm chởm vết xẻng đào, mà những vết này… tôi nhìn mà thấy quen mắt.

Một ý nghĩ táo bạo lập tức nảy lên.

16

Đạo diễn và Tiểu Triệu do dự mãi, rốt cuộc không dám về phòng, cũng không dám ở lại trên kia, đành lần lượt xuống theo. Vừa thấy con đường hầm dài hẹp tối tăm, lại bắt đầu nhụt chí.

“Hay… thôi tôi về phòng chờ đi.”

“Thôi, tôi đi với Kiều đại sư còn yên tâm hơn.”

“À… à… hay chúng ta quay lại đi…”

Đạo diễn bước một bước lại lùi một bước, vừa nhấc đầu thì phát hiện Tiểu Triệu đã theo tôi đi xa.

“A! Kiều đại sư, Tiểu Triệu, chờ tôi với!”

Tôi cầm đèn pin, đi được vài chục mét thì trước mắt xuất hiện một người phụ nữ.

Người đó mặc cổ phục, nửa tựa vào cửa, tay bám khung, ánh mắt gườm gườm nhìn tôi, khóe miệng nhếch nụ cười ghê rợn.

“Aaa!!”

Tiểu Triệu gào thét, quay đầu chạy, đâm sầm vào đạo diễn — hai người ngã lăn ra tiếp tục la ó.

Tôi bịt tai, đá mỗi người một cú.

“Im hết cho tôi! Nhìn kỹ lại xem — đó là bức tranh.”

Đó là ‘Phụ nhân khởi môn đồ’, tranh vẽ phụ nữ mở cửa, thường thấy ở mộ táng đời Tống Kim. Chỉ có điều đây là bức phù điêu, ánh đèn yếu mà không nhìn kỹ thì tưởng người thật.

Không ngoài dự đoán — dưới này là một cổ mộ.

Chỉ có bọn trộm mộ mới dám bám ở đây, cắm chốt nhiều năm để đào địa đạo.

Tiểu Triệu nhích lại gần, nhìn kỹ cánh cửa mộ, thắc mắc “Ủa, sao dưới trường lại có mộ nhỉ?”

“Bình thường mà. Rất nhiều trường xây trên nghĩa địa, đấy là bí mật ngầm giữa các trường với nhau.”

Những nơi như trường học, tòa án, công an… dương khí nặng nhất. Mà đất nghĩa địa vốn không ai dám mua, nên thường bán rẻ cho các cơ quan ấy trấn áp âm khí.

Còn những bãi tha ma quy mô lớn thế này, để tránh xác chết biến dị, phong thủy thường rất đẹp, khả năng bên dưới có cổ mộ cực cao.

Tiểu Triệu ngộ ra “Tôi tra rồi, trường này ba năm chết sáu mạng, phụ huynh sợ không dám cho con học. Thêm chỗ này hẻo lánh, dân quê ít, nên dần mới hoang phế… chẳng lẽ là do mấy con quỷ trong cổ mộ gây ra?”

Tôi sắc mặt nặng nề, đặt tay lên cửa mộ.

“Người còn đáng sợ hơn quỷ nhiều. Mộ cổ lâu thế này, bên trong sớm đầu thai rồi. Tôi đoán… mấy vụ chết người ấy là do đám trộm mộ gây ra.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.