Chương 3

9

Trận phong hồn là pháp trận do Chưởng giáo đời thứ nhất Mao Sơn — Khâu Đồng Sinh chân nhân phát minh, dùng mười bảy đồng tiền cổ dính mày đồng tử vẽ thành một tiểu Thất Quan, dựa vào dương khí cực thịnh trong tiền, phối với khí đồng tử để ngăn chặn âm khí lưu chuyển, trấn giữ oan hồn trong trận.

Tôi bày xong hết, dùng dây mực đánh một đường, rồi dùng một sợi dây tẩm máu gà trống nữa, chắn hết mọi người sang nửa phòng bên kia.

Máu gà trống dương khí cực nặng,dây mực tượng trưng cho quy củ, vạch hai đường này ra là quỷ thần cũng không dám tùy tiện vượt ranh giới.

“Dù lát nữa có thấy gì cũng không được vượt qua vạch, càng không được chạy bậy, chết rồi đừng trách tôi.”

Sau đó, tôi sải bước tới bên giường, nhấc tấm ván giường lên.

Dưới đó, cảnh tượng hiện rõ trước mắt mọi người.

Diệp Nhiên nằm dưới đất, hai nữ quỷ hai bên giữ chặt tay cô ấy, một tiểu quỷ cưỡi lên cổ, bịt chặt miệng cô.

Cạnh đó, đạo diễn còn thảm hơn, úp mặt xuống đất, trên người chất hai con quỷ như chơi trò xếp hình.

Giữa tiếng hét kinh thiên động địa, tôi nhấc tay hất văng hai con quỷ kia, lại túm con tiểu quỷ trên người Diệp Nhiên xuống, hai người hoảng hốt chống người ngồi dậy, thở hổn hển.

“Tôi mở đấu giá đây, đêm nay chỉ cứu được một người thôi ——”

Đạo diễn: “Nói cái gì mà giá với cả cả giả?”

Diệp Nhiên: “Mười vạn… hu hu, Kiều đại sư, tôi chỉ có từng ấy tiền thôi.”

Nghe giọng nói, tôi sửng sốt.

“Cô không phải Diệp Nhiên?”

Người phụ nữ vén tóc, ngẩng đầu lên.

“Tôi là trợ lý quay phim — Diêu Minh Phương.”

“Tiểu Diêu, cô mặc đồ Diệp Nhiên làm gì?”

Tôi hoàn toàn không hiểu nổi — chiếc váy trắng này vừa nãy rõ ràng là Diệp Nhiên mặc, mới một thoáng mà Diêu Minh Phương đã mặc vào, còn bị quỷ đè dưới gầm giường.

Vậy… Diệp Nhiên thật sự đâu rồi?

Tôi đang suy nghĩ thì bỗng nghe bên cạnh đạo diễn hét thảm một tiếng — con quỷ đực kia đang bóp cổ ông ta, từ từ nhấc lên.

Đạo diễn ra sức vẫy tay về phía tôi.

“Cứu… cứu…”

Tôi kéo Diêu Minh Phương về phía Tiểu Triệu, để cô ta đứng với mấy người khác trong đoàn, rồi mới thong thả cầm kiếm gỗ đào, đi cứu đạo diễn.

Cộng cả sau tấm rèm cửa, trong phòng có tất cả bảy con quỷ. Ngoài một con quỷ nam trưởng thành và một con tiểu quỷ, những kẻ còn lại đều là hình dạng học sinh — có đứa thất khiếu chảy máu, lưỡi thè dài ra, cũng có đứa toàn thân máu thịt nhầy nhụa. Nhóm nhân viên đoàn phim, ai nhát gan thì đã trợn trắng mắt, ngã lăn ra ngất từ lâu.

Tôi cầm kiếm đâm thẳng vào lưng con quỷ nam kia, nó gào lên một tiếng rồi vung tay ném đạo diễn xuống đất.

Đạo diễn thét toáng lên, lăn lê bò toài nhào về phía tôi, ôm chặt lấy đùi tôi “Kiều Mặc Vũ! Kiều đại sư! Cứu mạng với——”

Tôi lôi thanh Thất Tinh Kiếm trong túi ra, đưa cho đạo diễn nhìn “Cái lớn này gọi là Thất Tinh Kiếm, hai vạn một kiếm, cái nhỏ hơn là đào mộc kiếm, một vạn một kiếm. Tôi ra tay xưa giờ giá này đấy, chịu không?”

Con quỷ nam kia gào lên điên cuồng, cái lưỡi đỏ rực thè dài tận hai mét, đạo diễn hét to một tiếng, cuống quýt gật đầu “Được! Tiền không thành vấn đề!”

Hai mắt tôi sáng rực “Anh đợi chút, tôi chặt nó thành từng mảnh cho.”

“Ba vạn, năm vạn——ba mươi tám vạn!”

Đám quỷ này tuy không dễ đối phó, nhưng tôi chuẩn bị đầy đủ pháp khí, những người khác cũng phối hợp né tránh, không vướng chân cản tay. Tập trung toàn bộ tinh thần, mấy con ác quỷ bình thường này hoàn toàn không phải đối thủ của tôi.

Ngay khi con quỷ nam kia sắp bị tôi đánh cho hồn phách tan tác, đột nhiên cửa sổ vang lên một tiếng “keng——”.

Một hòn đá ném mạnh vào cửa kính, “choang” một tiếng, nguyên cả khung cửa sổ vỡ vụn.

Đồng tiền và cờ lệnh tôi bày trên bậu cửa bị hất bay, phong hồn trận xuất hiện khe hở, mấy con quỷ kia lập tức lao đến cửa sổ rồi biến mất tăm.

Tôi nhào đến bên cửa sổ nhìn xuống, chỉ thấy một bóng người mặc đồ đen, nhanh chóng biến mất vào bóng cây rậm rạp phía dưới.

Đạo diễn mềm oặt ngồi bệt dưới đất, thấy đám quỷ trong phòng đã rời đi mới dám hoàn hồn, lau mồ hôi trên trán, giọng vẫn còn run “Kiều Mặc Vũ! Diệp Nhiên đâu rồi? Mau tìm Diệp Nhiên về đi! Cô ấy mà bị đám ác quỷ ăn mất thì toi mạng tôi rồi!”

“Cô ta là con gái nhà đầu tư bộ phim này đấy, cô ta mà có chuyện, tôi tiêu chắc!”

Tôi cau mày, nhìn về phía Diêu Minh Phương đang trốn trong góc “Nói đi, sao cô lại mặc váy của Diệp Nhiên?”

“Kiều đại sư… tôi vẫn mặc váy này mà, hồi nãy tôi mặc thêm áo khoác, mọi người không để ý thôi. Sau đó mất điện, tôi mới cởi áo khoác ra.”

Nhân viên phụ trách trang phục với Diêu Minh Phương là bạn thân, mẫu váy này vừa đẹp vừa chất lượng tốt, lúc trước bọn họ mua chung mấy cái, Diêu Minh Phương cũng hay mặc.

Nếu vậy thì… lúc đèn vừa sáng lại, Diệp Nhiên đã biến mất rồi.

Chỉ là… cô ấy vốn phải ở quanh đây, mà bây giờ lại chẳng biết bị đưa đi đâu.

Vừa rồi cái bóng đen kia rõ ràng là cố ý ném đá cứu đám quỷ kia. Hắn là người trong đoàn phim hay vốn ẩn náu trong ngôi trường bỏ hoang này? Mà hắn mang Diệp Nhiên đi để làm gì?

11

Ngôi trường bỏ hoang này vốn là một trường trung học quy mô nhỏ, hai tòa nhà dạy học và hai khu ký túc xá. Đoàn phim chúng tôi quay tại một dãy ký túc xá, hơn trăm người đều ở đây. Mấy dãy còn lại vẫn giữ nguyên vẻ cũ kỹ hoang tàn, tường phủ đầy dây leo.

Giờ Diệp Nhiên mất tích, đạo diễn như phát điên, lệnh cho mọi người chia từng tốp đi lục soát cả trường.

Tôi kịp thời ngăn lại “Vừa rồi mấy con quỷ các anh cũng thấy rồi đấy, đông người tản ra tìm, lỡ có chuyện thì ai chịu trách nhiệm?”

Đạo diễn nhăn nhó, bứt mấy sợi tóc lưa thưa trên đầu.

“Thế giờ phải làm sao, Kiều Mặc Vũ… Kiều đại sư, cô có cách gì không?”

Tôi giơ hai tay, cái ngón cái và ngón trỏ xoa xoa vào nhau, còn nháy mắt với ông ta.

“Cách thì có chứ——”

Đạo diễn nghiêm túc đứng một bên, nét mặt căng thẳng, không nói năng cũng chẳng động đậy.

Tôi xoa một lúc mà ông ta vẫn không có phản ứng, Tiểu Triệu bên cạnh húng hắng ho một tiếng, định lên tiếng thì đạo diễn vội đưa tay ngăn lại “Tránh ra! Đừng làm phiền Kiều đại sư làm phép!”

Tiểu Triệu lườm tôi một cái rõ dài “Đạo diễn, vừa rồi ông cũng thấy rồi đấy, Kiều đại sư bắt mấy con quỷ đó tốn bao nhiêu công sức. Tôi nghe nói cái nghề này mỗi lần hao tổn chút nguyên khí cũng phải trả giá lớn lắm mới bù lại được, không thể để người ta làm không công chứ?”

Chuẩn bài đấy, Tiểu Triệu!

Đạo diễn chợt tỉnh ngộ, vỗ tay cái “bốp” “Ờ đúng đúng đúng! Tuyệt đối không thể để Kiều đại sư phải chịu thiệt. Tiền… nhà Diệp Nhiên có thừa, con bé đó là bảo bối độc nhất nhà người ta, không thì cũng phải——”

Ông ta dè dặt liếc tôi một cái “… năm trăm vạn?”

Tôi cười khẩy “Tiền nong gì chứ, là tôi với cô ta có duyên.”

12

Tôi dẫn đạo diễn quay lại phòng ký túc xá lúc nãy, ông ta nóng ruột cứ đi quanh phòng.

“Kiều đại sư, khi nào thì cô tìm?”

Tôi chỉ vào cái bàn “Vội gì, hỏi bút tiên cái đã.”

Thực ra bút tiên là phiên bản dân gian hóa của “phù cơ” — một loại thuật bói cổ xưa của nước tôi.

Phù cơ còn gọi là Phi Loan, dùng bí pháp đặc biệt mở các huyệt vị trên cơ thể, để quỷ thần nhập thân điều khiển tay viết chữ đoán vận mệnh. Cũng hơi giống nghề xuất mã tiên ở vùng Đông Bắc.

Tuy nhiên, theo 《Thái Thượng Thiên Đàn Ngọc Cách》 chép lại: “Chư thiên thần tiên chính đạo không nhập thân người, kẻ nào nhập thân đều là tà ma ngoại đạo, phần nhiều là thổ địa, tư mệnh làm quái dị, người hành pháp phải thẩm tra kỹ.”

Chính thần chân tiên không nhập thân, nên mấy ông tiên nhập xác kiểu Đông Bắc toàn là yêu thú hóa thành. Còn đạo sĩ chính tông thì lòng chính khí thanh, phù cơ cầu được phần lớn là thổ địa, tư mệnh.

Còn người bình thường thì hay rước trúng tà thần ác quỷ. Phép này truyền dân gian, hại không ít người vì không hiểu rõ mà đùa dại. Giờ bút tiên, đĩa tiên, đũa tiên trong trường học lưu hành, cũng đều là biến thể của phù cơ mà thôi, tuyệt đối không thể tùy tiện chơi.

Tôi bày lại đàn pháp, xuống dưới tìm một nắm đất mịn, đặt trước đàn pháp, thắp hương đọc chú xong, rắc đất lên giấy.

Phù cơ chuẩn phải dùng cát mịn, mâm gỗ, bút cơ và giá chữ Y đặc biệt. Nhưng bây giờ không đủ đồ, đành kiếm tạm đất mịn thử xem có mời được thổ địa không.

Phù cơ phải có chính loan, phụ loan, tôi cầm nhang xoay quanh đạo diễn ba vòng, bắt ông ta ngồi chỗ Lý Oánh lúc nãy.

Hai người kẹp bút, tôi cúi đầu niệm chú, rất nhanh liền rơi vào trạng thái nhập định: đầu óc lơ mơ, tay như bị điều khiển, bắt đầu vẽ ngoằn ngoèo trên cát.

Chỉ chừng vài giây, tôi mở mắt, nhìn thấy trên cát viết ba con số Ả Rập: 103.

Đạo diễn cẩn thận hỏi “Kiều đại sư… là ý gì thế?”

Tôi đứng dậy, đi về bên đàn pháp, đốt thêm ba nén nhang “Chắc là phòng 103, hoặc lớp học số 103. Tôi đi tìm xem.”

13

“Kiều đại sư, tôi đi cùng cô, không thì tôi chẳng yên tâm nổi đâu.”

Đạo diễn cứ nằng nặc đòi theo tôi, ban đầu tôi còn muốn từ chối, nhưng nghĩ đến cái bóng đen lúc nãy dưới lầu, lại đổi ý.

Tôi làm nghề này bao nhiêu năm, đủ loại yêu ma quỷ quái đều từng gặp qua. Thật ra quỷ, chẳng qua cũng chỉ là oán khí tụ thành. Tôi có đủ pháp khí để đối phó bọn chúng, chỉ ngại nhất là đụng phải người.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.