Chương 98: Không Kiêng Dè

An Khanh ngồi trên sofa im hơi lặng tiếng, không giải thích lấy nửa lời.
Tiếng đóng cửa vang lên, Thời Luật đã đi rồi.
An Khanh cầm điều khiển mở tivi, một lần nữa tìm xem bộ phim "Interstellar".
Thời lượng gần ba tiếng đồng hồ, cô đã chẳng nhớ nổi mình từng xem bao nhiêu lần, có những lời thoại thậm chí còn thuộc lòng. Nhưng khi thấy cảnh phim Murph lúc về già gặp lại bố mình là Cooper, An Khanh vẫn không cầm lòng được mà rơi nước mắt.
Lau khô nước mắt, cô tắt tivi, đi tắm rửa rồi về phòng nằm xuống, uống thêm hai viên melatonin.
Hơn hai tháng nay, cô đều phải dựa vào melatonin để hỗ trợ giấc ngủ. Cô không thể tự vào giấc, hễ nhắm mắt lại là suy nghĩ lung tung, để ngăn bản thân không nghĩ ngợi, cô bắt đầu lệ thuộc vào thuốc.
Loại thuốc này có tính kháng thuốc, lúc đầu chỉ cần uống một viên, giờ thì hai viên cũng chẳng còn tác dụng.
Đặc biệt là đêm nay, trong đầu An Khanh cứ vang vọng mãi câu nói của Thời Luật: "Anh không thiếu người hầu hạ và cũng chẳng bao giờ chấp nhận chuyện bị cắm sừng đâu."
Nhưng nếu không làm người hầu, cô còn có thể làm gì đây?
Cô ngồi dậy, nuốt thêm một viên melatonin nữa, ép bản thân phải ngủ.
Lần này thì ngủ được nhưng giấc ngủ rất nông. Ngày hôm sau cùng Thời Luật đến nhà họ Vương, tinh thần cô lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Sắc mặt Thời Luật cũng chẳng khá khẩm hơn, anh không tự lái xe mà để tài xế của Vương Dục qua đón.
An Khanh và anh ngồi song song ở ghế sau, giữa hai người không có bất kỳ sự giao tiếp hay trao đổi nào.
Chỉ khi đến nhà họ Vương, họ mới bắt đầu diễn cảnh ân ái như thường lệ.
Vương Dục vốn tính tình thẳng thắng, lần này chẳng nể mặt Thời Luật lấy một chút, cố tình hỏi về nhà họ Ôn ngay trước mặt bố mình là Vương Dân An.
Vương Dân An biết trước khi đến với Thời Luật, An Khanh từng có một đoạn tình cảm với Ôn Chính, hình như sau đó bị một cô minh tinh nhỏ chen ngang làm cho tan vỡ.
Con trai ông là kẻ khờ khạo nhưng Vương Dân An thì không dại gì nhúng tay vào, ông liền lái câu chuyện sang việc tổ chức tiệc cưới bù của Thời Luật.
Kết quả Vương Dục nói thêm một câu: "Chỉ riêng bên nhà họ Ôn chắc cũng phải đủ một mâm đấy."
Chưa đợi Vương Dân An kịp ra hiệu, An Khanh đã tiếp lời: "Không cần đến một mâm đâu ạ. Bên nhà họ Ôn đã đánh tiếng với bố cháu rồi, chắc chỉ tầm hai ba người thôi. Tiệc đính hôn lần trước, nhà họ Ôn cũng chỉ có mình anh Ôn Lương Văn đại diện tham dự."
Thái độ không hề né tránh khi nhắc đến nhà họ Ôn của cô ngược lại lại khiến Vương Dục "đứng hình".
So với sự phóng khoáng, lễ độ của An Khanh, việc con trai mình cứ nhỏ mọn nhắm vào cô gái trẻ khiến Vương Dân An tức giận đến mức cơm chưa ăn xong đã gọi Vương Dục lên lầu mắng cho một trận tơi bời.
Vương Dục trong lòng vẫn không phục, lúc xuống lầu nhìn An Khanh, ánh mắt vẫn tràn đầy vẻ chán ghét.
"Thôi vừa vừa phải phải thôi, anh không thấy ánh mắt Thời Luật nhìn Khanh Khanh thế nào à?" Trần Tiếu Hoa kéo chồng mình lên lầu: "Nếu không phải bố gọi anh lên, có khi hôm nay Thời Luật đã động thủ với anh rồi đấy."
"Nó dám động thủ với anh xem!" Vương Dục xắn tay áo, "Anh lại không trị được nó chắc?"
"Anh đúng là đồ hâm!" Trần Tiếu Hoa tức đến nghẹn lời, "Gây gổ với Thời Luật thì anh có lợi lộc gì? Mẹ con em ở Toronto có chỗ dừng chân nhanh như thế hoàn toàn là do Thời Luật sắp xếp. Lúc mẹ mất, hậu sự cũng là một tay Thời Luật lo liệu. Trong nhà chỉ có mình nó là người gánh vác được việc lớn, vậy mà anh còn đi đắc tội, anh không thấy bố đang tức thế nào à?"
"Anh chỉ là không chịu nổi cái kiểu u mê của nó!"
"Anh tưởng Thời Luật giống như anh sao? Chuyện gì không nắm chắc thì nó có bao giờ chạm vào không?"
Được vợ nhắc nhở, cơn giận của Vương Dục cũng tiêu tan hơn nửa. Khi ngồi xuống trò chuyện với An Khanh, thái độ của anh ta đã bớt phần gay gắt.
Thời Luật đang đứng ngoài sân nghe điện thoại, là bác sĩ bên bệnh viện gọi tới, kết quả kiểm tra đã có đầy đủ.
Trong điện thoại, bác sĩ nói các chỉ số kiểm tra của An Khanh đều không có vấn đề gì, bệnh của cô rõ ràng là do tâm bệnh. Muốn bình phục hoàn toàn thì phải giữ cho tâm trạng vui vẻ, bằng không thuốc tốt đến mấy cũng không trị được tận gốc.
Trong phòng khách, An Khanh đang mỉm cười trò chuyện cùng Vương Dục, Thời Luật vừa bước vào đã bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo cô đứng dậy đi thẳng ra ngoài.
Vương Dục và Trần Tiếu Hoa đều ngẩn người ra, bởi đây là lần đầu tiên Thời Luật bất chấp mọi lễ nghi, thậm chí còn chưa chào hỏi dượng mình là Vương Dân An lấy một tiếng đã dắt An Khanh rời khỏi nhà họ Vương.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.