Chương 97: Chiếc Mũ Xanh
Thứ Hai đi chọn nội thất, An Khanh chọn hoàn toàn theo phong cách căn hộ Thời Luật đang ở.
Không màu xám đậm thì cũng đen tuyền.
"Chị cứ chọn kiểu nào chị thích là được." Quý Bình thực sự nhịn không nổi nữa, "Anh Luật bảo chị cứ chọn theo ý chị cơ."
An Khanh mỉm cười đáp lại: "Dẫu sao tôi cũng chẳng ở đây được bao lâu."
Câu nói này khiến Quý Bình nghẹn họng, hoàn toàn không biết phải tiếp lời thế nào.
Lúc thanh toán, Quý Bình vẫn không kìm được mà nhắc nhở: "Hay là chị cân nhắc lại chút đi?"
"Thiếu gia nhà cậu thích là được rồi." Giống như đang hoàn thành một nhiệm vụ được giao phó, An Khanh nói xong liền cảm thấy nhẹ cả người.
Thời Luật không biết cô đã chọn phong cách gì. Thứ Tư quay lại đại viện, nhìn thấy chiếc sofa màu xám đậm, bàn ăn đen tuyền, rồi lúc lên lầu lại thấy chiếc giường màu xám tro kia...
Hầu như đều là cùng một kiểu với đồ nội thất trong căn hộ của anh, không có chút phong cách nào là của An Khanh.
Phòng của An Khanh vốn mang tông màu ấm, bàn làm việc và giường đều là màu nâu ấm áp, vừa bước vào đã cho người ta cảm giác rất dịu dàng, dễ chịu.
Quý Bình cố ý nói thêm một câu: "Chị dâu bảo ở không được bao lâu, nên toàn chọn theo phong cách anh thích thôi."
"Ở không được bao lâu", rõ ràng là đang ám chỉ việc ngay sau khi bố cô hạ cánh an toàn, cô sẽ lập tức ly hôn với anh.
Sớm muộn cũng ly hôn, đương nhiên không coi nơi này là nhà.
Chuyến bay đêm đi Bắc Kinh, Thời Luật và An Khanh ngồi cạnh nhau ở khoang hạng nhất.
An Khanh ngồi cạnh cửa sổ, suốt chặng đường đều đeo tai nghe. Thời Luật chủ động gọi tiếp viên lấy một chiếc chăn mỏng.
An Khanh chỉ khách sáo nói lời cảm ơn, tuyệt nhiên không có thêm bất kỳ sự trao đổi nào khác.
9 giờ rưỡi tối hạ cánh xuống sân bay Thủ đô Bắc Kinh, họ vẫn nghỉ tại khách sạn Bắc Kinh.
Phòng suite có hai phòng ngủ, An Khanh vào phòng mình xong là không trở ra nữa.
Thời Luật ngồi ở phòng khách giải quyết xong công việc, gửi tài liệu qua email cho Quý Bình ở Giang Thành.
Nhìn đồng hồ, đã gần nửa đêm.
Anh liếc nhìn về phía căn phòng An Khanh đang ở, châm một điếu thuốc, hút xong liền mở cửa sổ cho thoáng khí rồi mới quay về phòng mình.
Ngày hôm sau, dưới sự tháp tùng của Thời Luật, An Khanh đến bệnh viện Hiệp Hòa kiểm tra sức khỏe. Trong suốt quá trình thực hiện các xét nghiệm, cô cũng chẳng buồn hỏi tại sao phải làm những việc này.
Cô mang lại cho Thời Luật cảm giác giống như một người hầu ngoan ngoãn: bất kể anh bảo làm gì, cô cũng sẽ vâng lời làm theo.
Dường như một An Khanh đầy chủ kiến đã hoàn toàn biến mất kể từ khoảnh khắc cô gọi anh là "Thiếu gia".
Làm xong các xét nghiệm, Thời Luật lại đưa cô đến khoa Đông y. Lúc bắt mạch, vị chuyên gia có nhắc thêm một câu: "Thân thể hàn quá không được, sẽ khiến khí huyết vận hành không thông, hàn khí ứ đọng ở tử cung, gây lạnh tử cung, ảnh hưởng đến việc mang thai."
An Khanh nghe xong không hề có lấy một phản ứng.
Ảnh hưởng thì cứ ảnh hưởng, dù sao Thời Luật cũng chẳng để cô sinh con cho anh.
Thời Luật lại nghe nghiêm túc hơn cả cô, còn dùng ghi chú trên điện thoại ghi lại toàn bộ thói quen ăn uống, những món cần kiêng kỵ mà chuyên gia dặn dò.
Nếu là trước đây, An Khanh hẳn sẽ rung động trước hành động này của anh. Nhưng chẳng biết có phải vì thực sự đã buông bỏ hay không mà nội tâm cô giờ đây chẳng chút gợn sóng.
Lấy thuốc xong, Thời Luật đưa cô về căn hộ ở quận Hải Điến: "Tối nay anh có hẹn ăn cơm với Vương Dục và mọi người."
"Vâng." An Khanh khẽ gật đầu.
"Sáng mai anh qua đón em, chúng ta phải sang quận Phong Đài thăm dượng."
"Được ạ." Thấy Thời Luật vẫn chưa có ý định rời đi, An Khanh thản nhiên hỏi: "Anh còn gì cần dặn dò nữa không?"
Chỉ thiếu mỗi một từ "Ngài", còn lại ngữ khí y hệt Quý Bình và Lý Liên Quân.
Cứ như đang chờ thiếu gia ra lệnh, anh bảo sao, cô làm vậy.
Giữa họ không còn là quan hệ đồng minh bình đẳng, mà giống như chủ tớ hơn.
...
Buổi tối khi dùng bữa với nhóm Vương Dục, Thời Luật hoàn toàn mất tập trung, trong đầu chỉ toàn nghĩ về sự chuyển biến của An Khanh suốt mấy tháng qua.
An Khanh của trước kia tràn đầy sức sống, có cá tính, có hờn giận.
Còn An Khanh hiện tại... giống như một người hầu.
"Tôi nói cho cậu hay, đám cưới của cậu muốn làm thế nào thì làm, nhà tôi sẽ không có một ai đi đâu." Vương Dục thực sự rất chán ghét nhà họ An, với tính tình thẳng thắn, anh ta trực tiếp công kích: "Cái danh con rể nhà họ An này cậu cứ việc mà làm, đừng kéo nhà tôi xuống nước là được."
Những người khác là đồng đội cũ của Vương Dục, đều giữ chức vụ quan trọng trong quân đội. Bữa tiệc tối nay vốn định giúp hai chú cháu xóa bỏ hiểu lầm, xoa dịu quan hệ.
Kết quả Thời Luật chẳng nể mặt Vương Dục lấy một chút, đứng dậy cầm áo khoác định bước ra khỏi phòng bao.
"Cậu đi tôi cũng phải nói!" Vương Dục đập bàn đứng phắt dậy, "Vì một người phụ nữ mà không màng đến danh tiếng và tiền đồ của gia tộc, bố con nhà họ An đều là lũ vô ơn nuôi mãi không thân! Thật không hiểu cậu bị họ bỏ bùa mê thuốc lú gì nữa! Nếu An Khanh thực sự là một cô gái tốt, làm chú như tôi đây cũng có thể nhắm mắt cho qua! Cô ta đã tặng cậu mấy cái 'mũ xanh' rồi mà cậu vẫn còn coi như bảo bối sao!"
Nghe thấy cụm từ "mũ xanh", những người khác thầm đổ mồ hôi hột thay cho Vương Dục.
Vậy mà Thời Luật không có phản ứng gì, cũng chẳng thèm quay đầu, sải bước thẳng về phía thang máy.
Có hơi men, anh gọi tài xế lái hộ nhưng không về khách sạn Bắc Kinh mà lại đến căn hộ của An Khanh ở quận Hải Điến.
Kết quả, An Khanh không có nhà.
An Khanh đi gặp Ôn Chính. Ôn Chính biết cô về Bắc Kinh nên đã gọi điện nói có một tin tức rất quan trọng cần gặp mặt trao đổi trực tiếp.
Đúng là rất quan trọng, tin về Ninh Khải.
Ôn Chính không uống rượu, anh lái xe đưa An Khanh về căn hộ, định đưa cô lên lầu nhưng bị cô từ chối.
Biết cô và Thời Luật đã tái hôn, nhà họ Thời lại có thể ra tay giúp đỡ bố cô vào lúc này, Ôn Chính tự thấy hổ thẹn, cũng nhận ra khoảng cách giữa mình và Thời Luật. Anh ta không làm khó cô, đứng nhìn cô vào thang máy rồi mới lái xe rời đi.
An Khanh không biết Thời Luật đã tới. Nhìn thấy dáng vẻ uể oải khoác áo bên vai, dựa vào cửa hút thuốc với ánh mắt chứa đầy vẻ mỉa mai của anh, cô thoáng sững người.
Ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh, cô mở cửa trước rồi vào nhà lấy cho anh một chai nước từ tủ lạnh.
Uống vài ngụm nước lạnh, lòng Thời Luật vẫn bồn chồn khó tả. Anh ngả người ra lưng ghế sofa, từ từ cởi bỏ những hàng cúc ở cổ áo sơ mi
An Khanh tiến tới cầm lấy áo khoác của anh, định giúp anh treo lên giá.
Vừa xoay người, cô đã bị Thời Luật kéo mạnh vào lòng rồi ghì chặt lại.
Nếu là trước kia, An Khanh sẽ lập tức giãy giụa đẩy anh ra. Nhưng nghĩ lại, dù sao cũng chẳng có gì xảy ra, giãy giụa lại thành ra ra vẻ.
Thời Luật nâng cằm cô lên, nhìn chằm chằm soi xét một hồi, xác định trong mắt cô không còn nửa điểm thẹn thùng hay yêu thương như trước nữa, anh mới buông cô ra, xách áo khoác bước thẳng ra ngoài.
Đi đến cửa, Thời Luật đột nhiên nhớ ra điều gì đó, anh quay lưng về phía cô nói một câu "Anh không thiếu người hầu hạ và cũng chẳng bao giờ chấp nhận chuyện bị cắm sừng đâu."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
