Chương 96: Cô đơn
Kể từ khi đổi biệt danh cho Thời Luật thành [Thiếu gia], mỗi lần An Khanh gọi điện hay nhận được tin nhắn của anh, cách trả lời của cô bắt đầu khách sáo và sử dụng nhiều kính ngữ hơn hẳn."
Thời Luật không hề biết việc An Khanh thay đổi biệt danh, cộng thêm việc chuẩn bị hôn lễ và tranh cử chức Thị trưởng Giang Thành diễn ra cùng lúc, sự bận rộn với cường độ cao mỗi ngày khiến anh không chú ý đến những thay đổi nhỏ nhặt này.
Hôn lễ được định vào giữa tháng 9, vừa đúng lúc sau khi kết thúc đợt tranh cử.
Từ tháng 6 đến tháng 9, suốt ba tháng ròng rã, số lần An Khanh gặp Thời Luật chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Thời Luật bận rộn tranh cử, Cao Việt vẫn chưa về nước, Thời Thiên phải học ở Toronto nên bà phải ở lại đó một thời gian để chăm sóc con trai.
Thời gian này, An Khanh thường xuyên theo dõi tin tức, cũng không ít lần hỏi thăm Ôn Chính về tình hình ở Bắc Kinh.
Tin tức Ninh Khải bị bắt giữ vẫn chưa được công bố vì đang trong giai đoạn điều tra, sau khi có kết quả cuối cùng mới đến lượt bố cô là An Khang Thăng.
Tính toán thời gian thì đến giữa tháng 9 khi kết thúc tranh cử, để không làm ảnh hưởng đến việc Thời Luật nhậm chức Thị trưởng Giang Thành, bố cô vẫn sẽ được an toàn.
Ninh Trí Viễn bên kia đang một mình lèo lái công ty. Suy cho cùng tuổi đời còn quá trẻ nên ban đầu cậu ta không nhận được sự nể phục của cấp dưới. Để không khiến tâm huyết của bố mình đổ sông đổ biển, anh ta lao đầu vào học tập và nâng cao kiến thức chuyên môn về Internet mỗi ngày, số lần liên lạc với An Khanh cũng thưa dần.
Cũng chính trong quãng thời gian này, tâm thái của An Khanh đã có sự chuyển biến rất lớn. Cô bắt đầu tận hưởng không gian riêng tư, thường xuyên đến Liễu Oanh Lý gọi một ấm bạch trà, ngồi dưới tán ô che nắng bên bờ Tây Hồ để đọc sách. Cô không còn đọc sách lịch sử nữa mà chuyển sang nghiên cứu về những biến động chính trị và kinh doanh thời cận đại.
Thực ra An Khanh hiểu rõ, hiện tại chỉ là sự bình lặng trước cơn bão. Đợi đến khi Thời Luật tranh cử thành công, chính thức nhậm chức Thị trưởng Giang Thành, những người ở cấp trên sẽ bắt đầu một đợt chấn chỉnh mới, bố cô chắc chắn không thể thoát khỏi kiếp nạn này.
Cô đã nhiều lần trò chuyện với Mạnh Lão, An Khanh không tham lam, chỉ cầu xin cho bố cô được sống.
Mạnh Lão nói với cô: "Con là con gái, những nỗ lực cần làm vì ông ấy đều đã làm rồi. Thời Luật với tư cách là con rể cũng không hề bỏ rơi lúc lâm nguy, giờ chỉ xem bản thân ông ấy có nghĩ thông suốt được hay không thôi."
"Bố con đã không còn lựa chọn nào khác." An Khanh cầm ấm trà, rót thêm cho Mạnh Lão, "Mạng sống sắp mất rồi, còn tư cách đâu mà lựa chọn nữa."
"Bố con không có quyền chọn nhưng con thì vẫn còn."
An Khanh nghe ra Mạnh Lão đang ám chỉ mình: Nếu bố cô vẫn cứng đầu không chịu chủ động đến Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật tự thú, cô cũng không cần thiết phải tổ chức đám cưới với Thời Luật làm gì, nhân lúc này còn đi được thì cứ ra nước ngoài cho rảnh nợ.
"Thời Luật đã cứu mạng con hai lần, con không thể buông xuôi lúc này." Nhấp một ngụm trà nóng, An Khanh nhìn về dãy núi trùng điệp phía xa Tây Hồ, "Bác yên tâm đi, Thời Luật anh ấy sẽ không để con phải chịu thiệt thòi đâu."
Mạnh Lão định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Ông thực sự xót xa cho cô gái trước mắt này, vì người bố tồi tệ kia mà tự đẩy bản thân mình vào chỗ bế tắc.
...
Chớp mắt đã đến tháng 9, Giang Thành vào thu vẫn còn oi bức.
Hàng xóm trong đại viện dạo này đều bàn tán về Thời Luật. Dì Vân nghe được không ít tin vỉa hè, vừa về đến nhà đã nói với An Khanh: "Họ đều bảo lần này cậu chủ chắc chắn rồi."
"Chắc chắn rồi" nghĩa là chuyện đã thành.
Chỉ còn chờ công bố Thời Luật chính thức trở thành tân Thị trưởng Giang Thành.
Cũng chính sau khi Thời Luật tranh cử thành công, chuẩn bị nhậm chức, An Khanh nhận được điện thoại từ Quý Bình, hỏi cô khi nào có thời gian để đưa cô đến khách sạn Quốc Tân thử món cho tiệc cưới.
An Khanh định nói món nào cũng được, không cần thử.
Quý Bình lại bảo: "Chị vẫn nên qua một chuyến đi, Thị trưởng đã ở đó rồi, Mạnh Lão cũng vừa tới."
Đã bắt đầu đổi cách gọi thành Thị trưởng rồi.
An Khanh không tiện từ chối thêm, từ chối nữa sẽ thành ra kiêu kỳ.
Ngồi xe của Quý Bình đến khách sạn Quốc Tân, trời đã về chiều nhưng vẫn chưa tối hẳn.
Thời Luật trong bộ đồ công sở đang đứng ngoài phòng bao bàn bạc công chuyện với Mạnh Lão. An Khanh không qua làm phiền họ mà lặng lẽ ngồi chờ bên trong.
Thời Luật là người đầu tiên để ý thấy cô đã tới, nhìn thấy cô vẫn mặc chiếc váy dài tay cotton, trên giá áo còn treo một chiếc áo khoác mỏng, anh chợt nhớ ra suốt cả mùa hè oi bức, hầu như chưa thấy cô mặc áo ngắn tay lần nào.
Tối đó sau khi thử món xong và tiễn Mạnh Lão về, Thời Luật mới mở lời với cô: "Thứ Tư anh đi Bắc Kinh, em đi cùng anh nhé."
An Khanh định hỏi em đi cùng làm gì?
Nhưng nghĩ lại, có người hầu nào lại đi hỏi ngược lại thiếu gia bao giờ?
Cô gật đầu, không hỏi thêm một câu.
Từ nhà Mạnh Lão đến đại viện Thành ủy mất gần nửa tiếng đi xe, An Khanh suốt chặng đường đều giữ im lặng.
Quý Bình cầm lái đã sớm kéo tấm vách ngăn lên, cậu vốn định để lại không gian riêng tư cho hai người phía sau, kết quả là hai vị chủ nhân này, người này còn im lặng hơn người kia.
Vào đại viện, An Khanh thấy xe của Quý Bình không dừng lại mà tiếp tục chạy qua vài ngõ nhỏ, dừng trước một căn biệt thự gạch đỏ biệt lập, lúc này cô mới nhớ ra Thời Luật cũng phải chuyển vào đại viện này ở.
Thời Luật đã uống chút rượu với Mạnh Lão, đang trong trạng thái hơi say.
Vào nhà, anh đưa chìa khóa cho An Khanh: "Nội thất tùy em chọn, mấy ngày tới Quý Bình sẽ phụ trách đưa đón em."
Căn nhà ba tầng trống rỗng, kết cấu y hệt căn nhà của cô.
An Khanh nhận lấy chìa khóa.
Khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau khi trao chìa khóa, Thời Luật cảm nhận được sự lạnh giá từ lòng bàn tay cô.
Quý Bình đứng bên ngoài không vào, Thời Luật nắm chặt lấy tay cô một lúc.
An Khanh nhanh chóng rút tay về: "Em đang uống thuốc Đông y để điều chỉnh lại cơ thể rồi."
Bàn tay Thời Luật sững lại giữa không trung, từ trong mắt cô, anh không còn thấy được sự dịu dàng như trước kia nữa: "Gửi số căn cước cho Quý Bình, cậu ấy sẽ đặt vé máy bay cho em."
"Cảm ơn anh."
Chính câu "Cảm ơn" này khiến Thời Luật nhớ lại suốt ba tháng qua, bất kể là gọi điện hay nhắn tin WeChat, từ cô hay nói nhất chính là hai chữ này.
Khoảng cách giữa họ cũng chính theo hai chữ "Cảm ơn" ấy mà ngày một xa dần.
"Vẫn còn liên lạc với Ôn Chính à?" Câu hỏi vừa thốt ra, đến chính Thời Luật cũng thấy ngạc nhiên.
"Sau khi gửi thiệp mời cho nhà họ Ôn thì hầu như không liên lạc nữa." An Khanh thành thật nói: "Anh yên tâm, em sẽ xử lý tốt các mối quan hệ cá nhân, không để người ta bàn tán sau lưng vị Thị trưởng như anh đâu."
Cô còn chủ động chào tạm biệt: "Em về nhà trước đây, anh cũng về nghỉ sớm đi."
Sự xa cách cố ý này cho thấy rõ cô không muốn ở riêng với anh.
Thời Luật không giữ cô lại: "Để anh đưa em về."
An Khanh từ chối: "Giờ này hàng xóm ngủ hết rồi, trên đường cũng chẳng có ai. Chỉ có vài bước chân thôi, em tự về được."
Cô rảo bước đi thẳng ra ngoài, đến đầu cũng không ngoảnh lại.
Đứng ở ban công phòng khách tầng hai, có thể nhìn thấy bóng lưng gầy gò của An Khanh đang đi bộ về nhà. Thời Luật dõi theo bóng cô đi đến góc ngõ rồi rẽ khuất, đến khi không còn thấy nữa mới rút điếu thuốc và bật lửa từ túi quần ra.
Làn khói thuốc lơ lửng giữa ngón tay, gương mặt Thời Luật hiện rõ vẻ cô đơn hiếm thấy.
...
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
