Chương 92: Say đắm Trong Bến đỗ Dịu Dàng

Câu hỏi của An Khanh đã thành công châm ngòi cho ngọn lửa vốn luôn âm ỉ bên trong Thời Luật, người vốn đang bình lặng như nước.
Đầu tiên, Thời Luật nhìn chằm chằm vào An Khanh suốt gần một phút. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh vẫn giữ vẻ thản nhiên đến lạ lùng.
Bị anh nhìn như vậy, trong lòng An Khanh đã có đáp án, cô căng thẳng nắm chặt lấy chăn, cũng chuẩn bị sẵn tâm lý nghe mắng.
Bởi cô biết rõ, câu hỏi vừa rồi của mình không phải ngốc nghếch bình thường mà là ngu ngốc đến cực điểm.
"Có đáp án rồi chứ?" Thời Luật uể oải dựa vào bàn làm việc, chờ cô tự nói ra.
An Khanh tựa lưng vào đầu giường, lúc này mới hoàn toàn nhận rõ bản thân nặng nhẹ bao nhiêu: "Vào thời điểm nhạy cảm này, dù em có đi nước nào hay đi cùng ai thì thứ chờ đợi em cũng chỉ có con đường chết. Đám người ở Macau sẽ không buông tha cho bố em, Trần Cường và phía nhà họ Giang lại càng lo sợ bố em sẽ khai ra bọn chúng. Nói trắng ra, kể từ giây phút bố em bị quyền lực che mắt mà leo lên con thuyền giặc đó, em cũng đã trở thành con châu chấu bị buộc chung một sợi dây rồi."
Bị buộc chặt, đồng nghĩa với việc có thể bị bỏ vào chảo dầu bất cứ lúc nào.
"Đã có câu trả lời rồi thì lo mà ngủ đi, đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa." Thời Luật bước tới, giúp cô chỉnh lại gối.
Khi được anh ôm để nằm xuống, ngửi thấy mùi xạ hương quen thuộc và dễ chịu trên người anh ở khoảng cách gần, An Khanh khẽ nuốt nước bọt vì cổ họng khô khốc.
Tiếng nuốt khan vang lên rõ mồn một bên tai hai người, phả vào không khí một chút dư vị ám muội.
Sự ám muội luôn là thứ trêu ngươi nhất và cũng dễ dàng khơi gợi tình dục nhất...
Dẫu biết là không nên nhưng đối mặt với gương mặt tuấn tú sát ngay trước mắt của Thời Luật, An Khanh vẫn hỏi ra câu mà cô luôn canh cánh: "Vậy còn anh? Thừa biết em và bố em đều là những con châu chấu sắp bị bỏ vào chảo dầu, tại sao anh còn ra tay giúp đỡ? Anh không sợ bị liên lụy mà cũng trở thành một trong số đó sao?"
Thời Luật chỉ đáp lại đúng một câu: "Chẳng phải vào lúc em chọn tôi làm đồng minh, em đã sớm có câu trả lời rồi sao?"
"Vậy em hỏi anh câu cuối cùng." Dù lòng đã có đáp án nhưng để hoàn toàn cắt đứt hy vọng, An Khanh vẫn quyết định hỏi: "Kiếp này, chúng ta chỉ có thể làm đồng minh thôi sao?"
Thời Luật: "Đêm đó ở khách sạn Bắc Kinh, tôi đã cho em câu trả lời rồi."
Bị đẩy ra hết lần này đến lần khác, đổi lại chẳng có gì ngoài sự chết lặng và thất vọng mỗi lúc một nhiều hơn.
Huống hồ, ngay giây phút nhận ra tình thế và cục diện của bản thân, An Khanh đã sớm hiểu rõ khoảng cách giữa mình và Thời Luật. Vì thế, sau khi nhận được câu trả lời của anh, cô chỉ nhẹ nhàng pha chút thản nhiên mà gật đầu: "Em hiểu rồi."
Lần này là thực sự hiểu. 2
Cũng chính vì quá hiểu nên trong suốt nửa tháng dưỡng thương tại Tiểu Thang Sơn sau đó, An Khanh không còn bất kỳ hành động ám muội nào với Thời Luật nữa.
Ban ngày, cô mở cửa sổ, quấn chăn ngồi sưởi nắng ngoài ban công. Buổi tối, dưới sự giúp đỡ của nữ hộ lý, cô lau người, gội đầu và chải tóc.
Không có mạng internet hay phương tiện liên lạc, An Khanh cũng chẳng biết thế giới bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.
Cô chỉ biết hoa ngọc lan trong sân đã rụng sạch, những cành lá xanh non và những tán cây phía xa bắt đầu xum xuê. Sắp tháng Sáu rồi, mùa hè đang đến gần.
Thế nhưng cô vẫn sống như đang ở giữa mùa đông, chẳng cảm nhận được chút hơi ấm nào.
Một buổi tối nọ, An Khanh định xuống lầu hỏi Thời Luật khi nào có thể về Giang Thành, thì nghe thấy tiếng đối thoại trong phòng khách. Một trong số đó là giọng đàn ông nghe rất giống Vương Dục.
"Tôi thật sự không biết phải nói cậu thế nào nữa." Vương Dục mang theo vẻ "hận sắt không thành thép": "Lần này cậu chắc chắn sẽ được thăng chức, vậy mà ngay lúc mấu chốt này cậu lại cứ muốn dây dưa với nhà họ An, chẳng phải là tự hủy hoại tiền đồ sao?"
Vương Dục nói tiếp: "Không phải tôi coi thường nhà họ An nhưng lúc mẹ tôi sắp đi vẫn còn nhắc đến An Khanh, vậy mà con bé đó không xuất hiện lần nào. Thôi thì coi như để lánh mặt đi nhưng đến lần cuối để tiễn đưa mẹ tôi ở Bắc Kinh nó cũng không thèm tới."
"Gia đình bọn họ làm ăn không ra gì nhưng bố tôi vẫn nể tình mà giúp cậu cứu cả hai bố con nhà đó, đã đủ tình đủ nghĩa lắm rồi! Vậy mà thằng nhóc cậu còn đòi tái hôn với nó! Cậu tưởng mình là Trụ Vương bị Đát Kỷ mê hoặc chắc? Trụ Vương ít ra còn là vua! Cậu đến chức Thị trưởng còn chưa ngồi vào mà đã muốn say đắm trong bến đỗ dịu dàng rồi sao?"
Lúc này, giọng của một người đàn ông lớn tuổi hơn vang lên, khuyên bảo đầy ẩn ý: "Thời Luật, cháu phải nghĩ cho kỹ, đừng vì một người phụ nữ mà kéo cả gia đình cháu vào. Nếu cháu thực sự làm vậy, đừng nói là bố mẹ cháu đau lòng, mà ngay cả những môn khách đang bảo vệ cho nhà họ Thời như chúng ta cũng thấy thất vọng."
...
Chỉ nghe đến đó, An Khanh lặng lẽ quay về phòng, tựa lưng vào cửa rồi rơi vào trạng thái thẫn thờ suốt hơn nửa tiếng đồng hồ.
Bên ngoài vang lên tiếng nổ máy xe, đoán chừng nhóm người Vương Dục đã đi rồi, An Khanh mới mở cửa xuống lầu.
Trên bàn trà, gạt tàn thuốc đầy ắp tàn thuốc. Trên bàn ăn vẫn còn những chai Mao Đài đã cạn và thức ăn thừa. Chứng tỏ họ vừa mới rời đi.
Nhà vệ sinh tầng một vọng ra tiếng xả nước, một lúc sau Thời Luật bước ra.
Ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh, An Khanh định đi rót cho anh một ly nước. Nhưng vừa xoay người, cổ tay cô đã bị Thời Luật siết chặt.
Không biết có phải vì đã say hay không, anh không chỉ kéo cô vào lòng ôm chặt mà còn hỏi một câu: "Có phải định âm thầm bỏ đi không?"
Lúc đầu An Khanh nghĩ anh say đến mức không biết gì nên nhận nhầm cô thành Tống Cẩn, cô đưa tay đẩy lồng ngực anh ra nhưng khuôn mặt lại bị đôi bàn tay anh nâng lên.
"An Khanh, em nghe cho rõ đây. Thời Luật tôi không gây sự nhưng cũng chẳng sợ việc gì. Đừng có nghe vài câu chịu không nổi là lại muốn bỏ đi." Thời Luật uống rượu không bị đỏ mặt nhưng mắt anh dễ đỏ ngầu: , "Ngoan ngoãn ở lại cho tôi, đừng có suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện lén lút bỏ đi."
Nghe xong, sống mũi An Khanh cay xè, cô cúi đầu không còn mặt mũi nào đối diện với anh. Bởi vì cô thực sự đã từng nghĩ đến việc lẳng lặng rời đi...
Không đi, ở lại chỉ liên lụy đến anh mà thôi.
Thời Luật cúi đầu, trán chạm trán với cô. Hơi thở lẫn mùi rượu phả lên mặt cô, thấy cô vẫn cứ cúi gằm mặt xuống, anh hỏi một câu mà anh đã muốn hỏi từ lâu: "Có phải chỉ có lên giường với em, em mới chịu yên ổn đi theo anh không?"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.